Buổi sáng thứ ba, nắng sớm len qua khung cửa kính, chiếu lên những tán cây ngoài phố. Thành phố A đã vào giữa mùa thu, cái se lạnh khiến người ta muốn cuộn mình trong chăn thêm vài phút, nhưng Hạ vẫn dậy sớm như thường lệ. Cô pha một tách cà phê, mở laptop xem lại bản báo cáo hôm qua, từng con số, từng cột dữ liệu đều được rà soát tỉ mỉ. Làm việc luôn là cách duy nhất giúp cô quên đi những điều không nên nhớ.
Vừa đến công ty, cô nhận được thông báo: phòng marketing sắp được sắp xếp lại chỗ ngồi, kết hợp cùng bộ phận dự án. Hạ hơi nhíu mày. Cô mới làm việc chưa lâu, chưa muốn thay đổi không gian quá sớm. Thế nhưng khi đọc kỹ, cô sững người — bàn làm việc mới của cô lại nằm sát phòng Tổng giám đốc.
“Chắc là trùng hợp thôi…” – cô tự nhủ, nhưng bàn tay vô thức siết chặt túi tài liệu.
Tầng hai mươi của Thẩm Thị vốn là khu riêng biệt, chỉ dành cho những người ở vị trí cấp cao. Phòng làm việc mới của cô được ngăn bằng vách kính trong suốt, cách phòng của anh chỉ một hành lang hẹp. Từ chỗ ngồi, cô có thể nhìn thấy bóng dáng anh di chuyển qua lại, đôi khi đứng cạnh cửa sổ gọi điện, dáng người cao thẳng, ánh sáng phản chiếu lên mái tóc đen khiến anh càng thêm lạnh lùng.
“Cô Hạ, đây là máy tính mới của cô. Mật khẩu đã cài đặt sẵn.” – một nhân viên IT đặt máy xuống bàn.
“Cảm ơn anh.”
Sau khi sắp xếp lại đồ đạc, cô ngồi xuống ghế, thử gõ vài dòng code kiểm tra hệ thống báo cáo. Mọi thứ đều ổn. Thế nhưng cảm giác bị ánh mắt nào đó theo dõi vẫn khiến cô không yên.
Cô ngẩng lên. Qua tấm kính mờ, anh đang đứng bên bàn làm việc, tay đút túi quần, ánh nhìn hướng về phía cô. Ánh mắt ấy, sâu thẳm và lặng như mặt hồ buổi sớm, mang theo thứ gì đó vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Cô vội quay đi, giả vờ bận rộn. Nhưng tim lại đập nhanh một cách vô lý.
Buổi sáng trôi qua chậm rãi. Đến gần trưa, trợ lý của anh mang sang một xấp tài liệu.
“Cô Lâm, Tổng giám đốc bảo cô rà lại phần kế hoạch truyền thông quý này. Có vài điểm cần điều chỉnh.”
“Vâng, tôi sẽ làm ngay.”
Khi mở tài liệu, cô phát hiện có mảnh giấy nhỏ kẹp giữa hai trang, dòng chữ viết tay ngắn gọn:
‘Chiều nay, 15h, phòng họp nhỏ tầng 20. Tôi muốn nói về dự án – và về chuyện hôm qua.’
Chữ viết của anh, dứt khoát, nghiêng nhẹ về bên phải, vẫn giống hệt như ba năm trước.
Cô nhìn tờ giấy rất lâu rồi gấp lại, nhét vào túi áo. Có lẽ anh chưa muốn dừng lại, còn cô – cũng chưa biết nên trốn hay đối diện.
Ba giờ chiều.
Phòng họp nhỏ tầng 20 yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ chạy. Cô đến đúng giờ, trên bàn chỉ có hai ly cà phê còn bốc khói. Anh đã ngồi sẵn, ánh mắt lặng lẽ nhìn cô.
“Cô đến rồi.”
“Vâng. Tổng giám đốc nói có việc liên quan đến dự án?”
Anh gật nhẹ. “Có. Nhưng trước khi nói, tôi muốn hỏi em một điều.”
“Xin Tổng giám đốc gọi tôi là ‘Lâm Hạ’ như những nhân viên khác.” – cô ngắt lời, cố giữ khoảng cách.
