Buổi sáng thứ tư bắt đầu bằng một cơn mưa nhẹ. Những giọt nước nhỏ đọng lại trên ô kính văn phòng phản chiếu ánh đèn vàng, khiến bầu không khí trong công ty Thẩm Thị vừa ấm vừa ngột ngạt. Hạ đến sớm như mọi ngày, mái tóc còn vương chút hơi ẩm. Cô rũ nhẹ tấm áo khoác, đặt túi xuống bàn, mở máy tính. Tiếng bàn phím vang đều, hòa với tiếng mưa bên ngoài tạo thành nhịp điệu lạ lùng, vừa yên bình vừa trĩu nặng.
Cô nghĩ, chỉ cần làm việc thật chăm, mọi rắc rối sẽ tự nhiên lùi xa. Nhưng hôm nay, sự yên bình ấy không kéo dài được bao lâu.
Khoảng chín giờ, khi cô đang rà lại bảng số liệu, tin nhắn nội bộ nhảy lên:
“Toàn bộ nhân viên phòng marketing và dự án có mặt tại sảnh tầng 1. Tổng giám đốc muốn gặp đối tác lớn, yêu cầu tất cả cùng tham dự.”
Hạ thoáng ngạc nhiên. Đối tác lớn? Cô mở lại lịch công tác – hôm nay không có lịch họp nào như vậy. Nhưng theo thói quen, cô nhanh chóng sắp xếp tài liệu, cùng đồng nghiệp xuống tầng một.
Sảnh công ty rộng và sang trọng, ánh đèn trần rọi sáng gương mặt từng người. Một nhóm người đang bước vào – dẫn đầu là một phụ nữ trẻ, mặc bộ váy trắng ngà sang trọng, mái tóc uốn nhẹ, đôi môi tô son đỏ đầy tự tin. Đi bên cạnh cô ta là Thẩm Dương Trạch.
Cảnh tượng ấy khiến tim Hạ khẽ siết lại.
Cô nhận ra người phụ nữ đó – Trần Lâm Dao, con gái chủ tịch tập đoàn truyền thông lớn, từng được đồn là vị hôn thê của Thẩm Dương Trạch trong những năm Hạ rời đi.
“Xin giới thiệu,” – Anh nói, giọng trầm tĩnh, ánh mắt lướt qua đám nhân viên – “Đây là cô Trần, giám đốc điều hành của Truyền Thông Minh Tinh. Cô ấy sẽ cùng chúng ta hợp tác trong dự án quảng bá A3.”
Tiếng vỗ tay vang lên. Lâm Dao mỉm cười, ánh mắt khẽ quét quanh rồi dừng lại trên người Hạ.
“Ồ,” – cô ta cất giọng nhẹ như lụa nhưng sắc bén – “Tôi thấy gương mặt này quen lắm. Có phải trước đây cô từng làm việc ở chi nhánh Bắc Kinh không?”
Tất cả ánh nhìn trong sảnh đồng loạt đổ dồn về phía Hạ.
Cô khẽ hít sâu, trả lời bằng giọng bình tĩnh: “Không, thưa cô. Tôi chỉ mới chuyển về Thẩm Thị cách đây vài tuần.”
Trần Lâm Dao nghiêng đầu, cười nửa miệng: “Thật sao? Tôi cứ nghĩ mình từng gặp cô ở một buổi tiệc cùng anh Thẩm ba năm trước.”
Hạ sững lại, nhưng nhanh chóng giấu cảm xúc. “Có lẽ cô nhớ nhầm người.”
Trước khi cô kịp nói thêm, Thẩm Dương Trạch lên tiếng. Giọng anh điềm đạm, nhưng từng chữ như dao sắc:
“Cô Trần, có lẽ cô nhầm rồi. Tôi không quen cô ấy.”
Không gian bỗng chốc như đóng băng.
Hạ ngẩng lên, ánh mắt vô thức tìm anh. Anh vẫn đứng đó, khuôn mặt không chút biểu cảm, như thể câu nói kia chỉ là sự thật hiển nhiên.
