MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?Chương 13: KIẾM Ý CHẤN ĐỘNG, SỨ GIẢ HOÀNG CUNG

Nhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?

Chương 13: KIẾM Ý CHẤN ĐỘNG, SỨ GIẢ HOÀNG CUNG

1,054 từ · ~6 phút đọc

Vết kiếm chém đôi ngọn núi tại Vạn Thú Lâm đã trở thành một đề tài gây kinh hãi khắp Thanh Vân Kiếm Tông. Các trưởng lão chấp pháp khi đến hiện trường đã phải thốt lên rằng: "Kiếm ý này không phải của phàm nhân, đây là lực lượng của một vị Vương giả thực thụ!"

Trong khi cả tông môn đang sục sôi tìm kiếm vị "cao nhân ẩn thế" đã ra tay, thì tại Tuyết Nguyệt Phong, Lục Trần vẫn ung dung ngồi trước hiên nhà trúc, tỉ mẩn dùng một thanh dao nhỏ gọt một củ khoai tây. Hắn dường như hoàn toàn vô can với đống hỗn độn ngoài kia.

Lâm Du Nhiên đứng tựa vào cột nhà, ánh mắt nhìn hắn đầy phức tạp. Kể từ sau hôm đó, nàng không còn dám xem hắn là một "sư đệ" cần che chở nữa. Sự sùng bái trong lòng nàng lớn đến mức mỗi khi đối diện với hắn, nhịp tim nàng lại mất kiểm soát.

Trần sư đệ... Trình Hạo đã bị phế, gã khai rằng bị một con yêu thú biến dị tấn công. Đệ đã làm gì gã vậy? – Nàng khẽ hỏi.

Lục Trần không ngẩng đầu, điềm nhiên đáp:

Ta chỉ cho gã thấy sự nhỏ bé của chính mình trước thiên địa thôi. Sư tỷ, muội nên lo cho bản thân mình trước đi. Tu vi của muội sắp đột phá Nguyên Thần Cảnh rồi, đừng để tâm tư xao nhãng.

Lâm Du Nhiên đỏ mặt, định nói thêm gì đó thì một luồng khí tức mạnh mẽ từ trên đỉnh núi giáng xuống. Tuyết Nguyệt Tiên Tử xuất hiện, gương mặt nàng lộ vẻ nghiêm trọng chưa từng có.

Du Nhiên, con lui xuống trước. – Nàng ra lệnh, rồi quay sang nhìn Lục Trần với ánh mắt thâm trầm. – Đồ nhi, Tông chủ đã chú ý đến vết kiếm kia. Và... có tin không hay cho ngươi. Sứ giả của Lục Quốc đang ở đại điện, họ mang theo thánh chỉ, yêu cầu Thanh Vân Kiếm Tông giao ra tất cả các đệ tử có tên hoặc gốc gác từ hoàng tộc.

Ánh mắt Lục Trần dừng lại trên củ khoai tây đang gọt dở. Một tia hàn quang xẹt qua con ngươi hắn.

Lục Quốc sao? Mười năm rồi, họ vẫn chưa quên ta sao? – Hắn cười nhạt, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo của mười năm rèn luyện dưới đáy vực.

Không phải họ nhớ thương ngươi. – Tuyết Nguyệt Tiên Tử hạ thấp giọng. – Phụ hoàng ngươi lâm bệnh nặng, các vị hoàng tử khác đang tranh giành ngôi vị đến mức điên cuồng. Họ muốn tìm ngươi... để nhổ cỏ tận gốc.

Tại Đại điện Thanh Vân, không khí căng thẳng bao trùm. Một vị trung niên nam tử mặc mãng bào màu tím, khí thế cao ngạo, chính là sứ giả Lục Quốc – Lục Thiên Hoành. Gã là một vị Vương Cảnh Sơ Kỳ, cũng là thân tín của Nhị hoàng tử Lục quốc hiện tại.

