Buổi tối thứ sáu, toàn bộ nhân viên Thẩm Thị tề tựu tại khách sạn cao cấp trung tâm thành phố. Bữa tiệc thường niên năm nay được tổ chức long trọng hơn hẳn, vì ngoài việc kỷ niệm mười năm thành lập công ty, còn có buổi ký kết chính thức giữa Thẩm Thị và Truyền Thông Minh Tinh.
Sảnh lớn được trang hoàng bằng hoa trắng và ánh đèn vàng ấm áp. Âm nhạc du dương lan tỏa trong không gian, mùi rượu vang, nước hoa và tiếng cười hòa quyện lại thành một bản giao hưởng của đêm tiệc xa hoa.
Hạ đứng bên góc bàn, tay cầm ly nước cam, ánh mắt bình lặng nhìn dòng người ăn vận lộng lẫy di chuyển qua lại. Trên người cô chỉ là chiếc váy dài màu xanh nhạt, giản dị nhưng tinh tế, không hở hang, không nổi bật, đủ để khiến cô trở nên nhẹ nhàng giữa biển người.
“Cô Hạ, hôm nay xinh thật đấy.” – Tiếng nói của Phương Vy, cô đồng nghiệp cùng phòng vang lên sau lưng.
Hạ quay lại, cười nhẹ. “Cảm ơn, cô cũng rất đẹp.”
“Cô biết không, nghe nói tối nay tổng giám đốc sẽ công bố một thông tin đặc biệt. Không biết là chuyện gì, nhưng ai cũng đoán có liên quan đến việc sáp nhập với Minh Tinh.”
Nghe nhắc đến hai chữ “Minh Tinh”, tim Hạ khẽ rung. Tự nhiên, hình ảnh người phụ nữ với nụ cười kiêu hãnh và đôi môi đỏ đậm lại hiện lên trong đầu.
Cô khẽ đặt ly xuống bàn, mắt dõi theo sân khấu phía trước.
Lúc ấy, cánh cửa lớn mở ra. Mọi tiếng nói chuyện tắt dần, mọi ánh mắt đều hướng về phía lối vào.
Thẩm Dương Trạch xuất hiện trong bộ vest đen, phong thái điềm đạm, từng bước chậm rãi nhưng vững vàng. Đi bên cạnh anh – không ai khác, chính là Trần Lâm Dao, khoác tay anh đầy tự nhiên.
Cảnh tượng ấy khiến Hạ phải khẽ siết chặt ly trong tay.
Thì ra hôm nay anh đến cùng cô ta.
Dưới ánh đèn pha lê, họ trông như một cặp đôi hoàn hảo – anh tuấn tú, cô kiêu sa. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy họ xứng đôi, không ai biết đằng sau lớp hào quang ấy là cả một vết thương âm ỉ đang chảy máu trong tim Hạ.
Tiếng nhạc tắt dần. Thẩm Dương Trạch bước lên sân khấu, giọng nói trầm ấm vang khắp sảnh:
“Cảm ơn tất cả các anh chị em đã đồng hành cùng Thẩm Thị trong suốt mười năm qua. Chúng ta đã trải qua nhiều thăng trầm, và hôm nay, tôi vô cùng tự hào khi công bố – Thẩm Thị chính thức ký kết hợp tác chiến lược cùng Truyền Thông Minh Tinh.”
Tiếng vỗ tay rộ lên. Anh quay sang, nhẹ nhàng nắm tay Trần Lâm Dao nâng lên. “Cảm ơn cô Trần đã tin tưởng, hy vọng chúng ta sẽ có một tương lai hợp tác bền chặt.”
Ánh đèn flash lóe sáng khắp nơi, báo chí chen nhau chụp ảnh.
Giữa đám đông ấy, Hạ chỉ im lặng, lòng trống rỗng. Cô cố nở nụ cười xã giao khi đồng nghiệp bên cạnh hò reo, nhưng nụ cười đó chẳng thể chạm tới mắt.