“Tôi không quen cô.”
Bốn chữ ấy vang lên trong đầu cô, lạnh lẽo và dội thẳng vào tim.
Cô cười khẽ, một nụ cười đầy mỉa mai nhưng mắt đã mờ đi. “Phải, Tổng giám đốc nói đúng. Tôi chỉ là nhân viên mới, không có lý do gì để được ngài nhớ đến.”
Không khí trở nên ngột ngạt. Trần Lâm Dao nhìn hai người, ánh mắt lóe lên sự thích thú, nụ cười càng sâu hơn. “Vậy thì tốt. Làm việc cùng nhau càng thuận tiện.”
Buổi ra mắt kết thúc nhanh chóng. Khi đám đông tản đi, Hạ vẫn đứng lặng một mình. Bàn tay cô lạnh ngắt, trái tim nặng trĩu.
Cô về phòng, ngồi xuống ghế, mở máy tính, nhưng chẳng còn tập trung được. Mọi âm thanh xung quanh đều mờ dần – chỉ còn lại câu nói ấy vang vọng trong đầu.
“Tôi không quen cô.”
Ba năm trước, khi rời đi, cô từng nghĩ người đàn ông ấy ít nhất sẽ nhớ mình – dù chỉ là như một vết sẹo mờ. Nhưng hôm nay, anh lại phủ nhận cô trước mặt mọi người, trước mặt người phụ nữ khác.
Một đồng nghiệp gõ cửa. “Cô Lâm, Tổng giám đốc mời cô lên tầng hai mươi. Có việc gấp về bản kế hoạch.”
Cô cười nhạt. Còn việc gì nữa để nói đây?
Văn phòng anh vẫn y như cũ – lạnh, sáng, và tĩnh lặng. Anh đang đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía cô.
“Anh gọi tôi?” – cô mở lời, giọng đều nhưng lạnh.
“Ngồi đi.”
Cô không ngồi. “Tôi đứng được. Tổng giám đốc có chuyện gì cứ nói.”
Anh quay lại, ánh mắt thoáng qua chút bất an. “Chuyện ở sảnh khi nãy…”
“Không cần giải thích.” – Cô cắt ngang, giọng sắc lạnh – “Anh là Tổng giám đốc, tôi hiểu. Nói ra quan hệ cũ chỉ làm anh khó xử. Tôi sẽ không để ảnh hưởng đến anh đâu.”
Anh nhíu mày. “Em hiểu lầm rồi.”
“Không đâu.” – Cô bật cười, giọng nghẹn – “Anh nói không quen tôi, tôi sẽ coi như thật. Từ nay tôi chỉ là nhân viên, anh là cấp trên. Giữa chúng ta chẳng có gì cả.”
Anh bước tới, nắm lấy cổ tay cô, siết nhẹ. “Đừng nói như thể mọi thứ dễ dàng như vậy.”
“Buông tôi ra.” – Cô giật tay, ánh mắt ươn ướt – “Anh bảo không quen tôi, vậy đừng chạm vào tôi nữa.”
Anh im lặng, bàn tay từ từ thả lỏng. Cô lùi một bước, hít sâu rồi quay người rời đi.
Khi cánh cửa khép lại, anh đấm mạnh xuống bàn, tiếng vang khô khốc.
Chiều hôm đó, tin đồn lan khắp công ty.
“Nghe nói cô Lâm từng quen Tổng giám đốc.”
“Không đâu, anh Thẩm phủ nhận rồi còn gì.”
“Nhưng ánh mắt hai người lúc đó lạ lắm.”
Lời đồn như lửa gặp gió, càng dập càng lan. Hạ im lặng, không phản ứng. Cô biết, giải thích chỉ càng khiến mọi thứ rối thêm.
Tối đến, cô một mình ở lại văn phòng, dọn tài liệu. Ánh đèn vàng hắt lên tường, bóng cô trải dài, đơn độc. Trong không gian yên ắng, điện thoại rung – là tin nhắn từ anh.
“Anh xin lỗi. Nhưng có lý do anh phải nói vậy. Tin tưởng anh, được không?”
