MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?Chương 3: VẠN KIẾM XUYÊN TÂM, NỮ ĐẾ GIÁNG THẾ

Nhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?

Chương 3: VẠN KIẾM XUYÊN TÂM, NỮ ĐẾ GIÁNG THẾ

1,400 từ · ~7 phút đọc

Tiếng kiếm chạm nhau vang lên lanh lảnh không dứt trong không gian của Thiên Tài Ảo Ảnh Trận. Lục Trần lúc này không còn dáng vẻ của một vị thái tử phong lưu, áo quần hắn rách nát, mồ hôi trộn lẫn với máu khô bám đầy trên mặt. Hắn thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào những đạo ảo ảnh đang vây khốn xung quanh.

Mỗi khi hắn vung tay, chân khí trong người lại cuộn trào như sóng dữ. Nhờ sự áp bức khủng khiếp của Nhị sư phụ Vân Phiêu Diệu, kinh mạch của Lục Trần đã được mở rộng đến mức khó tin. Hắn không còn sử dụng những chiêu thức hoa mỹ vô dụng của hoàng gia, mà mỗi đòn đánh ra đều mang theo bản năng sinh tồn, tàn nhẫn và chính xác.

Hưu!

Một đường kiếm quang sượt qua cổ, để lại một vết máu mảnh như sợi chỉ. Lục Trần không lùi mà tiến, hắn dùng chính bả vai của mình để đón lấy mũi kiếm của một ảo ảnh, đồng thời tung một cú đấm tàn bạo chứa đầy chân khí Ngưng Khí Cảnh Hậu Kỳ vào ngực đối phương.

Ảo ảnh tan vỡ, nhưng ngay lập tức, mười đạo ảo ảnh khác lại ập tới.

Đứng trên cao nhìn xuống, Vân Phiêu Diệu khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy sự tán thưởng. Nàng vung phất trần, thu hồi lại trận pháp. Hàng ngàn ảo ảnh biến mất trong nháy mắt, trả lại sự yên lặng đến đáng sợ cho đáy vực. Lục Trần quỵ xuống, chống tay trên mặt đất, lồng ngực phập phồng như ống bễ.

Khá lắm, chỉ trong vòng một tháng đã đột phá đến Ngưng Khí Cảnh Viên Mãn. – Vân Phiêu Diệu nhẹ nhàng đáp xuống, mùi hương thanh khiết từ người nàng tỏa ra làm dịu đi sự căng thẳng của Lục Trần.

Một tháng... đã một tháng rồi sao? – Lục Trần thều thào, hắn cảm giác như mình đã ở trong cái lồng giam này cả đời người.

Ngươi nghĩ như vậy là đủ rồi sao? – Một giọng nói nữ nhân trầm thấp, uy nghiêm và mang theo khí phách thống trị vạn quân bỗng vang lên từ phía sau.

Lục Trần giật mình quay lại. Một bóng hình rực rỡ như mặt trời ban trưa đang bước tới. Nữ tử này mặc một bộ long bào màu đỏ thắm thêu phượng hoàng vàng kim, đầu đội vương miện ngọc, tay cầm một thanh trường kiếm cổ xưa bao phủ bởi sát khí dày đặc. Gương mặt nàng đẹp một cách sắc sảo, đôi mày phượng nhếch lên mang theo vẻ ngạo thị quần hùng.

Đây chính là Tam sư phụ: Diệp Thanh Thành, Thiên Cổ Nữ Đế, người từng một tay bình định bát hoang, danh truyền vạn thế.

Vân Phiêu Diệu nhìn thấy người tới, khẽ mỉm cười:

Tam muội, ngươi đến hơi sớm đấy. Đồ nhi của chúng ta còn chưa kịp thở.

Diệp Thanh Thành hừ lạnh một tiếng, đôi mắt phượng nhìn xoáy vào Lục Trần khiến hắn cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt:

Tu hành là nghịch thiên mà đi, thở cái gì? Nhị tỷ, tỷ dạy hắn thực chiến là đúng, nhưng hắn thiếu chính là tâm thái của một kẻ đứng đầu. Một cường giả nếu không có ý chí bá đạo, dù tu vi cao đến đâu cũng chỉ là một kẻ làm thuê cho kẻ khác mà thôi.

Nàng tiến đến trước mặt Lục Trần, thanh trường kiếm trong tay cắm mạnh xuống đất, khiến cả đáy vực rung chuyển dữ dội.

Lục Trần, ngươi vốn là thái tử một nước, nhưng trong mắt ta, ngươi chỉ có cái danh mà không có cái thực. Ngươi hưởng lạc vì ngươi sợ gánh vác, ngươi lười biếng vì ngươi không có dã tâm. Hôm nay, ta sẽ dạy ngươi cách nhìn thấu nhân gian, dạy ngươi thế nào là Vương Đạo thực sự!

Nói xong, Diệp Thanh Thành không cho Lục Trần cơ hội phản biện, nàng đưa tay chỉ vào giữa mày hắn.

