MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?Chương 10: THANH VÂN KIẾM TÔNG, NHẤT KIẾM KINH HỒNG

Nhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?

Chương 10: THANH VÂN KIẾM TÔNG, NHẤT KIẾM KINH HỒNG

1,154 từ · ~6 phút đọc

Thanh Vân Kiếm Tông, mười năm một lần đại lễ mở núi tuyển đệ tử. Tại quảng trường Thiên Kiếm rộng lớn, hàng vạn thiếu niên tinh anh từ khắp nơi tụ hội, không khí náo nhiệt nhưng cũng đầy căng thẳng.

Giữa đám đông, Lục Trần trong bộ y phục vải thô bạc màu, vai vác một bọc vải dài, lẳng lặng đứng ở một góc khuất. Sau khi đột phá Vương Cảnh Viên Mãn, hắn đã lĩnh ngộ được thuật che giấu hơi thở của Nhị sư phụ đến mức xuất thần nhập hóa. Lúc này, trong mắt người ngoài, hắn chỉ là một tu sĩ Luyện Thể Cảnh tầng chín, tư chất bình phàm đến mức không thể bình phàm hơn.

Nhìn kìa! Là Lâm Du Nhiên sư tỷ của Tuyết Nguyệt Phong!

Một tiếng reo hò vang lên khiến đám đông dạt ra hai bên. Từ trên đỉnh núi, một đạo kiếm quang xanh nhạt xé toạc màn mây đáp xuống. Một thiếu nữ thanh tao thoát tục, diện bộ trường bào trắng thêu hoa tuyết hiện ra. Nàng có đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm, khí chất cao ngạo như đóa sen tuyết đơn độc trên đỉnh núi.

Lâm Du Nhiên – đệ tử chân truyền của Tuyết Nguyệt Phong, người sở hữu thiên phú kiếm đạo đứng đầu thế hệ trẻ. Nàng hôm nay đại diện cho tông môn giám sát kỳ thi.

Lục Trần hơi ngẩng đầu, ánh mắt vô tình chạm phải ánh mắt của Lâm Du Nhiên. Trong một khoảnh khắc, Lâm Du Nhiên bỗng khựng lại. Nàng cảm thấy một sự rung động kỳ lạ từ tận sâu trong linh hồn, dường như người thanh niên bình thường kia mang một hơi thở gì đó rất đỗi quen thuộc, nhưng khi nhìn kỹ lại chỉ thấy một kẻ tu vi thấp kém.

Kỳ lạ... – Lâm Du Nhiên khẽ lẩm bẩm, đôi lông mày liễu hơi nhíu lại, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng để bắt đầu buổi lễ.

Vòng kiểm tra đầu tiên là "Kiếm Ý Áp Chế". Tất cả thí sinh phải đứng vững dưới sự uy áp từ một thanh cổ kiếm của tông môn. Hàng loạt thiếu niên chịu không nổi áp lực, sắc mặt trắng bệch, quỳ sụp xuống đất.

Lục Trần đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt lười biếng như đang buồn ngủ. Đối với một kẻ đã chịu đựng sự hành hạ của năm vị sư phụ đỉnh cấp, chút áp lực này chẳng khác gì gió thoảng mây bay.

Vòng thứ hai: "Cốt Cách Kiểm Tra". Lâm Du Nhiên trực tiếp cầm một viên linh thạch kiểm tra đi qua từng người. Khi đến trước mặt Lục Trần, nàng dừng lại lâu hơn một chút. Viên linh thạch trên tay nàng bỗng nhiên phát ra một tia sáng màu tím nhạt rồi tắt lịm.

Tên gì? – Lâm Du Nhiên lạnh lùng hỏi, nhưng trong lòng đầy nghi hoặc. Viên đá này chưa bao giờ có biểu hiện lạ như vậy.

Trần Lục. – Lục Trần nhàn nhạt đáp.

Lâm Du Nhiên nhìn chằm chằm vào mắt hắn, cố gắng tìm kiếm một dấu vết gì đó, nhưng Lục Trần chỉ mỉm cười nhạt nhẽo. Nàng ghi vào sổ: "Trần Lục, tư chất trung bình, tâm tính vững vàng."

