MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?Chương 1: THIÊN TỬ VÔ ĐOAN, TUYẾT NHUỘM HOÀNG THÀNH

Nhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?

Chương 1: THIÊN TỬ VÔ ĐOAN, TUYẾT NHUỘM HOÀNG THÀNH

2,397 từ · ~12 phút đọc

Tiết trời Lục Quốc vào tháng Chạp vốn dĩ đã lạnh, nhưng cái lạnh của năm Thiên Bảo thứ mười tám này lại mang theo một điều gì đó dị thường. Tuyết rơi dày đặc như muốn vùi lấp cả kinh thành rộng lớn. Trên những con phố lát đá xanh, người qua lại thưa thớt, ai nấy đều co ro trong lớp áo bông dày, hơi thở ra tạo thành những làn sương trắng đục. Thế nhưng, sự tiêu điều ấy hoàn toàn bị ngăn cách bên ngoài bức tường cao ngất của hoàng cung.

Bên trong Trường Lạc Cung, khung cảnh lại là một thế giới khác hẳn. Hàng chục lò than bách hương được đốt cháy rực, tỏa ra hơi ấm nồng nàn cùng mùi hương dễ chịu. Ánh đèn dầu từ những ngọn nến sáp ong lung linh soi rõ những bức bình phong khảm ngọc quý giá và những dải lụa là rực rỡ treo lơ lửng trên trần điện.

Giữa không gian đầy mùi vị xa hoa ấy, Lục Trần – vị thái tử duy nhất của Lục Quốc – đang tận hưởng cuộc sống của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực. Hắn lười biếng nằm nghiêng trên sập gụ khảm xà cừ, mái tóc đen mượt thả tự do trên đôi vai rộng. Đôi mắt hắn hơi lờ đờ vì hơi men, nhưng vẫn không che giấu được vẻ tuấn mỹ kinh người. Lục Trần sở hữu một sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng luôn nhếch lên một nụ cười bất cần đời, tạo nên một phong thái vừa thanh cao lại vừa có chút tà mị.

Vây quanh hắn là mười mấy cung nữ xinh đẹp tuyệt trần, người thì bóp chân, người thì quạt nhẹ, người lại dâng lên những chén rượu nồng thơm nức. Một mỹ nhân có đôi mắt lúng liếng như nước mùa thu đang bóc vỏ một quả linh quả căng mọng, nhẹ nhàng đưa tới sát môi hắn, giọng nói ngọt như rót mật vào tai:

Thái tử điện hạ, xin người dùng thêm một miếng. Linh quả này là cống phẩm từ phương Nam, ăn vào không chỉ đẹp da mà còn có thể tăng chút linh lực đấy ạ.

Lục Trần cười khẽ, âm thanh trầm thấp đầy quyến rũ. Hắn không vội ăn, mà đưa tay nhẹ nhàng lướt qua gò má của nàng cung nữ, khiến nàng thẹn đỏ cả mặt. Hắn thong dong nói:

Linh lực sao? Phụ hoàng ta tu luyện cả đời cũng chỉ tới Vương Cảnh, mỗi ngày đều khổ cực bế quan. Ta thấy đời người ngắn ngủi, chi bằng hưởng lạc cho trọn vẹn. Thiên tư đệ nhất cái gì chứ, có dùng được để uống rượu đâu?

Mọi người trong điện đều cười rộ lên theo ý của hắn. Ở Lục Quốc này, ai mà không biết Thái tử Lục Trần từ khi sinh ra đã có linh quang hộ thể, vạn cổ khó thấy. Các vị trưởng lão trong cung đều khẳng định hắn là thiên tài trăm năm có một, chỉ cần chịu khó tu luyện thì tiền đồ không thể đong đếm. Nhưng oái oăm thay, vị thiên tài này lại chỉ thích cầm kỳ thi họa, rượu ngon gái đẹp, tuyệt đối không chạm vào một quyển công pháp nào.

Đúng lúc bầu không khí đang nồng nhiệt nhất, một sự biến đổi đột ngột xảy ra.