Oanh!

Lục Trần cảm thấy linh hồn mình như bị kéo ra khỏi cơ thể. Cảnh vật xung quanh biến mất, hắn thấy mình đang đứng giữa một chiến trường khốc liệt. Khói lửa mịt mù, tiếng la hét thấu tận trời xanh, xác chết chất thành núi, máu chảy thành sông. Hắn thấy Lục Quốc bị ngoại xâm tàn phá, thấy phụ hoàng mình bị treo trên thành môn, thấy dân chúng lầm than.

Đây là ảo cảnh tâm ma sao? – Lục Trần run rẩy hét lớn.

Không, đây là thực tế nếu ngươi tiếp tục là một phế vật! – Giọng nói của Diệp Thanh Thành vang lên từ hư không. – Trong ảo cảnh này, ngươi sẽ là một vị vua mất nước. Ngươi phải tay không tấc sắt, dùng trí tuệ và sự tàn nhẫn của mình để gầy dựng lại giang sơn từ đống tro tàn. Nếu ngươi chết trong ảo cảnh, linh hồn ngươi sẽ vĩnh viễn không thể quay về!

Lục Trần đứng giữa đống đổ nát, nhìn đôi bàn tay trắng trẻo của mình giờ đây dính đầy tro bụi. Hắn bắt đầu phải học cách chịu đói, học cách dùng mưu kế để sinh tồn giữa đám lưu dân, học cách giết người bằng những vật dụng tầm thường nhất.

Ở thế giới bên ngoài, cơ thể Lục Trần vẫn ngồi xếp bằng, nhưng mồ hôi lạnh chảy ra như tắm. Sắc mặt hắn thay đổi liên tục, từ sợ hãi, tuyệt vọng sang lạnh lùng và kiên định.

Diệp Thanh Thành đứng bên cạnh quan sát, tay nàng không ngừng kết ấn, truyền những đạo ý niệm vương giả vào thức hải của hắn. Nàng đang cưỡng ép rèn luyện "Tâm Cảnh" cho hắn. Trong thức hải của Lục Trần, bên cạnh ấn ký màu trắng của Đại sư phụ và màu xanh của Nhị sư phụ, một ấn ký màu đỏ rực như máu bắt đầu ngưng tụ.

Đại tỷ, Nhị tỷ, hai người quá nhu nhược rồi. – Diệp Thanh Thành lẩm bẩm. – Muốn hắn thành Thánh, phải để hắn trải qua nỗi đau mất đi tất cả. Chỉ khi trái tim hắn hóa thành sắt đá, hắn mới có thể cầm kiếm định giang sơn.

Năm ngày trong ảo cảnh tương đương với mười năm chinh chiến của Lục Trần. Hắn từ một vị thái tử không biết gì về sự đời, dần dần trở thành một vị tướng quân lãnh huyết, rồi cuối cùng là một vị hoàng đế tàn bạo nhưng minh mẫn. Hắn học được cách hy sinh cái nhỏ để bảo vệ cái lớn, học được rằng quyền lực phải được xây dựng trên máu và nước mắt.

Khi Lục Trần mở mắt ra một lần nữa, khí chất trên người hắn đã hoàn toàn thay đổi. Đôi mắt lờ đờ phong lưu ngày nào đã biến mất, thay vào đó là một sự sâu thẳm, lạnh lẽo và uy nghiêm khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Đột phá rồi? – Vân Phiêu Diệu kinh ngạc thốt lên.

Dưới áp lực của ảo cảnh vương đạo, tu vi của Lục Trần không chỉ dừng lại ở Ngưng Khí Cảnh Viên Mãn mà bắt đầu rục rịch phá vỡ gông cùm. Xương cốt hắn phát ra những tiếng nổ giòn giã, tạp chất trong cơ thể bị đẩy ra ngoài qua lỗ chân lông dưới dạng một lớp dịch đen hôi thối.

Tẩy Tủy Cảnh! – Diệp Thanh Thành nhếch môi cười hài lòng. – Không tệ, cuối cùng cũng có chút dáng dấp của đồ đệ ta. Nhưng đừng mừng vội, Tẩy Tủy Cảnh mới chỉ là bắt đầu của sự đau khổ thực sự thôi. Tứ muội đã đợi ngươi ở dược cốc lâu lắm rồi.

Lục Trần nghe đến đó, dù tâm thái đã vững vàng hơn nhưng vẫn không khỏi rùng mình. Hắn biết, vị sư phụ tiếp theo – Đan Giới Chí Tôn, chắc chắn sẽ không cho hắn một kết cục êm đềm gì.

Ấn ký thứ ba màu đỏ rực chính thức bắm rễ vào linh hồn hắn. Ba vị sư phụ, ba loại sức mạnh khác nhau bắt đầu hòa quyện, biến Lục Trần thành một cái lò luyện khổng lồ, chờ đợi sự tôi luyện của hai vị sư phụ còn lại.