Sau nghi lễ, tiệc rượu bắt đầu. Tiếng nhạc trở lại, tiếng ly chạm nhau, tiếng cười nói rộn ràng. Hạ muốn tìm lý do để rời đi, nhưng cấp trên dặn tất cả nhân viên phòng marketing phải ở lại đến khi kết thúc.
Phương Vy ghé sát tai cô, cười nhỏ: “Hình như tổng giám đốc cứ nhìn về phía cô nãy giờ đấy.”
Cô khẽ giật mình, theo phản xạ quay đi hướng khác. “Chắc cô nhìn nhầm rồi.”
“Không đâu, tôi thấy tận mắt mà. Mà nè, cô Hạ… trước đây cô với sếp có quen biết hả?”
Câu hỏi ấy như một nhát dao nhỏ. Hạ mím môi, nở nụ cười gượng. “Không. Tôi chỉ là nhân viên mới thôi.”
Phương Vy gật gù, nhưng trong mắt vẫn ánh lên vẻ nghi ngờ.
Gần cuối buổi, người dẫn chương trình bất ngờ công bố phần “trò chơi giao lưu” – chọn ngẫu nhiên các cặp nam nữ trong hội trường cùng khiêu vũ. Một vài nhân viên háo hức, vài người khác e dè.
Tên của Hạ vang lên đầu tiên. Cô đứng sững.
Tiếp đó, người được chọn ngẫu nhiên làm bạn nhảy cùng cô – Thẩm Dương Trạch.
Cả sảnh như im lặng trong một giây rồi bùng lên tiếng xì xào.
“Là tổng giám đốc và cô Hạ hả?”
“Cặp này nhìn cũng hợp ghê.”
“Không biết có thật sự là ngẫu nhiên không nữa.”
Hạ cứng người. Cô muốn từ chối, nhưng ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô. Nếu cô né tránh, tin đồn sẽ càng lan nhanh hơn.
Cô đành hít sâu, bước lên sân khấu.
Âm nhạc vang lên – giai điệu chậm rãi, dịu dàng mà đầy ám ảnh. Dưới ánh đèn mờ ảo, anh đưa tay ra trước mặt cô, ánh mắt bình tĩnh.
“Cho tôi vinh hạnh này, cô Lâm?”
Giọng anh trầm thấp, gần như chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
Hạ do dự vài giây, rồi đặt bàn tay mình vào tay anh.
Tiếp xúc ấy khiến tim cô đập mạnh. Tay anh ấm, nhưng hơi ấm đó khiến lòng cô run rẩy. Anh khẽ đặt tay lên eo cô, dẫn từng bước.
Không ai nói gì, nhưng từng nhịp nhạc đều kéo họ về những ký ức xa xưa – đêm mưa ở quán cà phê năm nào, lần đầu anh nắm tay cô, ánh mắt anh nhìn cô như thể cả thế giới đều biến mất.
Ba năm rồi, nhưng cảm giác ấy vẫn còn nguyên vẹn.
Cô khẽ ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt anh. Ánh nhìn ấy dịu dàng, sâu và phức tạp. Như thể anh muốn nói điều gì đó, nhưng lại không thể.
Cô quay mặt đi, giọng nhỏ:
“Anh không nên làm thế. Mọi người đang nhìn.”
“Anh không quan tâm.” – Anh đáp khẽ. – “Anh chỉ muốn em nhớ, có những chuyện dù thời gian trôi qua cũng không thể xóa.”
Cô khẽ cười, nụ cười đau đớn. “Nhưng anh đã nói anh không quen tôi.”
Động tác của anh khựng lại, rồi siết nhẹ tay cô hơn. “Anh xin lỗi.”
“Xin lỗi không thay đổi được gì cả.”
Âm nhạc kết thúc. Họ dừng lại giữa sàn, ánh đèn vàng rọi xuống. Cô nhanh chóng buông tay, bước lùi, cúi chào khán giả rồi rời khỏi sân khấu.
