Việc Tuyết Nguyệt Phong – nơi vốn được coi là "cấm địa nam giới" của Thanh Vân Kiếm Tông – thu nhận một nam đệ tử ngoại môn tên Trần Lục đã tạo nên một cơn địa chấn không nhỏ trong toàn tông môn. Đám thiên tài nội môn không ngừng bàn tán, kẻ thì ghen tị đỏ mắt vì Lục Trần được ở gần "Băng Sơn mỹ nhân" Lâm Du Nhiên, kẻ thì khinh khỉnh cho rằng hắn chỉ là một tên tạp dịch gặp may.
Thế nhưng, Lục Trần chẳng mảy may quan tâm. Đối với hắn, việc ở lại Tuyết Nguyệt Phong là cách tốt nhất để tìm hiểu về mối liên kết giữa sư phụ hắn và Tuyết Nguyệt Tiên Tử, đồng thời là nơi yên tĩnh để tiêu hóa luồng "Hồng Trần Khí" đầu tiên.
Nơi ở của hắn là một gian nhà trúc nhỏ nằm tách biệt ở sườn núi phía sau, nơi quanh năm tuyết phủ trắng xóa. Lâm Du Nhiên với tư cách là đại sư tỷ, được sư phụ giao nhiệm vụ hướng dẫn "sư đệ" mới nhập môn.
Sáng sớm, trên sân luyện võ phủ đầy sương giá, Lâm Du Nhiên đang thi triển Tuyết Nguyệt Kiếm Pháp. Từng chiêu thức của nàng thanh thoát, mang theo hơi lạnh thấu xương, nhưng mỗi khi đến chiêu "Trăng Treo Đỉnh Tuyết", đường kiếm của nàng lại khựng lại một chút, linh khí luân chuyển không thông khiến sắc mặt nàng hơi tái đi.
Kiếm chiêu rất đẹp, nhưng tâm quá lạnh, thiếu đi sự biến ảo của ánh trăng.
Một giọng nói lười biếng vang lên từ phía gốc cây tùng già. Lục Trần đang ngồi vắt vẻo trên đó, miệng ngậm một ngọn cỏ khô, đôi mắt nheo lại nhìn nàng.
Lâm Du Nhiên thu kiếm, đôi mày liễu khẽ nhíu:
Trần sư đệ, tu vi của đệ còn chưa chạm tới Trúc Cơ, làm sao hiểu được sự thâm thúy của Tuyết Nguyệt Kiếm? Sư phụ nói đệ có căn cốt đặc biệt, nhưng tu hành cần sự khiêm tốn.
Lục Trần nhảy xuống đất, phủi phủi bụi trên áo vải thô. Hắn bước lại gần, cầm lấy một cành cây khô dưới đất, cười nhạt:
Sư tỷ, chiêu này không phải dùng sức mạnh để ép lạnh, mà là dùng lạnh để sinh nhiệt. Nhìn kỹ nhé.
Hắn chỉ khẽ vung cành cây. Một động tác đơn giản đến mức cực đoan, không hề có nửa điểm linh lực dao động. Thế nhưng, trong mắt Lâm Du Nhiên, cành cây ấy bỗng chốc như biến thành một vầng trăng khuyết, hư ảo không thể nắm bắt. Một luồng kiếm ý vô hình xẹt qua, khiến lớp tuyết dày dưới chân nàng bị cắt ra một đường rãnh sâu hoắm, phẳng lì như gương mà không hề gây ra một tiếng động nào.
Lâm Du Nhiên sững sờ, đứng chết lặng tại chỗ. Chiêu thức này... chính là cảnh giới mà sư phụ nàng luôn nhắc tới: Kiếm Ý Hóa Thần. Một tên đệ tử ngoại môn tu vi Trúc Cơ làm sao có thể thi triển ra kiếm ý cấp độ này?
Đệ... đệ rốt cuộc là ai? – Lâm Du Nhiên run giọng hỏi, ánh mắt nhìn Lục Trần đã bớt đi vài phần cao ngạo, thay vào đó là sự kinh hãi và tò mò cực độ.
