Sáng thứ hai, không khí trong công ty Thẩm Thị khác thường. Từ hành lang cho đến phòng nghỉ, đâu đâu cũng nghe thấy tiếng thì thầm. Những ánh mắt vừa hiếu kỳ vừa soi mói thi thoảng liếc về phía Hạ mỗi khi cô đi ngang qua.
Ban đầu, cô không để ý. Cô nghĩ có lẽ do sau bữa tiệc công ty, mọi người vẫn còn bàn tán chuyện hợp tác với Minh Tinh. Nhưng đến khi mở máy tính, tin nhắn nội bộ đã nhảy liên tục, và tiêu đề một email ẩn danh lọt vào hộp thư của cả phòng:
“Tổng giám đốc Thẩm và nhân viên mới – tình cũ tái hợp?”
Cô sững người.
Bức email đi kèm với một bức ảnh chụp từ đêm tiệc – khoảnh khắc cô và Thẩm Dương Trạch khiêu vũ, ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng dưới đèn vàng. Bức ảnh mờ, nhưng đủ để khiến người xem suy đoán.
Dòng chữ phía dưới còn được gõ in nghiêng:
“Có phải đây chính là người con gái khiến Thẩm tổng từng biến mất khỏi giới truyền thông suốt một năm trời?”
Tay cô run lên. Ly cà phê bên cạnh suýt đổ. Mọi người trong phòng dừng làm việc, giả vờ nói chuyện khác nhưng ánh mắt lại hướng cả về cô.
Phương Vy là người đầu tiên lên tiếng:
“Hạ… cô có biết chuyện này không?”
Cô hít sâu, cố giữ bình tĩnh. “Chỉ là tin đồn vô căn cứ thôi. Mọi người đừng để tâm.”
Nhưng trong lòng, cô biết – một khi tin đã lan, lời giải thích nào cũng vô ích.
Khoảng mười giờ, cô nhận được tin nhắn từ trợ lý của tổng giám đốc:
“Tổng giám đốc mời cô lên tầng hai mươi ngay.”
Cô biết không thể tránh. Dù vậy, tim vẫn đập nhanh khi thang máy dừng lại trước cánh cửa kính mờ quen thuộc.
Anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe tấp nập. Không quay lại, chỉ nói khẽ:
“Em đọc tin rồi chứ?”
“Rồi.” – Cô đáp, giọng bình thản.
“Em nghĩ ai phát tán nó?”
“Không biết. Cũng không quan trọng. Dù sao… người ta tin gì là việc của họ.”
Anh quay lại, ánh mắt tối đi. “Không phải việc nhỏ đâu. Tin đồn này ảnh hưởng đến danh tiếng của em, và cả công ty.”
Cô cười nhạt. “Vậy anh định xử lý sao? Lại nói ‘tôi không quen cô’ lần nữa à?”
Anh im lặng vài giây, rồi thở dài. “Lần này anh sẽ không trốn tránh nữa. Anh sẽ cho phòng truyền thông ra thông cáo, khẳng định tin đó sai sự thật.”
“Vậy là phủ nhận toàn bộ?” – Giọng cô khẽ run – “Phủ nhận luôn cả quá khứ?”
“Anh chỉ muốn bảo vệ em.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Bảo vệ ư? Anh có biết mỗi lần anh nói như thế, tôi lại thấy mình bị xóa đi một phần không?”
Anh khựng lại.
“Ba năm trước, anh im lặng để tôi ra đi. Ba năm sau, anh lại muốn xóa sạch dấu vết giữa chúng ta. Thẩm Dương Trạch, rốt cuộc anh đang bảo vệ tôi hay bảo vệ chính mình?”
Không khí đặc quánh. Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu xiên, rọi lên gương mặt cô – vừa cứng cỏi vừa mệt mỏi.
Anh bước đến gần, giọng thấp hẳn xuống:
“Em muốn anh làm gì? Đứng trước báo chí nói rằng chúng ta từng yêu nhau ư? Để em bị người khác soi mói, để truyền thông bới móc quá khứ của em?”
Cô nhìn anh, nụ cười yếu ớt: “Có lẽ với anh, tôi chỉ đáng được giấu đi thôi.”
