Thanh Vân Kiếm Tông hằng năm đều tổ chức "Đại hội săn yêu" tại Vạn Thú Lâm – một khu rừng nguyên sinh trải dài hàng ngàn dặm phía sau tông môn. Đây là cơ hội để các đệ tử thể hiện bản lĩnh, nhưng cũng là nơi để giải quyết những ân oán cá nhân giữa các phong mạch.
Lục Trần, với tư cách là đệ tử của Tuyết Nguyệt Phong, buộc phải tham gia cùng nhóm của Lâm Du Nhiên. Hắn vẫn giữ vẻ mặt lười biếng, vác thanh kiếm bọc vải đen đi sau lưng nàng như một tên tùy tùng nhỏ bé. Ngược lại, Lâm Du Nhiên hôm nay lại cực kỳ nghiêm túc, nàng không ngừng dặn dò:
Sư đệ, lát nữa vào rừng nhớ bám sát ta. Vạn Thú Lâm có rất nhiều yêu thú cấp bốn, thậm chí là cấp năm tương đương với Nguyên Thần Cảnh. Đệ tu vi còn thấp, tuyệt đối không được tự ý hành động.
Lục Trần chỉ cười nhạt, gật đầu cho có lệ. Hắn cảm nhận được hàng chục ánh mắt đầy sát khí từ phía Thiên Kiếm Phong đang nhìn chằm chằm vào lưng mình. Đặc biệt là Trình Hạo – gã đệ tử chân truyền tu vi Nguyên Thần Cảnh Trung Kỳ, kẻ đang nắm chặt thanh kiếm vàng rực rỡ, ánh mắt không giấu giếm ý định giết người.
Khi tiến vào sâu trong rừng, nhóm của Tuyết Nguyệt Phong bất ngờ bị tách ra do một trận sương mù dày đặc kỳ lạ. Đây rõ ràng là một đạo Trận Pháp Mê Hồn cấp thấp do ai đó bí mật bố trí.
Lâm Du Nhiên lo lắng nắm chặt tay áo Lục Trần:
Có người gài bẫy chúng ta! Sư đệ, cẩn thận!
Chưa kịp dứt lời, từ trong bụi rậm, một con Huyết Ảnh Báo cấp năm – tương đương với tu vi Nguyên Thần Cảnh – lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đôi mắt nó đỏ ngầu, móng vuốt sắc lẹm nhắm thẳng vào cổ họng Lâm Du Nhiên. Nàng vội vàng vung kiếm chống trả, nhưng một luồng kiếm khí khác từ phía sau bỗng nhiên đánh lén, khiến đường kiếm của nàng bị chệch đi.
Trình Hạo! Ngươi dám phản bội tông môn, hãm hại đồng môn sao? – Lâm Du Nhiên hét lên đầy giận dữ khi nhìn thấy Trình Hạo bước ra từ bóng tối, tay vẫn còn cầm một đạo phù chú vừa phát nổ.
Hắc hắc, sư muội, ta chỉ muốn trừ khử tên phế vật này thôi. Còn muội, nếu biết điều thì đứng sang một bên xem kịch. – Trình Hạo cười tàn độc, chỉ tay về phía Lục Trần.
Lâm Du Nhiên bị con Huyết Ảnh Báo ép đến mức lui liên tục, vết thương trên vai nàng bắt đầu rỉ máu. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nàng bỗng thấy Lục Trần vẫn đứng yên đó, tay cầm một cành cây khô, gương mặt không chút sợ hãi.
Sư đệ! Chạy đi! – Nàng hét lên tuyệt vọng.
Nhưng Lục Trần không chạy. Hắn khẽ thở dài, trong ánh mắt bỗng hiện lên một tia lạnh lẽo có thể đóng băng cả vạn vật.
Sư tỷ, muội đã làm rất tốt rồi. Phần còn lại, cứ để ta.
Lục Trần bước một bước. Chỉ một bước đơn giản nhưng dường như rút ngắn cả không gian. Hắn đi qua người Lâm Du Nhiên, đứng đối diện với con yêu thú cấp năm đang điên cuồng lao tới.
Hắn không rút kiếm. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa hai ngón tay lên, kẹp lấy móng vuốt sắc lẹm của con báo như kẹp một sợi bún.
Rắc!
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Con Huyết Ảnh Báo gào thét thảm thiết, nhưng ngay lập tức, một luồng Vương Khí kinh thiên động địa từ người Lục Trần bùng nổ, dù chỉ là một phần vạn thực lực nhưng cũng đủ khiến con yêu thú cấp năm nổ tung thành một làn sương máu trong tích tắc.
Trình Hạo đứng gần đó, nụ cười trên mặt cứng đờ lại. Hắn cảm thấy một áp lực nặng nề như cả một ngọn đại sơn đè xuống, khiến đầu gối hắn không tự chủ được mà quỳ rụp xuống đất, răng va vào nhau lập cập.
Ngươi... ngươi là ai? Ngươi không phải Trúc Cơ Kỳ! – Trình Hạo run rẩy hét lên.
Lục Trần liếc nhìn gã một cái. Ánh mắt đó chứa đựng sự uy nghiêm của một vị Vương giả đứng trên đỉnh cao nhất thế gian. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ phất tay một cái.
Một luồng kiếm khí vô hình xé toạc không gian, không chỉ đánh bay Trình Hạo mà còn chém đôi cả một ngọn núi nhỏ phía sau lưng gã, tạo thành một rãnh sâu hun hút vạn dặm. Trình Hạo bị đánh văng xa hàng trăm trượng, toàn thân kinh mạch đứt đoạn, dù không chết nhưng cũng vĩnh viễn trở thành phế nhân.
Sau khi sóng gió qua đi, không gian trở nên yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng tuyết rơi. Lâm Du Nhiên đứng ngơ ngác nhìn đống đổ nát trước mặt, rồi nhìn sang Lục Trần. Hắn lúc này đã thu lại khí thế, lại trở về vẻ lười biếng, đang cầm khăn tay lau nhẹ vết bụi trên áo.
Trần sư đệ... đệ... đệ rốt cuộc là cảnh giới gì? – Nàng lắp bắp, trong lòng tràn ngập sự sùng bái và một cảm xúc khác lạ khó gọi tên.
Lục Trần quay lại nhìn nàng, khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp khiến trái tim nàng lỡ nhịp:
Ta đã nói rồi, ta chỉ là đệ tử Tuyết Nguyệt Phong của muội thôi. Chuyện vừa rồi, đừng nói với sư phụ nhé. Ta không muốn gây thêm phiền phức.
Lâm Du Nhiên nhìn vết rãnh kiếm dài vạn dặm trên mặt đất, lòng thầm nghĩ: "Cái này mà gọi là không muốn gây phiền phức sao?". Nhưng nàng biết, người nam nhân trước mặt này nắm giữ những bí mật mà nàng không bao giờ có thể chạm tới.
Nàng gật đầu, lặng lẽ đi bên cạnh hắn. Lần đầu tiên, nàng cảm thấy đứng cạnh một người lại có cảm giác an toàn tuyệt đối đến thế. Nàng không biết rằng, ở phía trên cao, Tuyết Nguyệt Tiên Tử đang đứng trên mây, nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng và khẽ mỉm cười u uất: "Tỷ tỷ, đồ đệ của tỷ... quả thực là một con quái vật đáng sợ."
Đại hội săn yêu kết thúc với chiến thắng thuộc về Tuyết Nguyệt Phong, nhưng cái tên "Trần Lục" bắt đầu trở thành một bóng ma bí ẩn bao trùm lên cả Thanh Vân Kiếm Tông.