Khóe môi anh khẽ nhếch, một nụ cười nhẹ mà đầy ẩn ý. “Được thôi. Lâm Hạ, em còn giận tôi sao?”
Cô siết chặt tay. “Tổng giám đốc, tôi nghĩ chúng ta không nên nói chuyện cá nhân trong giờ làm việc.”
“Nhưng nếu công việc và cá nhân vốn đã đan xen thì sao?”
Câu nói ấy khiến cô thoáng nghẹn. Anh bước chậm đến gần, dừng lại ở khoảng cách vừa đủ để hơi thở anh chạm vào gò má cô.
“Ba năm trước, tôi để em đi vì nghĩ đó là cách tốt nhất để bảo vệ em. Nhưng bây giờ tôi nhận ra… sai lầm lớn nhất của tôi là im lặng.”
“Đủ rồi, Tổng giám đốc.” – giọng cô run lên, không biết là vì tức hay vì sợ.
Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt tràn đầy thứ cảm xúc phức tạp. “Tôi biết em hận tôi, nhưng tôi sẽ không để em rời đi lần nữa.”
Cô lùi một bước, cố giấu sự dao động trong lòng. “Anh không có quyền quyết định điều đó.”
“Là vì em không còn yêu tôi sao?” – Anh hỏi thẳng, giọng trầm thấp như gió đêm.
Hạ im lặng. Câu hỏi đó như mũi dao sắc lẻm cắm thẳng vào nơi mềm yếu nhất.
“Cảm xúc không phải thứ có thể bật tắt theo ý muốn.” – cô đáp khẽ – “Nhưng lý trí thì có.”
“Vậy em chọn lý trí?”
“Phải. Tôi chọn công việc, chọn bình yên. Không chọn anh.”
Một thoáng im lặng nặng nề tràn ngập căn phòng. Ánh sáng chiều xiên qua ô cửa, phủ bóng anh dài trên sàn.
Anh chậm rãi quay người, giọng khàn đi:
“Được, nếu em muốn vậy, tôi sẽ không nhắc lại. Nhưng tôi không hứa sẽ ngừng quan tâm.”
Cô mím môi, không trả lời, rồi quay đi. Bước ra khỏi phòng họp, cô thấy tim mình như có hàng trăm mũi kim đâm. Anh luôn biết cách khiến người ta vừa hận vừa không thể ghét.
Những ngày sau đó, không khí giữa họ trở nên kỳ lạ. Anh không còn gọi cô lên phòng thường xuyên, cũng không cố tình tạo cơ hội nói chuyện. Nhưng mỗi khi cuộc họp diễn ra, ánh mắt anh vẫn dừng lại nơi cô lâu hơn mức cần thiết.
Một buổi tối, khi mọi người đã về gần hết, Hạ vẫn ở lại chỉnh lại bản thuyết trình. Bên ngoài, trời mưa lất phất, tiếng gió quất vào khung kính nghe buồn đến lạ.
Cô tập trung làm việc đến mức không nhận ra có người đang tiến lại gần, cho đến khi giọng nói trầm ấm vang lên phía sau:
“Vẫn còn ở đây?”
Cô quay lại, tim khẽ giật mình. “Tổng giám đốc…”
Anh đứng đó, áo khoác đen phủ ngoài, vài giọt nước mưa còn đọng trên vai. Mùi hương bạc hà quen thuộc lan nhẹ trong không khí.
“Em chưa ăn gì à?”
“Chưa, tôi định làm xong phần này rồi về.”
Anh nhìn màn hình, khẽ gật đầu. “Dự án A3 tiến độ tốt. Em làm tốt lắm.”
“Cảm ơn.” – cô đáp ngắn, cố tránh ánh mắt anh.
Anh cười nhẹ, giọng thấp: “Lần nào em cũng nói đúng ba chữ đó. Cảm ơn, rồi im lặng.”
“Vì tôi không biết nên nói gì khác.”
Anh bước thêm một bước, khoảng cách chỉ còn nửa mét. “Nếu tôi nói tôi vẫn nhớ em, em sẽ làm gì?”
“Giả vờ không nghe thấy.”
“Còn nếu tôi nói, tôi muốn bắt đầu lại?”
“Anh đang vượt quá giới hạn của cấp trên.”