Cô quay người, định rời khỏi phòng, nhưng giọng anh vang lên phía sau – khàn khàn, nặng trĩu:
“Anh không giấu em vì xấu hổ, mà vì sợ em tổn thương thêm lần nữa.”
Cô không quay lại. “Nhưng chính anh mới là người khiến tôi tổn thương nhất.”
Cửa đóng lại, để lại anh đứng giữa căn phòng rộng, ánh sáng hắt lên đôi mắt mệt mỏi.
Tin đồn lan nhanh hơn cả dự đoán. Buổi trưa, mạng nội bộ ngập tràn những lời bàn tán:
“Nghe nói cô Hạ từng là người yêu cũ của tổng giám đốc.”
“Không lạ gì, nhìn hai người khiêu vũ hôm đó là biết có chuyện.”
“Nhưng tổng giám đốc có vị hôn thê mà, cô Trần gì đó, không phải sao?”
Tin tức càng ngày càng biến tướng, thậm chí có người còn ghép ảnh cũ, dựng lại “câu chuyện tình bí mật” giữa hai người.
Phòng nhân sự phải ra thông báo yêu cầu nhân viên ngừng phát tán tin chưa kiểm chứng, nhưng chẳng ai thật sự dừng. Càng cấm, người ta càng tò mò.
Hạ vẫn giữ im lặng. Cô tập trung làm việc, tránh giao tiếp nhiều. Nhưng im lặng đôi khi chính là thừa nhận trong mắt người khác.
Buổi chiều, khi đang sắp xếp tài liệu trong phòng họp, cửa mở ra. Trần Lâm Dao bước vào, đôi giày cao gót nện nhẹ trên sàn, ánh nhìn sắc lạnh.
“Ồ, thì ra cô ở đây.” – Giọng cô ta nhẹ nhàng nhưng mang theo ý mỉa.
Hạ đứng dậy, gật đầu. “Chào cô Trần. Cô cần gặp ai ạ?”
“Không cần. Tôi chỉ muốn nói chuyện riêng một chút.” – Cô ta mỉm cười, nhưng ánh mắt lại đầy ý cảnh cáo. – “Tin đồn mấy ngày nay, chắc cô biết rồi nhỉ?”
“Tôi biết.”
“Vậy cô không thấy có lỗi à? Anh Thẩm là người của công chúng, mỗi hành động của anh ấy đều bị chú ý. Cô nên biết đâu là giới hạn.”
“Cô Trần.” – Hạ giữ giọng bình tĩnh – “Tôi không hề tạo ra tin đồn đó. Cô nên nói chuyện với người phát tán nó, không phải tôi.”
“Nhưng nếu không có cô, đã chẳng có chuyện gì để đồn.” – Lâm Dao tiến lại gần, hạ giọng – “Tôi không quan tâm trước đây hai người từng thế nào, nhưng bây giờ anh ấy là của tôi. Cô nên biết vị trí của mình.”
Cô nhìn thẳng vào mắt Lâm Dao, giọng nhẹ nhưng cứng rắn:
“Cảm ơn cô đã nhắc nhở. Tôi làm việc ở đây không vì ai khác, và cũng không cần ai thương hại. Vị trí của tôi là nhân viên – thế thôi.”
Một thoáng ngạc nhiên lướt qua ánh mắt Lâm Dao. Cô ta cười nhạt, quay gót rời đi.
Cửa vừa đóng lại, Hạ khẽ thở ra. Bàn tay nắm chặt đến mức móng tay hằn vào da.
Tối hôm đó, cô trở về căn hộ nhỏ, mưa bắt đầu rơi. Màn hình điện thoại sáng lên – là một tin nhắn từ số lạ:
“Cô tưởng chỉ cần im lặng là mọi chuyện sẽ qua sao? Người như cô, không xứng đứng cạnh Thẩm tổng.”
Rồi liên tiếp hàng chục tin nhắn khác tràn đến. Lời lẽ ác ý, cay nghiệt, thậm chí có người còn gửi cả hình ảnh chỉnh sửa bôi nhọ cô.
Cô cắn môi, tắt máy.
Không khó để đoán, những người hâm mộ Thẩm Dương Trạch và Lâm Dao đã bắt đầu tấn công cô. Mọi chuyện vượt xa mức “tin đồn nội bộ”.