Một luồng khí lạnh cực độ, lạnh đến mức dường như có thể đóng băng cả linh hồn, đột ngột xuyên qua lớp trận pháp hộ vệ dày đặc của hoàng cung. Luồng khí này không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng uy áp của nó lại nặng nề như cả một ngọn đại sơn giáng xuống.

Xoảng một tiếng vang khô khốc.

Chén rượu ngọc trên tay Lục Trần đột ngột vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Những lò than đang cháy đỏ hừng hực bỗng chốc lịm tắt, biến thành những cục than đen ngòm, cứng ngắc chỉ trong một nhịp thở. Hơi ấm bị hút sạch, thay vào đó là những bông tuyết bắt đầu rơi lả tả ngay bên trong đại điện, nơi vốn dĩ không có lấy một khe hở cho gió lọt vào.

Lục Trần giật mình, bản năng của một kẻ có thiên tư cao giúp hắn cảm nhận được nguy hiểm đang cận kề. Hắn bật dậy, nhưng đôi chân chưa kịp chạm đất thì đã thấy toàn bộ đám cung nữ xung quanh đều bất động. Họ không ngã xuống, mà bị một lớp băng mỏng trong suốt bao phủ, giữ nguyên tư thế cười đùa, giống như những bức tượng đá được tạc một cách tinh xảo. Cả thời gian và không gian trong điện dường như đã bị một bàn tay vô hình ngưng đọng lại.

Ngay chính giữa đại điện, hư không bỗng nhiên rách ra một đường. Một bóng hình từ trong bước ra, đạp trên hư không mà đi.

Đó là một nữ tử xinh đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu trắng bạc tinh khôi, từng đường kim mũi chỉ đều tỏa ra hào quang nhàn nhạt. Mái tóc nàng dài đến gót chân, trắng như tuyết mùa đông, bay phấp phới dù trong điện tuyệt đối không có gió. Gương mặt nàng thanh lãnh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một vực trời vắng lặng, không có một chút cảm xúc trần gian nào.

Vẻ đẹp của nàng không phải là thứ để người ta ái mộ, mà là thứ khiến người ta muốn quỳ lạy. Một vẻ đẹp mang tính áp chế tuyệt đối, đứng trên tất cả vạn vật.

Nữ tử ấy chính là Đại sư phụ – Lãnh Nguyệt Tâm, Nhất Vực Chi Chủ, người đứng đầu một phương trời mà ngay cả trong truyền thuyết của Lục Quốc cũng chưa từng nhắc tới.

Nàng nhìn Lục Trần, giọng nói vang lên nhẹ nhàng nhưng lại như tiếng sấm nổ bên tai hắn:

Lục Quốc thiên tư đệ nhất, lại chỉ là một kẻ phế vật đắm chìm trong tửu sắc sao? Ngươi lãng phí cơ duyên mà trời ban, chính là tội nghiệt lớn nhất.

Lục Trần dù trong lòng run rẩy, nhưng tính khí ngạo mạn của một hoàng tử độc nhất vẫn trỗi dậy. Hắn cố gắng vận hành chút chân khí yếu ớt trong cơ thể để chống lại uy áp, gằn giọng hỏi:

Nàng là ai? Đây là hoàng cung Lục Quốc! Phụ hoàng ta là Vương Cảnh cường giả, bên ngoài có vạn quân hộ giá. Nàng dám ngang nhiên đột nhập, không sợ bị trấn áp sao?

Lãnh Nguyệt Tâm khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng không có chút hơi ấm. Nàng đưa đôi mắt băng giá nhìn hắn, nhàn nhạt nói:

Vương Cảnh? Trong mắt ta, cái gọi là Vương Cảnh của phụ hoàng ngươi cũng chỉ như một con kiến dưới chân núi mà thôi. Ngươi là kẻ có cơ duyên lớn lao, được năm người chúng ta đồng loạt chọn trúng. Từ hôm nay, cuộc sống hưởng lạc của ngươi kết thúc rồi. Ta mang ngươi đi, là để cứu lấy cái thiên tư đang mục nát của ngươi.