Lục Trần nhún vai, lại trở về vẻ bất cần đời:
Ta chỉ là một kẻ đi lạc thôi. Sư tỷ, chiêu vừa rồi nếu muội nới lỏng cổ tay thêm ba phân, xoay chân khí theo chiều ngược lại ở huyệt linh đài, chắc chắn sẽ thành công.
Nói xong, hắn thong thả bước đi, để lại Lâm Du Nhiên đứng đó ngẩn ngơ. Nàng thử làm theo lời hắn, quả nhiên, luồng chân khí vốn dĩ tắc nghẽn bỗng chảy trôi như suối, chiêu "Trăng Treo Đỉnh Tuyết" phát ra uy lực mạnh hơn gấp bội.
Buổi tối, tại mật thất của đỉnh Tuyết Nguyệt. Tuyết Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng, nhìn về phía gian nhà trúc của Lục Trần, ánh mắt đầy phức tạp. Nàng cảm nhận được trong hơi thở của Lục Trần có bóng dáng của người tỷ tỷ Lãnh Nguyệt Tâm mà nàng hằng kính trọng nhưng cũng đầy e sợ.
Du Nhiên, vào đi. – Nàng khẽ gọi.
Lâm Du Nhiên bước vào, kể lại chuyện xảy ra buổi sáng. Tuyết Nguyệt Tiên Tử nghe xong, khẽ thở dài:
Đừng dùng con mắt thường để nhìn hắn. Trần sư đệ của con... có lẽ là vị cứu tinh của Tuyết Nguyệt Phong chúng ta, cũng có thể là tai họa của cả Thanh Vân Kiếm Tông. Con hãy đi theo hắn, quan sát hắn, nhưng tuyệt đối không được đắc tội.
Sư phụ, người biết thân thế của hắn sao? – Lâm Du Nhiên thắc mắc.
Tuyết Nguyệt Tiên Tử lắc đầu, ánh mắt xa xăm:
Ta chỉ biết hắn đến từ một nơi mà ngay cả bậc Vương giả cũng phải quỳ lạy. Du Nhiên, nếu con có thể học được một phần mười bản lĩnh của hắn, thiên hạ này con có thể đi ngang.
Cùng lúc đó, tại một diễn biến khác, một đám đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Phong – phong mạnh nhất tông môn – đang bí mật tụ họp. Tên cầm đầu chính là Trình Hạo, huynh trưởng của tên Trình Hải bị Lục Trần vả mặt hôm trước.
Một tên đệ tử ngoại môn mà dám nghênh ngang vào Tuyết Nguyệt Phong? Để xem trong buổi đại hội săn yêu thú sắp tới, hắn có giữ nổi mạng hay không. – Trình Hạo nghiến răng, tay bóp nát chén ngọc.
Lục Trần trong căn nhà trúc, đang mở một trong năm túi đồ của các sư phụ ra. Đó là túi của Tứ sư phụ Mộ Dung Tuyết. Hắn lấy ra một viên thuốc tỏa hương thơm dịu:
"Hồng Trần Đan"... ăn vào có thể cảm nhận rõ hơn cảm xúc của người xung quanh sao? Thú vị đấy.
Hắn khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn ra ngoài màn tuyết trắng. Hắn biết, sóng gió đang đến gần, nhưng đối với một vị Vương Cảnh đang ẩn mình như hắn, đây chỉ là một trò chơi giải trí để giết thời gian trước khi chính thức trở lại hoàng cung Lục Quốc với tư thế của một vị thần.
Sư tỷ, nếu muội đã muốn theo dõi ta, thì cứ việc theo thôi. – Lục Trần lẩm bẩm, cảm nhận được hơi thở của Lâm Du Nhiên đang lén lút đứng ngoài cửa trúc.
Mối duyên nợ giữa chàng thiếu niên Vương Cảnh và vị chân truyền sư muội bắt đầu nảy mầm giữa trời tuyết lạnh giá của Thanh Vân Kiếm Tông.