Cô ngồi lặng bên cửa sổ, nghe tiếng mưa rơi không dứt. Trong lòng dâng lên cảm giác trống rỗng và bất lực.
Ba năm trước, cô cũng từng trải qua những lời đồn tương tự – rằng cô là người leo cao, lợi dụng tình cảm của anh để thăng chức. Và khi mọi chuyện vỡ lở, chính anh là người im lặng, để mặc cô hứng chịu tất cả.
Lần này, lịch sử đang lặp lại.
Sáng hôm sau, khi cô đến công ty, bảo vệ đưa cho cô một phong bì màu nâu. “Có người gửi riêng cho cô.”
Bên trong chỉ có một tờ giấy ghi ngắn gọn:
“Nếu cô không muốn bị lộ chuyện cũ, tốt nhất nên tự xin nghỉ.”
Không có tên người gửi. Không có dấu vết. Nhưng nét chữ quen thuộc đến mức khiến cô lạnh sống lưng.
Chữ của Lâm Dao.
Cô siết tờ giấy, nhắm mắt. Lại một lần nữa bị ép phải rời đi sao?
Đúng lúc đó, điện thoại vang lên. Là Thẩm Dương Trạch.
“Anh nghe nói em bị quấy rối.” – Giọng anh trầm, có chút giận dữ – “Ai làm chuyện này?”
“Không quan trọng.” – Cô đáp – “Tôi chỉ muốn yên ổn làm việc, không cần anh can thiệp.”
“Em đừng nói thế. Anh đã để chuyện đi quá xa. Anh sẽ xử lý.”
“Xử lý bằng cách nào? Ra thông cáo phủ nhận, hay lại bảo vệ tôi bằng cách đẩy tôi đi?”
Anh im lặng. Cô mỉm cười buồn: “Đừng lo, tôi không trụ lâu đâu. Tôi biết công ty này không có chỗ cho người như tôi.”
“Đừng nói vậy. Anh không cho phép em rời đi.”
“Anh không có quyền.”
Cô tắt máy.
Ngoài trời, mưa lại rơi. Cơn mưa dày đặc như lần đầu họ chia tay ba năm trước – khi cô rời đi giữa màn mưa, anh đứng dưới hiên, không gọi, không giữ.
Giờ đây, cũng là mưa, nhưng trong lòng cô đã khác. Cô không còn là cô gái ngây thơ tin rằng im lặng là yêu.
Chiều cùng ngày, một cuộc họp khẩn được triệu tập. Truyền thông của công ty chính thức phủ nhận tin đồn, tuyên bố sẽ truy tìm nguồn phát tán.
Khi họp kết thúc, anh gọi cô ở lại.
“Anh xin lỗi.” – Anh nói khẽ. – “Anh biết em đã chịu nhiều điều tiếng. Nhưng anh sẽ không để ai ép em thêm nữa.”
Cô nhìn anh, ánh mắt mệt mỏi: “Đừng nói những lời ấy nữa. Anh không nợ tôi điều gì. Thật ra, chỉ cần anh đừng xuất hiện trước mặt tôi, mọi chuyện sẽ dễ hơn.”
Anh bước lại gần, ánh mắt đau đớn: “Em nghĩ anh có thể làm vậy sao?”
“Anh nên thử đi. Vì người anh cần bảo vệ bây giờ không phải tôi.”
Cô đi thẳng ra ngoài, bỏ lại anh đứng giữa căn phòng trống.
Đêm xuống, gió mạnh thổi qua cửa sổ. Hạ mở laptop, nhìn vào màn hình trắng. Một tệp tài liệu mở sẵn – đơn xin nghỉ việc, chỉ còn thiếu chữ ký.
Ngón tay cô run run trên bàn phím.
Một giọng nói vang lên trong ký ức:
“Anh sẽ không để em đi lần nữa.”
Cô khẽ nhắm mắt, nước mắt rơi xuống bàn phím.
Có những vết thương không thể lành chỉ bằng lời xin lỗi. Và có những ký ức, dù muốn quên, vẫn trỗi dậy mỗi khi nghe tên người đó.
Tin đồn “người cũ” lan truyền, nhưng đâu ai biết, người thật sự bị dằn vặt nhất – không phải kẻ bị đồn, mà là người từng yêu.