MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?Chương 14: RỜI KHỎI THANH VÂN, HÀNH TRÌNH PHỤC HẬN

Nhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?

Chương 14: RỜI KHỎI THANH VÂN, HÀNH TRÌNH PHỤC HẬN

887 từ · ~5 phút đọc

Sau màn trấn áp sứ giả ngay tại đại điện, cái tên Trần Lục đã trở thành một truyền thuyết sống tại Thanh Vân Kiếm Tông. Tuy nhiên, Lục Trần biết rằng thời gian thư thả của mình đã hết. Những quân cờ ở vương đô Lục Quốc đã bắt đầu di chuyển, và hắn không thể để những người thân cận trên đảo hay ở Tuyết Nguyệt Phong bị cuốn vào vòng xoáy này.

Đêm đó, dưới ánh trăng bạc, Lục Trần thu dọn hành trang đơn sơ. Thực chất, toàn bộ tài sản của hắn đã nằm gọn trong năm chiếc túi của các sư phụ giấu trong nhẫn không gian.

Sư đệ, đệ định đi thật sao?

Lâm Du Nhiên đứng ở cửa nhà trúc, đôi mắt nàng đỏ hoe, thanh kiếm trên tay run nhẹ. Nàng đã đứng đây hơn một canh giờ, đấu tranh tâm lý dữ dội trước khi bước vào.

Lục Trần khoác lên vai bọc vải đen chứa thanh Cửu Ngã, mỉm cười nhạt:

Sư tỷ, ta vốn không thuộc về nơi này. Lục Quốc còn nợ ta một lời giải thích, và ta cần phải về đòi lại nó. Muội ở lại tu luyện cho tốt, tương lai chúng ta sẽ gặp lại.

Không! – Lâm Du Nhiên kiên quyết bước tới, chắn trước lối đi. – Sư phụ đã dặn ta phải đi theo quan sát đệ. Hơn nữa... con đường về vương đô đầy rẫy sát thủ của các hoàng tử. Đệ dù mạnh, nhưng "mãnh hổ nan địch quần hồ". Ta đi theo có thể giúp đệ xử lý những việc vặt vãnh.

Lục Trần nhìn vào ánh mắt kiên định của nàng, thở dài:

Đường này rất khổ, thậm chí có thể mất mạng. Muội chắc chứ?

Ta chắc chắn! – Nàng nắm chặt chuôi kiếm, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ bướng bỉnh khó cưỡng.

Sáng sớm hôm sau, hai bóng người một cao một thấp lặng lẽ rời khỏi cổng sau của Thanh Vân Kiếm Tông. Tuy nhiên, họ mới chỉ đi được chưa đầy mười dặm, khi đang băng qua đoạn hẻm núi Đoạn Hồn, không khí bỗng nhiên trở nên đặc quánh và hôi hám.

Xoạt! Xoạt! Xoạt!

Hàng chục bóng đen mặc y phục sát thủ từ vách núi nhảy xuống, bao vây lấy cả hai. Kẻ cầm đầu là một lão giả gầy gò, đôi mắt sâu hoắm tỏa ra khí tức Vương Cảnh Sơ Kỳ.

Lục Trần thái tử, Nhị hoàng tử có lời nhắn: "Đất khách quê người là nơi chôn cất tốt nhất cho kẻ đã chết mười năm". – Lão giả cười khẩy, tay cầm một đôi đoản đao rỉ máu.

Lâm Du Nhiên lập tức rút kiếm, chắn trước mặt Lục Trần:

Sư đệ lùi lại! Là Ám Sát Đoàn của hoàng gia, kẻ kia là cao thủ cấp Vương!

Lục Trần đứng phía sau, nhìn đám sát thủ với vẻ mặt buồn chán. Hắn vươn vai một cái, rồi thong thả mở túi đồ của Ngũ sư phụ Hồng Lôi. Từ bên trong, hắn lấy ra một vật trông giống như một quả cầu sắt xám xịt, bên trên có khắc những đường vân lôi điện ngoằn ngoèo.

Sư tỷ, muội nói đúng, xử lý bọn này quả thực là việc vặt vãnh. Nhưng ta không muốn bẩn tay. – Lục Trần ném quả cầu về phía trước.

Đó là cái gì? – Lão giả sát thủ khinh thường, định vung đao chém đôi quả cầu.

Lục Trần khẽ búng tay:

Lôi Thiên Tạc, nổ!

OANH!!!

Một tiếng nổ chấn động cả hẻm núi. Quả cầu sắt bung tỏa ra hàng nghìn tia sét màu tím sẫm. Đây không phải là lôi điện thông thường, mà là Thiên Lôi được Ngũ sư phụ cô đọng từ lôi kiếp cấp cao. Trong chớp mắt, hẻm núi Đoạn Hồn biến thành một biển lửa lôi điện.

Đám sát thủ Nguyên Thần Cảnh thậm chí không kịp hét lên một tiếng đã hóa thành tro bụi. Lão giả Vương Cảnh cấp sơ kỳ dù kịp vận dụng không gian lực để bảo vệ, nhưng cũng bị đánh văng vào vách đá, toàn thân cháy sém, một cánh tay đã bị thổi bay hoàn toàn.

Lâm Du Nhiên đứng ngây người, thanh kiếm trên tay suýt rơi xuống đất. Nàng biết Lục Trần mạnh, nhưng không ngờ hắn lại sở hữu những "đồ chơi" khủng khiếp đến mức này.

Lục Trần bước đến trước mặt lão giả đang thoi thóp, cúi xuống nhìn:

Về nói với Nhị hoàng tử, đừng gửi những loại rác rưởi này đến nữa. Nó chỉ làm lãng phí vũ khí của ta thôi.

Nói xong, hắn búng thêm một mồi lửa nhỏ vào người lão giả, thiêu rụi gã thành tro bụi để trừ hậu họa.

Đi thôi sư tỷ, chúng ta còn một quãng đường dài đấy. – Lục Trần quay lại, mỉm cười như vừa rồi chỉ là ném một viên gạch bình thường.

Lâm Du Nhiên nhìn chiếc túi da thô kệch trên hông Lục Trần, lòng thầm nghĩ: "Ngũ sư phụ của hắn rốt cuộc là quái vật phương nào mà lại rèn ra thứ vũ khí diệt vương dễ như chơi vậy?".

Nàng vội vàng chạy theo, trong lòng vừa lo sợ vừa có một sự phấn khích lạ kỳ. Chuyến hành trình này, có lẽ sẽ chấn động cả đại lục này mất thôi.