Cảm giác rơi tự do giữa không trung là một loại trải nghiệm mà Lục Trần chưa từng nghĩ mình sẽ nếm trải trong đời. Gió rít gào bên tai như tiếng khóc than của quỷ dữ, xé toạc lớp y phục gấm vóc xa hoa của hắn. Trọng lực kéo ghì lấy cơ thể, khiến lục phủ ngũ tạng như muốn đảo lộn. Hắn nhắm nghiền mắt, trong lòng tràn ngập sự tuyệt vọng và oán hận: "Lãnh Nguyệt Tâm, nàng rốt cuộc là sư phụ hay là kẻ thù của ta? Ta mới chỉ là Luyện Thể Cảnh Sơ Kỳ, rơi từ độ cao này xuống chỉ có nước tan xương nát thịt!"
Thế nhưng, ngay khi cơ thể hắn sắp chạm vào luồng xoáy đen ngòm bên dưới, một lực lượng vô hình bỗng nhiên bao bọc lấy hắn, làm giảm bớt tốc độ rơi. Lục Trần cảm thấy mình giống như rơi vào một đám bông vải khổng lồ, sau đó "bộp" một tiếng, hắn ngã sấp mặt xuống một nền đất lạnh lẽo và cứng nhắc.
Hắn lồm cồm bò dậy, phun ra một ngụm bụi bặm, ánh mắt hoang mang nhìn quanh. Đây là đáy của Hư Vô Vực – một nơi hoàn toàn tách biệt với ánh mặt trời. Không có cỏ cây, không có sự sống, chỉ có những phiến đá đen xám xịt và một bầu không khí đặc quánh, nặng nề như chì. Điều kinh khủng nhất là linh khí ở đây vô cùng hỗn loạn, chúng không những không thể hấp thụ mà còn liên tục va đập vào lỗ chân lông, khiến Lục Trần cảm thấy toàn thân đau nhức như bị kim châm.
Ba ngày... nàng bắt ta ở đây ba ngày sao? – Lục Trần run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập.
Cái lạnh ở đây không phải cái lạnh của tuyết, mà là cái lạnh của sự hư vô, nó thấm thấu vào tận tủy xương, rút cạn sức lực của con người. Lục Trần cố gắng tìm một hốc đá để ẩn nấp, nhưng mỗi bước đi đều nặng nề như đeo đá. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, hắn bắt đầu vận hành công pháp rèn thân cơ bản nhất của hoàng gia. Tuy nhiên, luồng linh khí hỗn loạn kia lập tức phản phệ, khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi, ngã quỵ xuống đất.
Giữa bóng tối mịt mùng, những đôi mắt đỏ rực bắt đầu hiện ra. Đó là Hư Vô Thú – những sinh vật được tạo ra từ linh khí bạo ngược. chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những khối đen kịt mang theo hơi thở chết chóc. Chúng cảm nhận được mùi máu người, bắt đầu từ từ khép vòng vây quanh vị thái tử tội nghiệp.
Lục Trần nhìn những con quái thú đang nhe nanh múa vuốt, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Hắn chưa từng thực chiến, chưa từng giết chóc. Trong tay hắn lúc này chỉ có một mảnh vỡ của chén ngọc mà hắn vô tình nắm chặt khi bị bắt đi. Hắn nghiến răng, đôi mắt đẹp đẽ vốn chỉ để nhìn mỹ nhân giờ đây bỗng hiện lên một tia hung quang của kẻ bị dồn vào đường cùng.
Đến đây! Đồ khốn kiếp! Muốn ăn ta? Không dễ thế đâu!
Hắn gầm lên, lao vào con quái thú gần nhất. Một trận chiến hỗn loạn nổ ra. Lục Trần bị cắn vào vai, máu chảy ròng ròng, nhưng hắn cũng điên cuồng dùng mảnh ngọc đâm vào mắt con quái vật. Đau đớn kích thích thần kinh, thiên tư vạn cổ khó gặp của hắn bắt đầu phát huy tác dụng. Trong tình cảnh sinh tử, hắn cảm nhận được dòng chảy của linh khí hỗn loạn kia. Hắn không chống lại nó nữa, mà thử nương theo nó, để nó rèn luyện cơ bắp của mình.
Mỗi vết thương là một lần tôi luyện. Mỗi hơi thở đau đớn là một lần tẩy tủy.
Ba ngày trôi qua dài như ba thế kỷ. Khi Lục Trần chỉ còn là một khối thịt đầy máu, hơi thở thoi thóp nằm giữa đống xác Hư Vô Thú, thì một đạo ánh sáng màu xanh ngọc bích bỗng nhiên giáng xuống, xua tan bóng tối.