Cô nhìn dòng chữ, lòng rối bời. Rồi cô xóa tin nhắn, không trả lời.
Niềm tin – thứ anh từng làm vỡ vụn, giờ sao dễ mà đòi lại?
Hai ngày sau, dự án A3 bước vào giai đoạn ký kết. Cuộc họp quan trọng diễn ra tại khách sạn lớn. Hạ chịu trách nhiệm thuyết trình. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, cho đến khi Trần Lâm Dao bất ngờ chen vào giữa bài trình bày.
“Cô Lâm,” – giọng cô ta mang vẻ tò mò – “cách cô xử lý chiến dịch này rất giống phong cách cũ của Thẩm tiên sinh. Hai người thật sự chưa từng hợp tác trước đây chứ?”
Hạ khẽ cười. “Tôi chỉ học hỏi từ những bản báo cáo cũ của công ty.”
Trần Lâm Dao cười khẽ. “Thật vậy sao? Tôi tưởng hai người… thân thiết hơn thế.”
Không khí trong phòng hơi căng. Một vài người liếc nhìn nhau, cố nín cười.
Cô chưa kịp nói, thì giọng Thẩm Dương Trạch vang lên, lạnh lẽo và dứt khoát:
“Cô Trần, tôi đề nghị tập trung vào nội dung công việc. Câu hỏi cá nhân không cần thiết.”
Giọng anh đủ lạnh để khiến cả căn phòng im bặt. Ánh mắt anh hướng về phía cô, lặng lẽ mà sâu thẳm. Trong giây lát, cô thấy rõ sự bảo vệ trong đó – nhưng rồi lại nhanh chóng né tránh.
Cuộc họp kết thúc. Khi mọi người ra về, anh gọi khẽ:
“Hạ, ở lại.”
Cô dừng bước, nhưng không quay lại. “Tổng giám đốc, tôi nghĩ chúng ta không có gì để nói.”
“Anh không có lựa chọn khác hôm đó.” – Anh nói khẽ, bước đến gần – “Nếu anh thừa nhận, Lâm Dao sẽ dùng chuyện đó để ép công ty hủy hợp đồng. Anh phải phủ nhận, để bảo vệ em và cả dự án.”
Cô quay lại, mắt đỏ hoe: “Anh luôn có lý do cho mọi tổn thương anh gây ra, phải không?”
“Anh chỉ không muốn em bị kéo vào rắc rối.”
“Nhưng anh có nghĩ, câu nói ấy tổn thương tôi thế nào không?”
Anh im lặng.
Cô cười nhạt: “Ba năm trước, anh im lặng để tôi ra đi. Ba năm sau, anh im lặng để phủ nhận tôi. Lần nào cũng là vì ‘bảo vệ’.”
Giọng cô nghẹn lại, rồi bật ra từng chữ:
“Anh bảo vệ tôi, nhưng chưa bao giờ hỏi xem tôi muốn được bảo vệ kiểu đó hay không.”
Cô quay người bỏ đi.
Lần này, anh không giữ lại. Chỉ có tiếng thở dài nặng nề vang lên giữa căn phòng rộng, hòa cùng tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
Đêm xuống, Hạ ngồi bên cửa sổ căn hộ nhỏ, nhìn đèn xe loang loáng trên đường. Trong tay cô là chiếc nhẫn bạc cũ – thứ duy nhất còn lại của quá khứ.
Cô thì thầm, như nói với chính mình:
“Anh nói không quen tôi… nhưng ánh mắt anh lại nói khác.”
Một giọt nước rơi xuống – không biết là mưa ngoài hiên, hay nước mắt trong lòng.
Có lẽ, người ta chỉ thật sự quên được nhau khi ánh mắt không còn run rẩy. Nhưng ánh mắt anh, dù lạnh đến đâu, vẫn khiến tim cô yếu mềm.
Cô siết chặt chiếc nhẫn, khẽ khép mắt.
“Thẩm Dương Trạch, nếu có thể, lần này… hãy thật sự xem tôi là người xa lạ.”