“Có lẽ vậy.” – Anh cúi đầu, ánh mắt dịu lại – “Nhưng tôi không thể xem em như nhân viên bình thường.”
Cô quay đi, giọng run: “Tổng giám đốc, tôi thật sự muốn yên ổn. Đừng khiến tôi khó xử.”
Anh im lặng hồi lâu rồi thở ra: “Được. Tôi sẽ không ép. Nhưng nếu một ngày em thay đổi, anh vẫn ở đây.”
Hôm sau, công ty tổ chức buổi hội thảo nội bộ. Khi đến nơi, Hạ được phân công ngồi cạnh Tổng giám đốc ở hàng đầu. Trong suốt buổi họp, mọi người đều nhận ra không khí giữa hai người họ có gì đó mơ hồ – không phải thân thiết, nhưng cũng chẳng lạnh nhạt.
Lúc nghỉ giải lao, cô đang đứng cạnh máy pha cà phê thì nghe tiếng nói khẽ sau lưng:
“Cô Lâm, cô và Tổng giám đốc quen nhau trước đây à?”
Cô quay lại, thấy cô đồng nghiệp tên Mai – người nổi tiếng hay soi mói – đang nhìn cô với vẻ hiếu kỳ.
“Không. Tôi chỉ là nhân viên mới thôi.” – Hạ trả lời dứt khoát.
Mai cười nửa miệng: “Thật sao? Tôi thấy ánh mắt Tổng giám đốc nhìn cô khác lắm. Như thể… từng có chuyện gì đó.”
“Cô nghĩ nhiều rồi.” – Hạ nói rồi bỏ đi, nhưng tim lại đập loạn.
Cô biết tin đồn trong môi trường này lan nhanh hơn gió. Nếu không cẩn thận, chỉ vài ngày nữa, cả công ty sẽ bàn tán. Cô không muốn điều đó. Cô đã từng là người của anh, nhưng giờ chỉ muốn là một nhân viên bình thường.
Chiều tối, khi Hạ chuẩn bị về, anh gọi cô vào văn phòng.
“Cô ngồi đi.”
Giọng anh không còn lạnh như mọi khi, mà mang chút mệt mỏi. “Tôi nghe có tin đồn trong công ty.”
Cô im lặng.
“Em đừng lo. Tôi sẽ xử lý. Tôi không muốn vì tôi mà em bị ảnh hưởng.”
“Không cần đâu.” – Cô nói – “Tôi có thể tự giải quyết. Tôi đã quen với những lời đồn.”
Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt có chút xót xa. “Em thay đổi nhiều thật. Trước kia, mỗi khi buồn là khóc, giờ chỉ biết im lặng.”
“Khóc chẳng giúp ích gì.” – Cô đáp – “Trưởng thành là học cách chịu đựng.”
Anh cúi đầu, giọng khẽ: “Nếu tôi có thể chịu thay em, liệu em có chịu để tôi ở bên thêm lần nữa?”
Cô lắc đầu, nụ cười mỏng như gió: “Không ai có thể chịu thay ai, Tổng giám đốc. Mỗi người đều phải tự đi con đường của mình.”
Anh im lặng, chỉ nhìn theo cô khi cô đứng dậy rời khỏi. Ánh đèn trong phòng phản chiếu lên vách kính, in hình hai người – gần mà xa, quen mà lạ.
Đêm hôm ấy, về đến nhà, cô mở cửa sổ, gió thu thổi nhẹ làm rèm lay động. Cô cầm tách trà, nhìn ánh đèn thành phố hắt lên cao ốc nơi anh đang làm việc. Một cảm giác mơ hồ len vào tim.
Cô từng nghĩ rằng, chỉ cần rời xa, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Nhưng hóa ra, có những ánh mắt dù cũ đến đâu, khi gặp lại vẫn khiến lòng người chao đảo.
Ánh mắt ấy – của người đàn ông từng khiến cô yêu đến đau – vẫn còn đó, chỉ khác là giờ đây, cô không còn là cô gái ngây ngô năm nào.
Cô khẽ thì thầm, như nói với chính mình:
“Thẩm Dương Trạch, anh vẫn là cơn bão không thể tránh, còn tôi, chỉ muốn làm cơn gió lặng.”
Thế nhưng sâu trong lòng, cô biết — chẳng ai thật sự lặng khi trái tim vẫn chưa yên.