Ánh mặt trời gay gắt trên đỉnh núi bị che khuất bởi những làn sương mù màu tím nhạt tỏa ra từ sâu trong một thung lũng đầy kỳ hoa dị thảo. Lục Trần, lúc này vừa mới thoát khỏi ảo cảnh mười năm chinh chiến của Tam sư phụ, chưa kịp cảm nhận sự vững chãi của cảnh giới Tẩy Tủy thì đã thấy đất trời đảo lộn. Khi hắn định thần lại, mùi máu và khói lửa chiến trường đã biến mất, thay vào đó là một mùi dược hương nồng đậm đến mức khiến người ta có chút chóng mặt.
Trước mặt hắn là một nữ tử có vẻ ngoài vô cùng ôn nhu, thanh khiết như đóa sen nở muộn giữa hồ băng. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc bích, mái tóc dài được cài đơn giản bởi một chiếc trâm gỗ đàn hương. Đôi mắt nàng to tròn, long lanh như chứa đựng cả linh khí của đất trời, nhìn Lục Trần với vẻ hiền lành vô hại.
Thế nhưng, Lục Trần sau khi trải qua sự "dạy dỗ" của ba vị sư phụ trước đó, trái tim đã sớm hình thành một loại bản năng cảnh giác cực cao. Càng là mỹ nhân cười dịu dàng ở chốn này, lại càng là những tồn tại đáng sợ nhất.
Nữ tử khẽ mỉm cười, giọng nói ngọt ngào như rót mật:
Ngươi chính là Lục Trần sao? Ba vị tỷ tỷ thật là quá tay, nhìn xem, cơ thể ngươi đầy rẫy những vết thương ngầm và tạp chất tích tụ do đột phá quá nhanh. Nếu không xử lý ngay, sau này khó mà tiến xa trên con đường tu tiên được.
Lục Trần hơi thả lỏng cảnh giác, chắp tay hành lễ:
Đồ nhi bái kiến Tứ sư phụ. Đa tạ sư phụ đã quan tâm.
Không cần đa lễ. – Mộ Dung Tuyết – Đan Giới Chí Tôn vẫy tay một cái, từ dưới đất bỗng chốc mọc lên một cái vạc đồng khổng lồ cao hơn hai trượng, bên trên khắc đầy những phù văn cổ xưa đang lập lòe ánh sáng đỏ rực. – Ta đã chuẩn bị sẵn một 'bể thuốc' đặc biệt cho ngươi. Chỉ cần nhảy vào đó ngâm mình ba ngày, đảm bảo cơ thể ngươi sẽ thoát thai hoán cốt.
Lục Trần nhìn cái vạc đồng đang tỏa ra hơi nóng hừng hực, nước bên trong sôi sùng sục, bốc lên những làn khói đen kịt mang theo mùi đắng ngắt. Hắn run rẩy hỏi:
Sư phụ... nước đang sôi thế kia, con nhảy vào chẳng phải sẽ thành thịt luộc sao?
Mộ Dung Tuyết vẫn giữ nụ cười thánh thiện đó, nhưng hành động lại vô cùng dứt khoát. Nàng không nói không rằng, tay áo phất một cái, một luồng kình phong mềm mại nhưng không thể kháng cự nhấc bổng Lục Trần lên, ném thẳng vào trong vạc đồng.
Á! Nóng! Sư phụ, người giết người rồi!
Tiếng thét của Lục Trần vang vọng khắp dược cốc. Vừa chạm vào nước thuốc, hắn cảm giác như hàng vạn con kiến lửa đang chui qua lỗ chân lông, điên cuồng cắn xé vào từng thớ thịt, từng khúc xương. Nước thuốc này không phải nước thường, nó là sự kết tinh của hàng ngàn loại linh thảo cực dương và độc dược vạn năm, có tác dụng phá hủy những phần kinh mạch già cỗi để tái tạo lại những phần mới mạnh mẽ hơn.
Đừng la hét, giữ vững tâm trí! – Giọng của Mộ Dung Tuyết vang lên bên tai hắn, lần này mang theo sự nghiêm nghị của một bậc thầy luyện đan. – Ngươi tưởng Tẩy Tủy Cảnh chỉ là đẩy tạp chất ra ngoài thôi sao? Sai rồi! Tẩy Tủy thực sự là phải nghiền nát tủy sống, dùng linh dược đúc lại kim tủy. Chỉ có như vậy, cơ thể ngươi mới có thể chứa đựng được sức mạnh của Vương Cảnh sau này.
Lục Trần đau đến mức muốn ngất đi, nhưng mỗi khi hắn sắp mất ý thức, một luồng dược lực mát lạnh từ lòng vạc lại truyền vào não bộ, ép hắn phải tỉnh táo để cảm nhận trọn vẹn nỗi đau đớn này.