Nói đoạn, nàng chỉ khẽ phất tay một cái. Một dải lụa trắng như ánh trăng vọt ra từ ống tay áo, nhanh như chớp quấn chặt lấy thắt lưng Lục Trần.

Buông ta ra! Phụ hoàng! Cứu mạng! Hộ giá! Có thích khách!

Lục Trần gào thét, vùng vẫy dữ dội nhưng dải lụa ấy như có ý thức riêng, càng quấn càng chặt, khiến hắn không thể nhúc nhích.

Lúc này, phía ngoài cung điện đã có động tĩnh lớn. Tiếng giáp sắt va chạm lạch cạch, tiếng bước chân rầm rập của quân lính kéo đến. Quốc vương Lục Quốc – một nam tử trung niên uy nghiêm, mang theo tu vi Vương Cảnh hùng mạnh cùng hàng trăm đại nội cao thủ đã bao vây chặt chẽ Trường Lạc Cung.

Thế nhưng, khi vị quốc vương bước vào đại điện, nhìn thấy nữ tử tóc trắng đang đứng giữa không trung, thanh kiếm quý giá trên tay lão bỗng nhiên rơi xuống đất với một tiếng "keng" chói tai. Toàn thân lão run rẩy, khí thế vương giả biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự sợ hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt.

Trước sự ngỡ ngàng của tất cả binh lính, vị quốc vương lừng lẫy ấy lại quỳ sụp xuống, đầu chạm sát sàn đá lạnh lẽo, giọng nói run rẩy không thành tiếng:

Cung nghênh... Nhất Vực Chi Chủ... Đứa trẻ này không biết điều, có điều gì mạo phạm, xin ngài đại xá... Lục Quốc xin dâng lên tất cả bảo vật, chỉ xin ngài tha mạng cho nó!

Các binh lính thấy vậy cũng đồng loạt buông vũ khí, quỳ xuống như rạ. Họ không hiểu vị nữ tử kia là ai, nhưng uy áp tỏa ra từ nàng khiến linh hồn họ run rẩy, không thể nảy sinh ý định phản kháng.

Lãnh Nguyệt Tâm không thèm liếc nhìn vị quốc vương lấy một cái, ánh mắt nàng vẫn khóa chặt vào Lục Trần đang bị treo lơ lửng. Nàng lạnh lùng tuyên bố:

Ta mang hắn đi dạy dỗ. Mười năm sau, ta sẽ trả lại cho ngươi một vị Thánh Nhân. Nếu hắn không thành tài, hắn sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.

Dứt lời, nàng phất ống tay áo rộng lớn. Một luồng sáng trắng bùng nổ, bao phủ lấy cả nàng và Lục Trần. Trong nháy mắt, cả hai biến mất không để lại một dấu vết, chỉ còn lại những bông tuyết bắt đầu tan chảy và một vị quốc vương vẫn đang quỳ đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Cảm giác khi bị cuốn vào hư không thật sự là một cực hình đối với Lục Trần. Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị hàng ngàn lưỡi dao cắt xé, không gian xung quanh đảo lộn, hơi thở bị đè ép đến mức nghẹt thở. Khi cảm giác choáng váng qua đi, hắn nhận thấy mình không còn ở trong hoàng cung ấm áp nữa.

Lục Trần mở mắt ra, một cơn gió lạnh buốt tràn vào phổi khiến hắn ho sặc sụa. Hắn đang đứng trên một đỉnh núi cao vút, cao đến mức mây mù bao phủ dưới chân như một biển cả mênh mông. Gió ở đây không phải gió thường, mà là Cương Phong của tầng trời cao, sắc lẹm và khô khốc, mỗi lần thổi qua đều để lại những vết xước nhỏ trên làn da mịn màng của vị thái tử phong lưu.