Thanh Vân Tông chủ, chúng ta nhận được tin báo có một đệ tử tên Trần Lục, hành tung bí ẩn, tư chất kỳ lạ. Mong quý tông cho phép chúng ta đưa hắn về kiểm tra thân phận. – Lục Thiên Hoành hách dịch nói.

Tông chủ Thanh Vân Kiếm Tông, một lão giả tóc trắng xóa, khẽ nhíu mày. Tuy ông không muốn đắc tội với Lục Quốc, nhưng bảo vệ đệ tử là danh dự của tông môn.

Sứ giả đại nhân, Trần Lục là đệ tử của Tuyết Nguyệt Phong. Nếu không có bằng chứng xác thực, chúng ta không thể...

Bằng chứng? – Lục Thiên Hoành cười lạnh, lấy ra một tấm gương màu vàng kim. – Đây là Huyết Mạch Kính. Chỉ cần một giọt máu của hoàng tộc, nó sẽ sáng lên. Để hắn ra đây!

Giữa lúc đó, một giọng nói thanh thản vang lên từ phía cửa điện:

Không cần gọi, ta tự đến.

Lục Trần thong dong bước vào điện, đi bên cạnh là Lâm Du Nhiên với vẻ mặt lo lắng. Sự xuất hiện của hắn khiến toàn bộ trưởng lão trong điện đều nín thở. Họ nhìn không thấu tu vi của thanh niên này, nhưng cảm nhận được một sự áp bách vô hình khiến họ không dám cử động mạnh.

Lục Thiên Hoành nhìn thấy Lục Trần, đôi mắt nheo lại:

Quả thực có vài phần giống phế vật thái tử năm xưa. Nào, để ta xem máu của ngươi có màu gì!

Gã vung tay, một luồng kình phong xé gió lao về phía Lục Trần, định cưỡng ép lấy máu. Thế nhưng, Lục Trần chỉ đứng yên. Khi luồng kình phong chỉ còn cách hắn một tấc, nó bỗng nhiên tan biến như khói mây.

Lục Trần tiến lên một bước, mỗi bước chân của hắn như dẫm lên nhịp tim của Lục Thiên Hoành.

Vương Cảnh Sơ Kỳ mà cũng dám đến đây giương oai? – Lục Trần nhạt giọng.

Hắn khẽ phất tay. Một đạo kình lực khủng khiếp hất văng Lục Thiên Hoành đập mạnh vào cột điện. Vị sứ giả kiêu ngạo vừa rồi giờ đây nằm bẹp dưới đất, máu tươi ướt đẫm mãng bào, gương mặt đầy vẻ kinh hoàng.

Ngươi... ngươi... – Lục Thiên Hoành lắp bắp, gã không thể tin nổi một tên đệ tử tông môn lại có thể trấn áp gã dễ dàng như vậy.

Lục Trần đi đến trước mặt gã, cúi xuống, giọng nói chỉ đủ hai người nghe thấy:

Về nói với Lục quốc, vị Thái tử mà họ muốn giết vẫn chưa chết. Nhưng khi ta quay về, kẻ phải chết sẽ là kẻ ngồi trên chiếc ghế đó.

Hắn cầm lấy tấm Huyết Mạch Kính, lười biếng bóp nát nó thành bột cám trước sự chứng kiến của toàn bộ cao tầng tông môn.

Tông chủ, đệ tử làm loạn đại điện, xin chịu phạt. – Hắn quay sang lão giả tóc trắng, nói một câu tỉnh bơ rồi quay đầu bước ra ngoài.

Lâm Du Nhiên đứng đó, nhìn bóng lưng Lục Trần dưới ánh hoàng hôn, cảm thấy nam nhân này dường như là một vị thần đang dạo chơi giữa chốn phàm trần. Nàng biết, Thanh Vân Kiếm Tông sắp không còn giữ chân được vị sư đệ này nữa rồi.