MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?Chương 6: VẠN TRẬN CHI QUANG, LINH ĐAN CHỈ ĐẠO

Nhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?

Chương 6: VẠN TRẬN CHI QUANG, LINH ĐAN CHỈ ĐẠO

1,572 từ · ~8 phút đọc

Sau khi trải qua chín mươi chín búa rèn tâm đúc cốt của Ngũ sư phụ Hồng Lôi, Lục Trần không được nghỉ ngơi dù chỉ một khắc. Hắn bị ném vào một thung lũng kỳ lạ nằm giữa dược cốc của Tứ sư phụ và rèn đài của Ngũ sư phụ. Nơi đây không có cây cỏ, chỉ có những cột đá khổng lồ dựng đứng theo những quy luật huyền bí, tạo thành một mê cung không có lối thoát.

Lục Trần đứng giữa thung lũng, toàn thân vẫn còn âm ỉ những tia sét tím chạy dọc da thịt. Hắn cảm nhận được cơ thể mình sau khi đạt tới Siêu Phàm Cảnh đã trở nên nhạy cảm vô cùng với các luồng năng lượng xung quanh.

Đồ nhi, đừng chỉ dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. Kẻ mạnh thực sự là kẻ có thể dùng sức mạnh của trời đất để phục vụ chính mình.

Giọng nói của Nhị sư phụ Vân Phiêu Diệu vang lên từ phía trên đỉnh một cột đá. Nàng đứng đó, tà áo xanh tung bay, đôi mắt nhìn xuống Lục Trần đầy thâm trầm.

Trận pháp không chỉ là những hình vẽ vô hồn trên mặt đất. Nó là ngôn ngữ của quy luật. Hôm nay, ngươi phải học cách nhìn thấu ngôn ngữ đó. Nếu không phá được Vạn Trận Lâm này trong vòng bảy ngày, ngươi sẽ bị vây khốn ở đây cho đến chết.

Lục Trần nhìn quanh, những cột đá bỗng nhiên chuyển động. Mỗi bước hắn đi, cảnh vật lại thay đổi. Có lúc là hỏa hải hừng hực, có lúc lại là băng thiên tuyết địa. Đây chính là trận pháp cấp cao, nơi mà ngũ hành bị đảo lộn.

Hắn ngồi xuống, không còn hấp tấp như mười năm trước. Lục Trần bắt đầu vận dụng linh thức của mình – thứ vốn đã được Tam sư phụ rèn luyện đến mức cực kỳ sắc bén trong ảo cảnh mười năm chinh chiến. Hắn nhắm mắt lại, thay vì nhìn bằng mắt thường, hắn nhìn bằng cảm quan linh hồn.

Trong bóng tối của ý thức, hắn thấy những sợi tơ linh khí mảnh mai đang đan xen vào nhau giữa các cột đá. Đó là trận văn!

Nhất cấp trận pháp... Nhị cấp... Tam cấp...

Hắn bắt đầu lẩm bẩm. Dưới sự chỉ điểm từ xa của Nhị sư phụ thông qua linh thức, Lục Trần bắt đầu học cách vẽ trận văn bằng chính chân khí của mình. Hắn phát hiện ra rằng, để trở thành một Trận Pháp Sư giỏi, cần một sự tính toán chính xác đến từng li từng tí. Chỉ cần một đường vẽ lệch đi một sợi tóc, trận pháp sẽ lập tức nổ tung.

Trong suốt ba ngày đầu, Lục Trần bị nổ đến mức mặt mũi đen nhẻm, y phục rách nát. Nhưng đến ngày thứ tư, hắn đã có thể tự mình bố trí một đạo "Tụ Linh Trận" sơ cấp để đẩy nhanh tốc độ hồi phục chân khí. Đến ngày thứ bảy, hắn đứng trước cột đá trung tâm, ngón tay thanh mảnh vẽ vào hư không một đạo đồ trận phức tạp.

Phá!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, toàn bộ cột đá đổ sụp, vách ngăn không gian bị xé toạc. Lục Trần đã chính thức bước vào hàng ngũ Trận Pháp Sư Tứ Cấp.

Vừa ra khỏi Vận Trận Lâm, Lục Trần chưa kịp thở phào thì Tứ sư phụ Mộ Dung Tuyết đã đứng đợi sẵn với một rổ đầy những linh thảo kỳ quái và một chiếc lò luyện đan nhỏ màu bạc.

Đồ nhi, sức mạnh và trí tuệ đã có, giờ là lúc học cách bảo mạng. – Mộ Dung Tuyết mỉm cười dịu dàng, nhưng nụ cười ấy khiến Lục Trần rùng mình. – Một luyện đan sư giỏi sẽ không bao giờ sợ thiếu tài nguyên tu luyện. Ngươi phải học cách phân biệt hàng vạn loại linh thảo, học cách khống hỏa, học cách ngưng đan.

Thế là, chuỗi ngày "hành hạ" mới bắt đầu. Lục Trần bị bắt học thuộc lòng "Vạn Dược Toàn Thư" – một bộ sách dày hơn ba thước chứa đựng thông tin của mọi loại dược liệu trên thế gian. Hắn phải học cách dùng chân khí hỏa thuộc tính của mình để nung nóng lò đan, duy trì nhiệt độ không đổi trong suốt nhiều ngày đêm.

Luyện đan không chỉ là bỏ thuốc vào lò. Đó là một quá trình giao tiếp giữa linh hồn và dược tính. Lục Trần phải học cách cảm nhận "tính tình" của từng loại thảo dược: cây này thì nóng nảy, cây kia thì u sầu, cây nọ lại bướng bỉnh.