Lãnh Nguyệt Tâm đứng ở rìa vực thẳm, bóng lưng nàng cô độc và vĩ đại, hòa lẫn vào sắc trắng của mây trời. Nàng không quay đầu lại, giọng nói thanh lãnh vang lên giữa tiếng gió rít:

Lục Trần, nhìn xuống dưới kia. Đó là nơi bắt đầu của ngươi.

Lục Trần run rẩy bò ra mép đá, nhìn xuống dưới vực sâu vạn trượng. Ở đó không có đất đá, cũng không có cây cỏ, mà là một luồng xoáy năng lượng màu đen ngòm, không ngừng quay cuồng và phát ra những tiếng gầm thét trầm đục của những sinh vật cổ xưa đang bị giam cầm.

Đó là Hư Vô Vực. – Lãnh Nguyệt Tâm quay lại, ánh mắt nàng lúc này không còn sự thờ ơ mà là một sự nghiêm khắc đến đáng sợ. – Bài học đầu tiên của ngươi rất đơn giản: Sống sót ở dưới đó trong vòng ba ngày. Không có lương thực, không có hơi ấm, không có ai giúp đỡ.

Lục Trần nghe xong, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Hắn lắp bắp:

Sư phụ... người đùa sao? Ta... ta chỉ mới là Luyện Thể Cảnh Sơ Kỳ, cơ thể này làm sao chịu nổi sức mạnh của Hư Vô Vực? Vào đó chẳng khác nào nộp mạng!

Lãnh Nguyệt Tâm tiến lại gần, mỗi bước chân của nàng đều khiến không gian xung quanh rung động. Nàng đưa tay nâng cằm Lục Trần lên, đối diện với đôi mắt chứa đầy nỗi sợ hãi của hắn:

Trong từ điển của ta không có khái niệm 'nộp mạng', chỉ có khái niệm 'phá kén thành bướm'. Ngươi có thiên tư vạn cổ, nhưng tâm địa lại mềm yếu như bùn nhão. Nếu ta không dùng biện pháp cực đoan để rèn giũa, ngươi sẽ mãi mãi chỉ là một tên phế vật chờ chết trong nhung lụa. Ta và bốn vị tỷ muội của ta đã tốn không ít công sức để tìm ra ngươi, vì vậy, ngươi không có quyền lựa chọn.

Nói xong, nàng không để cho hắn có cơ hội van xin thêm một lời nào. Lãnh Nguyệt Tâm nhẹ nhàng vung tay áo, một lực lượng khổng lồ và trực diện đẩy thẳng vào ngực Lục Trần.

Á á á á!

Tiếng thét thất thanh của Lục Trần vang vọng giữa tầng mây rồi lịm dần khi thân hình hắn rơi thẳng xuống vực sâu đen ngòm kia.

Lãnh Nguyệt Tâm đứng trên đỉnh núi, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng đang mất dần của đồ đệ. Một luồng ánh sáng nhỏ bé, rực rỡ bỗng hiện lên giữa trán nàng, rồi sau đó chìm vào không gian. Đó là một phần ấn ký linh hồn mà nàng đã âm thầm đặt vào thức hải của Lục Trần, dùng để bảo vệ chút tàn hồn của hắn nếu chẳng may cơ thể hắn bị hủy hoại quá nhanh.

Nàng khẽ thở dài, hơi thở hóa thành một làn khói trắng:

Nếu ngay cả cửa này cũng không qua được, làm sao ngươi gánh vác nổi nhân quả của năm người chúng ta? Lục Trần, hy vọng ngươi đừng để ta thất vọng.

Dưới vực sâu, cuộc chiến sinh tồn của vị thái tử Lục Quốc chính thức bắt đầu. Hắn không biết rằng, đây chỉ mới là cách dạy dỗ đầu tiên trong số 99 cách "địa ngục" mà năm vị sư phụ mỹ nữ đã chuẩn bị sẵn cho hắn. Một tương lai chấn động thiên hạ đang chờ đợi, nhưng cái giá phải trả chính là những đau đớn thấu tận xương tủy ngay từ giây phút này.