MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?Chương 15: THÀNH HẮC NHAM, VƯƠNG ẤN TRẤN BIÊN CƯƠNG

Nhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?

Chương 15: THÀNH HẮC NHAM, VƯƠNG ẤN TRẤN BIÊN CƯƠNG

892 từ · ~5 phút đọc

Thành Hắc Nham là pháo đài kiên cố nhất tại biên giới Lục Quốc, nơi đóng quân của mười vạn tinh binh "Hắc Giáp Quân". Đây được coi là cổ họng của vương quốc, kẻ nào nắm giữ được Hắc Nham, kẻ đó nắm chắc một nửa chiến thắng trong cuộc đua giành ngai vàng.

Lục Trần và Lâm Du Nhiên tiến vào thành trong bộ dạng lữ khách. Tuy nhiên, đập vào mắt họ không phải là cảnh tượng quân đội uy nghiêm mà là cảnh binh lính nhũng nhiễu dân chúng, lầm than khắp nơi. Sau khi dò hỏi, Lục Trần biết được đại tướng trấn thủ cũ – một người trung thành với Phụ hoàng hắn – đã bị ám hại, thay vào đó là Lục Hùng, một kẻ thân tín của Nhị hoàng tử.

Sư đệ, quân đội ở đây đã hoàn toàn thối nát. Chúng ta chỉ có hai người, muốn tiến vào vương đô phải đi qua cửa ải này, nhưng nếu đánh nhau với mười vạn quân thì quá mạo hiểm. – Lâm Du Nhiên lo lắng nhìn lên những họng đại pháo trên tường thành.

Lục Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía dinh phủ tướng quân:

Mười vạn quân không phải là kẻ thù, họ chỉ đang thiếu một vị chủ nhân thực sự. Sư tỷ, muội có muốn xem thế nào là 'Vương Đạo' không?

Đêm đó, phủ tướng quân đang tổ chức tiệc rượu linh đình. Lục Hùng – một gã cao lớn, tu vi Chuẩn Vương Cảnh – đang ôm ấp mỹ nữ, cười nói ha hả.

Rầm!

Cánh cửa đại sảnh bị một luồng kình lực cực mạnh đánh tan nát. Lục Trần thong dong bước vào, tay cầm một chén rượu vừa rót, Lâm Du Nhiên đi sát theo sau, thanh kiếm trong tay đã tuốt khỏi vỏ.

Kẻ nào gan lớn bằng trời, dám xông vào đây? – Lục Hùng đập bàn đứng dậy, mười vạn quân lính tuần tra xung quanh cũng lập tức kéo đến, bao vây kín mít đại sảnh.

Lục Trần không nói lời nào, hắn mở chiếc túi da hổ của Tam sư phụ Diệp Thanh Thành. Một luồng khí tức bá đạo, uy nghiêm như thể thiên tử giáng trần bùng nổ, khiến tất cả nến trong sảnh phụt tắt, chỉ còn lại ánh sáng vàng kim rực rỡ từ món đồ hắn vừa lấy ra.

Đó là một mảnh ngọc ấn màu huyết dụ, bên trên khắc hình một vị Nữ Đế đạp trên chín tầng mây – Thiên Cổ Vương Ấn.

Khi Vương Ấn xuất hiện, một luồng áp lực vô hình nặng tựa thái sơn đè nặng lên vai tất cả binh lính hiện diện. Những kẻ tu vi thấp trực tiếp quỳ sụp xuống, không thể ngẩng đầu. Ngay cả Lục Hùng cũng cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, chân run cầm cập.

Đây... đây là khí tức của Nữ Đế đời trước? Tại sao nó lại ở trong tay ngươi? – Lục Hùng lắp bắp.

Lục Trần đứng giữa vòng vây, giọng nói hắn không lớn nhưng vang vọng như sấm truyền vào tai từng binh sĩ:

Hắc Giáp Quân nghe lệnh! Ta là Thái tử Lục Quốc – Lục Trần. Kẻ đứng trước mặt các ngươi là phản tặc theo phe Nhị hoàng tử, mưu hại trung thần, làm nhục quân kỷ. Thấy Vương Ấn như thấy tổ tiên, kẻ nào không quỳ, giết không xá!

Binh sĩ xung quanh nhìn nhau, rồi nhìn vào mảnh ngọc ấn đang tỏa ra long uy thực sự. Trong quân đội, cấp bậc và lòng trung thành với hoàng gia là tuyệt đối. Từng người một, hàng ngàn binh sĩ buông vũ khí, quỳ xuống như rạ:

Bái kiến Thái tử điện hạ! Vạn tuế, vạn tuế!

Lục Hùng thấy tình thế đảo ngược, điên cuồng gào thét:

Giả mạo! Hắn là giả mạo! Giết hắn cho ta!

Gã vung đại đao lao về phía Lục Trần. Nhưng Lục Trần chỉ nhấc nhẹ một ngón tay, dùng sức mạnh của Vương Ấn cộng hưởng với tu vi Vương Cảnh của chính mình.

Oanh!

Lục Hùng chưa kịp chạm vào áo Lục Trần đã bị một bàn tay ánh sáng khổng lồ từ không trung vỗ xuống, nát bấy ngay tại chỗ. Một vị Chuẩn Vương Cảnh, ngay cả một chiêu cũng không đỡ nổi.

Lục Trần thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế tướng quân vốn thuộc về Lục Hùng, xoay xoay mảnh Vương Ấn trên tay:

Sư tỷ, thấy chưa? Đôi khi dùng trí và dùng 'đồ chơi' của sư phụ còn nhanh hơn dùng kiếm.

Lâm Du Nhiên nhìn cảnh tượng mười vạn quân cúi đầu trước một thanh niên chưa đầy hai mươi tuổi, lòng nàng chấn động không thôi. Nàng hiểu rằng, Lục Trần không chỉ quay về để đòi lại vị trí, hắn quay về để tái thiết lại cả một đế quốc.

Truyền lệnh của ta. – Lục Trần nhìn về phía phó tướng đang run rẩy quỳ phía dưới. – Chỉnh đốn quân đội trong ba ngày. Ngày thứ tư, mười vạn Hắc Giáp Quân sẽ theo ta tiến thẳng về Vương Đô. Kẻ nào ngăn cản, san bằng kẻ đó!

Ánh mắt Lục Trần nhìn về phía xa xăm. Nhị hoàng tử, hoàng hậu, và cả những kẻ năm xưa hãm hại hắn... trò chơi chính thức bắt đầu rồi.