Tiếng vỗ tay vang lên phía sau, nhưng với cô, tất cả chỉ còn là tiếng ồn vô nghĩa.
Cô tìm đường ra ban công, nơi không khí thoáng hơn. Trời đêm se lạnh, gió mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng. Cô tựa lan can, ngước nhìn bầu trời đầy mây.
“Em vẫn thích trốn ra chỗ yên tĩnh như trước.” – Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
Cô không quay lại. “Tổng giám đốc nên ở trong kia với cô Trần.”
Anh bước đến gần, dừng lại cách cô vài bước. “Anh không muốn ở đó. Anh muốn ở đây.”
“Ở đây có gì để anh quan tâm?”
“Có em.”
Cô bật cười. “Anh lại nói mấy lời vô nghĩa.”
“Không vô nghĩa. Em biết rõ mà.”
Im lặng bao trùm. Chỉ có tiếng gió thổi qua những dải rèm mỏng. Anh tiến thêm một bước, giọng thấp hẳn xuống:
“Hạ, ba năm trước… anh không kịp giữ em lại. Đó là sai lầm lớn nhất của anh.”
“Giữ lại để làm gì?” – Cô quay lại, ánh mắt đau đớn – “Giữ lại để phủ nhận, để nói ‘tôi không quen cô’ như hôm trước sao?”
Anh im lặng. Cô cười lạnh:
“Thời gian không thể quay ngược. Chúng ta không còn là chúng ta của ba năm trước nữa.”
Anh nhìn cô, trong mắt dày đặc đau khổ. “Anh chưa bao giờ quên em, Hạ à. Mỗi lần nhìn thấy em trong công ty, anh phải cố gắng giữ bình tĩnh để không chạy đến.”
“Anh nói dối.”
“Anh chưa từng nói dối với em.”
Cô khẽ run. Trong ánh sáng lờ mờ, gương mặt anh hiện ra rõ ràng – mệt mỏi, thật lòng, và chân thành đến đáng sợ.
Một cơn gió thổi mạnh qua, mang theo hương rượu nhè nhẹ. Hạ quay đi, giọng nhỏ lại:
“Dù anh có nói gì, quá khứ cũng không thể thay đổi. Những gì đã mất… không thể lấy lại.”
Cô bước đi, nhưng giọng anh vang lên phía sau:
“Nhưng ký ức vẫn còn. Và anh sẽ không để em trốn khỏi nó thêm lần nào nữa.”
Cô dừng lại. Tim đập loạn nhịp.
Anh nói đúng – ký ức vẫn còn, rõ ràng và đau đớn. Dù cô cố phủ nhận, chỉ cần nghe giọng anh, nhìn ánh mắt anh, mọi bức tường phòng bị đều sụp đổ.
Cô không quay lại, chỉ khẽ đáp:
“Anh không cần làm gì cả. Vì ký ức… vốn không bao giờ chết, nó chỉ ngủ yên. Và anh, chính anh, vừa đánh thức nó dậy.”
Cô rời khỏi ban công, bỏ mặc anh đứng một mình giữa ánh sáng mờ của đèn vàng.
Đêm ấy, về đến nhà, Hạ mở laptop. Một bức ảnh mới xuất hiện trên mạng xã hội – Thẩm Dương Trạch và Trần Lâm Dao đứng cùng nhau trên sân khấu, tay trong tay, cười rạng rỡ. Bên dưới, hàng nghìn bình luận chúc mừng, gọi họ là “cặp đôi quyền lực”.
Cô nhìn thật lâu, rồi đóng máy lại.
Cô biết rõ, ánh đèn sân khấu chỉ chiếu sáng bề ngoài, còn những vết thương thật sự thì chỉ hiện lên khi đèn tắt.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ mưa. Cô khẽ thì thầm:
“Thẩm Dương Trạch… rốt cuộc, anh muốn em nhớ lại, hay muốn em quên?”