Lục Trần đứng ngây người giữa dược cốc, làn da vừa mới được tái tạo sau bảy ngày ngâm dược dịch vẫn còn tỏa ra hơi nóng nhàn nhạt. Hắn nhìn nữ tử vừa xuất hiện mà lòng thầm kêu khổ. Nếu Đại sư phụ là băng lãnh, Nhị sư phụ là phiêu diêu, Tam sư phụ là uy nghiêm, Tứ sư phụ là ôn nhu tàn nhẫn, thì vị Ngũ sư phụ này chính là một ngọn núi lửa đang bùng nổ.
Nàng mặc một chiếc áo da thú bó sát, để lộ vòng eo săn chắc và làn da mật ong khỏe khoắn. Mái tóc đỏ rực được buộc cao bằng một sợi xích bạc, đôi mắt sắc sảo như ánh thép. Trên vai nàng là một cây búa lớn đến mức vô lý, mặt búa khắc đầy những lôi văn lấp lánh, mỗi bước nàng đi đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.
Đây chính là Ngũ sư phụ: Hồng Lôi, Luyện Khí Đế Sư, người có thể rèn ra những món Thần khí trấn áp vận mệnh của cả một chủng tộc.
Tiểu tử, nhìn cái gì? Chưa thấy mỹ nhân vác búa bao giờ sao? – Hồng Lôi cười ha hả, giọng nói hào sảng như tiếng sấm rền.
Lục Trần nuốt nước bọt, cố giữ lễ nghi:
Đồ nhi bái kiến Ngũ sư phụ. Không biết sư phụ định dạy con điều gì?
Hồng Lôi không đáp, nàng ném cây búa xuống đất. Ầm! Một hố sâu hiện ra ngay lập tức. Nàng nhìn Lục Trần từ đầu đến chân, ánh mắt như muốn nhìn thấu từng thớ thịt của hắn:
Tứ tỷ đã luyện cho ngươi một bộ da thịt tốt, nhưng đó mới chỉ là phôi thô. Một thanh kiếm tốt không chỉ cần vật liệu quý, mà còn cần hàng vạn lần rèn đập để loại bỏ tạp chất, nén chặt linh khí. Hôm nay, ta sẽ dùng thân thể ngươi làm phôi, dùng ý chí ngươi làm lửa, rèn cho ngươi một bộ cốt cách Siêu Phàm!
Nói xong, Hồng Lôi vung tay, một luồng sức mạnh vạn quân tóm lấy Lục Trần, ném hắn lên một bệ đá khổng lồ được làm từ Thiên Tinh Thạch. Xung quanh bệ đá, những đạo sấm sét màu tím bắt đầu vây quanh, tạo thành một cái lồng giam điện quang.
Đợi đã! Sư phụ, người định dùng búa gõ thật sao? – Lục Trần hốt hoảng hét lên.
Chứ sao nữa? Ngồi yên đó cho ta! – Hồng Lôi gầm lên một tiếng, đôi cánh tay săn chắc nổi đầy gân xanh, nàng nhấc bổng cây búa khổng lồ lên quá đầu.
Oanh!
Cú đánh đầu tiên giáng xuống. Lục Trần cảm giác như cả bầu trời vừa sụp đổ lên đầu mình. Sức mạnh từ cây búa không chỉ dừng lại ở bề mặt da thịt mà nó xuyên thấu qua lớp cơ bắp, đánh thẳng vào khung xương. Một luồng lôi điện cuồng bạo chạy dọc theo cột sống hắn, khiến toàn bộ thần kinh tê liệt trong tích tắc.
Một búa này là rèn gân! – Hồng Lôi hét lớn, cây búa lại giáng xuống lần thứ hai.
Oanh!
Hai búa này là rèn cốt!
Lục Trần phun ra một ngụm máu đen, đôi mắt trợn ngược. Đau đớn này hoàn toàn khác với cái đau âm ỉ của dược cốc. Nó trực diện, thô bạo và mang tính hủy diệt. Thế nhưng, kỳ lạ thay, mỗi khi búa giáng xuống, những đạo dược lực còn sót lại trong tủy xương hắn lại bùng nổ, điên cuồng vá víu những vết nứt trên xương cốt, khiến chúng trở nên dày đặc và cứng cáp hơn gấp bội.
Hồng Lôi không dừng lại, nàng bắt đầu một nhịp điệu rèn đập điên cuồng. Mỗi cú đánh đều mang theo một quy luật kỳ bí của Luyện Khí Đạo.
Ba búa... mười búa... một trăm búa!
Lục Trần từ tiếng thét xé lòng dần dần trở nên im lặng. Hắn không phải ngất đi, mà là đang rơi vào một trạng thái tập trung cực độ. Hắn cảm nhận được cơ thể mình giống như một miếng sắt nung đỏ, dưới những cú đánh của Hồng Lôi, những tạp chất cuối cùng trong linh hồn và thể xác bị ép ra ngoài.
Linh khí trong không gian xung quanh bắt đầu bị hút vào bệ đá, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ. Cơ thể Lục Trần lúc này giống như một cái hố đen, tham lam hấp thụ mọi nguồn năng lượng để bù đắp cho sự tàn phá của cây búa.
Tốt! Sắp thành hình rồi! – Ánh mắt Hồng Lôi rực sáng, nàng cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu tinh huyết vào cây búa, rồi tung ra cú đánh cuối cùng – cú đánh thứ chín mươi chín.
OANH!!!
Một tiếng nổ chấn động cả Thần Tiên Đảo. Một cột sáng màu tím bốc thẳng lên trời cao, xua tan mây mù vạn dặm. Lục Trần đứng giữa bệ đá, toàn thân bao phủ bởi những tia chớp bạc. Một tiếng rắc khẽ vang lên trong tâm khảm hắn – gông cùm của phàm nhân đã chính thức vỡ nát.
Siêu Phàm Cảnh!
Lục Trần mở mắt, một luồng điện quang xẹt qua con ngươi. Giờ đây, hắn cảm thấy mình không còn bị trói buộc bởi trọng lực hay những quy luật vật lý thông thường. Cơ thể hắn nhẹ bẫng nhưng chứa đựng sức mạnh có thể dời non lấp biển.
Trong thức hải, ấn ký thứ năm màu tím rực lửa, mang theo hình dáng của một tia sét, chính thức ngự trị bên cạnh bốn đạo ấn ký trước đó. Năm vị sư phụ, năm đạo ấn ký khác nhau lúc này bắt đầu cộng hưởng, tạo thành một vòng tròn luân hồi hoàn chỉnh xung quanh linh hồn hắn.
Hồng Lôi thu búa, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười vô cùng sảng khoái:
Khá lắm tiểu tử! Chịu được chín mươi chín búa của lão nương mà không chết, ngươi chính là món 'linh khí' hoàn hảo nhất mà ta từng rèn ra. Giờ thì biến đi, Đại tỷ đang đợi ngươi ở đỉnh núi để tổng kết lại tất cả đấy.
Lục Trần thở hắt ra một hơi, hắn nhìn xuống đôi bàn tay giờ đây cứng như kim cương của mình, lòng thầm nghĩ: "Mười năm... hóa ra cảm giác trở thành cường giả lại tuyệt vời thế này."
Nhưng hắn không biết rằng, đỉnh núi phía trước chính là thử thách cuối cùng để hắn có thể đạt tới Vương Cảnh – cảnh giới mà phụ hoàng hắn phải mất cả đời mới chạm tới. Và đó cũng là lúc hắn phải rời xa năm vị sư phụ hung dữ nhưng đầy tình nghĩa này để bước vào hồng trần cuồn cuộn.