Mộ Dung Tuyết đứng ngoài vạc, tay liên tục ném vào những cây linh thảo quý hiếm. Nàng không ngừng quan sát sự thay đổi của sắc mặt Lục Trần.
Thêm một chút Cửu Dương Thảo... một chút Hàn Băng Diệp để trung hòa... – Nàng lẩm bẩm như đang nấu một món canh ngon, nhưng thực tế là đang dùng cơ thể của đồ đệ mình để làm vật thí nghiệm cho phương pháp "Nhân Đan" cổ xưa.
Lục Trần trong vạc thuốc bắt đầu cảm thấy sự thay đổi kỳ diệu. Dưới sự đau đớn tột cùng, xương cốt hắn bắt đầu phát ra những tiếng kêu rắc rắc như gỗ khô bị bẻ gãy, sau đó là cảm giác ngứa ngáy đến tận xương tủy khi những tế bào mới được sinh ra. Lớp da bên ngoài của hắn bắt đầu bong tróc, lộ ra lớp da mới trắng trẻo nhưng săn chắc như ngọc thạch, bên dưới lớp da ấy là những dòng chân khí vận hành cuồn cuộn như đại dương.
Mười tiếng đồng hồ trôi qua, nước thuốc trong vạc từ màu đen đặc chuyển dần sang màu trắng đục, rồi cuối cùng trở nên trong suốt như nước suối. Toàn bộ tinh hoa dược lực đã bị cơ thể Lục Trần hấp thụ sạch sẽ.
Tốt, giai đoạn một đã xong. Bây giờ là giai đoạn hai: Luyện Thể trong lửa. – Mộ Dung Tuyết mỉm cười, đôi tay nhỏ nhắn kết ấn.
Dưới đáy vạc đồng bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa màu tím – Địa Tâm Hỏa. Nhiệt độ trong vạc tăng lên gấp bội, lần này không phải là nước sôi nữa mà là một lò lửa thực sự.
Lục Trần nghiến răng đến mức chảy máu môi, hắn vận hành toàn bộ công pháp mà Nhị sư phụ và Tam sư phụ đã dạy để chống chọi. Trong thức hải của hắn, ba đạo ấn ký trắng, xanh, đỏ bắt đầu xoay chuyển, che chở cho tâm mạch của hắn không bị hỏa độc xâm nhập. Đồng thời, một ấn ký thứ tư màu xanh lá cây, tràn đầy nhựa sống và dược hương bắt đầu hình thành.
Quá trình này kéo dài liên tục bảy ngày bảy đêm. Lục Trần từ đau đớn chuyển sang tê liệt, rồi từ tê liệt chuyển sang một trạng thái định tâm kỳ lạ. Hắn cảm nhận được từng mạch máu, từng tế bào trong cơ thể mình đang hô hấp theo nhịp điệu của đất trời.
Khi ngọn lửa Địa Tâm Hỏa tắt lịm, Lục Trần từ trong vạc đồng đứng thẳng dậy. Toàn thân hắn tỏa ra một tầng hào quang mờ ảo, cơ bắp không quá đồ sộ nhưng mỗi đường nét đều chứa đựng sức mạnh bùng nổ. Ánh mắt hắn giờ đây không chỉ có sự uy nghiêm của Nữ Đế, mà còn có sự điềm tĩnh, sâu sắc của một vị đại sư luyện đan.
Tẩy Tủy Cảnh Viên Mãn! – Mộ Dung Tuyết gật đầu hài lòng, nàng tiến lại gần, dùng khăn lụa nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán đồ đệ. – Không tệ, ngươi đã chịu đựng được loại dược lực này, sau này dù có bị trọng thương, khả năng tự phục hồi của ngươi cũng sẽ nhanh gấp mười lần người thường.
Lục Trần thở hắt ra một hơi, hắn nhìn đôi bàn tay mình, cảm giác sức mạnh sung mãn chưa từng có. Nhưng chưa kịp để hắn nói lời cảm ơn, một tiếng "ầm" vang trời từ đỉnh núi phía sau dược cốc vang lên. Một nữ tử với mái tóc đỏ rực như lửa, vai vác một cây búa khổng lồ đang hiên ngang bước tới.
Tứ muội, luyện thuốc xong rồi thì nhường hắn cho ta! Thân thể đã rèn xong, giờ phải đến lúc tôi luyện cho nó cứng như sắt thép thực sự!
Lục Trần nhìn thấy vị sư phụ thứ năm xuất hiện với cây búa khổng lồ kia thì mặt lại méo xệch. Hắn biết, ngày vui ngắn chẳng tày gang, chuỗi ngày bị "gõ" đã đến rồi.