Một nữ tử khác xuất hiện. Nàng không lạnh lùng như Lãnh Nguyệt Tâm, mà mang một vẻ đẹp thần bí, phiêu diêu như mây khói. Nàng mặc bộ trường bào màu xanh lạt, trên tay cầm một chiếc phất trần trắng muốt. Ánh mắt nàng nhìn Lục Trần chứa đựng một chút tò mò và cả sự hài lòng kín đáo.
Đây là Nhị sư phụ: Vân Phiêu Diệu, Thánh Địa Chi Chủ, người nắm giữ những bí thuật huyền ảo nhất thế gian.
Nàng lướt tới trước mặt Lục Trần, đưa tay điểm nhẹ vào trán hắn. Một dòng suối mát lành chảy vào cơ thể, chữa lành các vết thương trong nháy mắt. Lục Trần tỉnh lại, nhìn thấy mỹ nhân trước mắt thì ngơ ngác hỏi:
Nàng... nàng cũng là người bắt cóc ta sao?
Vân Phiêu Diệu bật cười, tiếng cười thanh thoát như chuông bạc:
Bắt cóc? Không, ta là Nhị sư phụ của ngươi. Đại tỷ nói ngươi đã qua được bài kiểm tra ý chí, giờ đến lượt ta dạy ngươi bài học về thực chiến.
Lục Trần chưa kịp vui mừng vì được cứu, nghe đến hai chữ "dạy dỗ" thì mặt lại xanh mét. Hắn lắp bắp:
Ta... ta đã ở đây ba ngày rồi, ta muốn về nhà...
Về nhà? Ngươi nghĩ Thánh Địa Chi Chủ ta là người dễ gặp sao? – Vân Phiêu Diệu vung phất trần, không gian xung quanh đáy vực bỗng chốc thay đổi.
Những phiến đá đen biến mất, thay vào đó là một quảng trường rộng lớn được bao phủ bởi hàng ngàn đạo ảo ảnh. Mỗi ảo ảnh đều cầm một thanh kiếm, tỏa ra khí thế áp người.
Đây là Thiên Tài Ảo Ảnh Trận. Mỗi ảo ảnh ở đây đều là một thiên tài của Thánh Địa ta ở cấp độ Ngưng Khí Cảnh. Bài học của ngươi rất đơn giản: Đánh bại hết bọn họ, hoặc bị bọn họ đánh bại cho đến khi ngươi thăng cấp lên Ngưng Khí Cảnh Viên Mãn.
Một ngàn người? Một mình ta? – Lục Trần há hốc mồm.
Đúng vậy. Đừng lo, ta sẽ không để ngươi chết đâu. Cứ mỗi khi ngươi sắp chết, ta sẽ cứu ngươi lại, rồi... bắt đầu lại từ đầu. – Vân Phiêu Diệu mỉm cười dịu dàng, nhưng nụ cười đó trong mắt Lục Trần còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
Nói đoạn, nàng phất tay một cái. Hàng ngàn ảo ảnh đồng loạt chuyển động, kiếm quang lấp lánh như mưa sa đổ ập xuống đầu Lục Trần.
Sư phụ! Người ác quá! – Lục Trần chỉ kịp gào lên một tiếng rồi lại lao vào vòng chiến đấu mới.
Vân Phiêu Diệu đứng bên ngoài nhìn, đôi mắt đẹp hơi híp lại. Nàng thấy được trong cơ thể Lục Trần, ấn ký linh hồn đầu tiên của Lãnh Nguyệt Tâm đang rực sáng, hỗ trợ hắn duy trì ý thức. Nàng khẽ lẩm bẩm: "Thiên tư quả thực kinh người, mới ba ngày đã chạm đến ngưỡng cửa Ngưng Khí Cảnh. Để ta xem, dưới sự 'dạy dỗ' của ta, ngươi có thể chịu đựng được bao lâu."
Trong thức hải của Lục Trần, một vầng sáng thứ hai màu xanh ngọc bắt đầu hình thành bên cạnh vầng sáng trắng. Hai đạo ấn ký bắt đầu đan xen, không chỉ bảo vệ linh hồn hắn mà còn bắt đầu thay đổi bản chất tu vi của hắn.
Lục Trần không biết rằng, những đau khổ mà hắn đang chịu đựng chính là sự chuẩn bị cho một sự trỗi dậy kinh thiên động địa về sau. Hắn cứ thế bị đánh ngã, rồi lại đứng lên, bị thương, rồi lại được chữa lành, vòng tuần hoàn của sự "dạy dỗ" cứ thế tiếp diễn, rèn luyện nên một trái tim sắt đá và một cơ thể vô địch.