Vòng cuối cùng là "Kiếm Pháp Thí Luyện". Thí sinh phải thi triển một chiêu kiếm mạnh nhất để đánh vào thạch bi đo lực. Những "thiên tài" xung quanh điên cuồng vận công, tạo ra những tiếng nổ vang dội. Đến lượt Lục Trần, hắn lười biếng cầm thanh kiếm sắt bình thường mà Tam sư phụ đưa cho, nhẹ nhàng vung lên.

Bộp.

Thanh kiếm chạm vào thạch bi, không có tiếng nổ, không có hào quang rực rỡ. Thạch bi chỉ hiện lên một con số vừa đủ để thông qua. Đám đông cười rộ lên:

Đúng là kẻ may mắn, vừa vặn đủ điểm để vào ngoại môn!

Chỉ duy nhất Lâm Du Nhiên, người đang đứng ở vị trí cao nhất, bỗng nhiên biến sắc. Nàng nhìn thấy một vết nứt nhỏ li ti, mỏng như sợi tóc xuyên thấu từ mặt trước ra mặt sau của khối thạch bi làm từ Thiên Tinh Thạch cực kỳ cứng rắn.

"Một kiếm kia... không phải là sức mạnh thô bạo, mà là đem toàn bộ lực lượng nén lại thành một điểm cực nhỏ? Người này... che giấu thực lực!"

Sau kỳ thi, Lục Trần chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Kiếm Tông. Tuy nhiên, chỉ sau một tuần, một sự kiện bất ngờ xảy ra. Sư phụ của Lâm Du Nhiên – Tuyết Nguyệt Tiên Tử, một vị trưởng lão bí ẩn của tông môn – bỗng nhiên tuyên bố muốn nhận thêm một đệ tử nam để "cân bằng âm dương" cho Tuyết Nguyệt Phong.

Thông tin này gây chấn động, vì Tuyết Nguyệt Phong xưa nay chỉ nhận nữ tử.

Tại đại điện, Tuyết Nguyệt Tiên Tử ngồi sau bức màn lụa, khí tức thanh lãnh của nàng khiến ngay cả các vị trưởng lão khác cũng phải nể sợ. Lâm Du Nhiên đứng bên cạnh, kể lại về "tên đệ tử kỳ lạ" Trần Lục.

Mang hắn vào đây. – Một giọng nói nữ nhân trong trẻo nhưng mang theo chút u buồn vang lên.

Khi Lục Trần bước vào điện, hắn nhìn qua bức màn lụa, đồng tử khẽ co rụt lại. Hắn cảm nhận được một luồng hàn khí vô cùng quen thuộc.

Bức màn lụa bỗng nhiên bị một luồng gió thổi tung. Tuyết Nguyệt Tiên Tử nhìn thấy Lục Trần, thanh kiếm trên bàn của nàng bỗng nhiên phát ra tiếng ngân vang bi鸣.

Ngươi... ngươi từ đâu tới? – Tuyết Nguyệt Tiên Tử đứng bật dậy, đôi mắt run rẩy nhìn vào thanh kiếm bọc vải đen trên lưng Lục Trần.

Lục Trần lúc này mới hiểu tại sao Đại sư phụ Lãnh Nguyệt Tâm lại bảo hắn đến đây. Vị Tuyết Nguyệt Tiên Tử này, chính là muội muội thất lạc năm xưa của Đại sư phụ – người từng cùng Đại sư phụ tu luyện bộ "Thanh Nguyệt Tuyết Tâm Kinh".

Đồ nhi Trần Lục, bái kiến sư phụ. – Lục Trần quỳ xuống hành lễ, nụ cười trên môi đầy thâm ý.

Lâm Du Nhiên đứng bên cạnh hoàn toàn ngây người. Nàng không hiểu tại sao sư phụ vốn dĩ bình tĩnh lại thất thố như vậy khi thấy tên đệ tử ngoại môn này. Nàng đâu biết rằng, mười năm trước, Lãnh Nguyệt Tâm từng dặn Tuyết Nguyệt Tiên Tử: "Sau này nếu có người mang theo thanh kiếm có năm đường vân đến tìm muội, kẻ đó chính là truyền nhân duy nhất của ta."

Mối nhân duyên phức tạp giữa đệ tử chân truyền Lâm Du Nhiên và vị "sư đệ" đầy bí ẩn Lục Trần chính thức bắt đầu dưới một mái nhà.