Cháy rồi! Làm lại! – Mộ Dung Tuyết lạnh lùng vứt bỏ một viên đan dược cháy đen.

Lục Trần cắn răng, tiếp tục khống chế hỏa diễm. Mồ hôi nhỏ xuống lò đan xèo xèo. Dưới sự dạy bảo khắt khe của Đan Giới Chí Tôn, từ một kẻ không biết gì, Lục Trần dần dần luyện ra được đan dược Nhất Phẩm, nhị Phẩm... rồi đến Tứ Phẩm.

Hắn bắt đầu tự luyện cho mình những viên đan dược để củng cố tu vi Siêu Phàm Cảnh. Hắn ăn linh đan như ăn kẹo, dược lực cuồn cuộn giúp hắn đột phá từ Siêu Phàm Sơ Kỳ lên Trung Kỳ, rồi Hậu Kỳ.

Mỗi khi đột phá một tiểu cảnh giới, các sư phụ lại tăng độ khó. Hồng Lôi lại lôi hắn ra đập búa để nén chặt linh khí vừa tăng tiến, Diệp Thanh Thành lại ném hắn vào ảo cảnh để mài dũa tâm tính, Lãnh Nguyệt Tâm lại dùng uy áp để ép hắn phải thích nghi với áp lực cấp độ cao.

Ba năm nữa trôi qua trên Thần Tiên Đảo.

Lục Trần lúc này đã không còn là chàng trai mười tám tuổi năm nào. Hắn đã là một nam tử trưởng thành với vóc dáng hoàn hảo, khí chất thâm trầm như vực thẳm. Tu vi của hắn đã đạt tới Siêu Phàm Cảnh Viên Mãn, chỉ còn cách Nguyên Thần Cảnh một bước chân.

Tuy nhiên, các sư phụ vẫn chưa hài lòng.

Đồ nhi, ngươi đã có thân thể cứng cáp, có kiến thức về trận pháp và đan dược, nhưng ngươi vẫn thiếu một thứ để giết người. – Tam sư phụ Diệp Thanh Thành xuất hiện, tay cầm một thanh kiếm gãy màu đen tuyền.

Nàng ném thanh kiếm cho Lục Trần. Hắn đón lấy, cảm nhận được một sự nặng nề đến kinh ngạc, không phải nặng về khối lượng mà là nặng về sát khí tích tụ bên trong.

Đây là 'Phàm Kiếm'. Nó không có linh tính, không có cấp bậc. Nhiệm vụ của ngươi trong năm nay là đứng trước biển khơi kia, mỗi ngày chém mười vạn kiếm. Khi nào ngươi chém đứt được ngọn sóng mà không để lại gợn nước, lúc đó ngươi mới hiểu thế nào là Kiếm Ý.

Lục Trần cầm kiếm gãy, đi ra bờ biển. Sóng biển ở Thần Tiên Đảo cao hàng chục trượng, mang theo sức mạnh nghìn nghịt của đại dương. Hắn đứng đó, bắt đầu những cú chém đơn giản nhất.

Vù! Vù! Vù!

Mỗi ngày, mười vạn kiếm. Tay hắn phồng rộp rồi chai sần, bả vai đau nhức như muốn rời ra. Hắn chém đến mức cánh tay mất cảm giác, chém đến mức thanh kiếm gãy kia dường như trở thành một phần của cơ thể mình.

Hắn bắt đầu cảm nhận được luồng khí của biển cả, nhịp điệu của gió. Hắn nhận ra rằng kiếm không phải là vật sắc bén, mà ý chí của người cầm kiếm mới là thứ cắt đôi vạn vật.

Một buổi sáng bình minh, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mù, Lục Trần bỗng nhiên đứng lặng người. Hắn không vận dụng chân khí, chỉ đơn giản là đưa thanh kiếm gãy lên, chém nhẹ một cái vào khoảng không trước mặt.

Xoẹt.

Một đường rãnh dài hàng trăm mét xuất hiện trên mặt biển, sóng biển đang cuộn trào bỗng nhiên khựng lại, bị tách làm đôi trong suốt mười hơi thở mới khép lại được.

Kiếm Ý Nhập Môn!

Trong thức hải của Lục Trần, năm đạo ấn ký đồng loạt rung động. Linh hồn hắn bắt đầu thăng hoa, một bóng hình hư ảo có hình dáng giống hệt hắn bắt đầu ngưng tụ giữa trung tâm năm đạo ấn ký.

Nguyên Thần Cảnh!

Lục Trần thở ra một hơi dài, luồng khí thoát ra từ miệng hắn như một mũi tên sắc lẹm bắn xuyên qua một phiến đá xa xa. Hắn đã chính thức bước vào cảnh giới Nguyên Thần, nơi mà linh hồn đã có thể xuất khiếu, sinh mệnh lực tăng mạnh.

Lúc này, trên đỉnh núi, năm vị sư phụ đứng cạnh nhau, nhìn về phía bờ biển.

Hắn tiến bộ nhanh hơn chúng ta tưởng. – Đại sư phụ Lãnh Nguyệt Tâm nhàn nhạt nói.

Đã đến lúc dạy cho hắn những chiêu thức thực sự để hắn xuống núi rồi. – Hồng Lôi vặn vẹo nắm đấm, nụ cười đầy mong chờ.

Lục Trần vẫn chưa biết rằng, hành trình mài dũa này vẫn còn những thử thách điên rồ hơn ở phía trước, trước khi hắn chính thức chạm tay vào Vương Cảnh và thực hiện màn xuống núi chấn động thế gian.