Trên đỉnh Thần Tiên Đảo, bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc bị mây đen bao phủ tầng tầng lớp lớp, dày đặc như muốn nhấn chìm cả hòn đảo xuống đáy đại dương. Những tia chớp màu tím đỏ như những con cự long điên cuồng uốn lượn giữa tầng không, tạo ra tiếng sấm nổ đùng đoàng khiến biển cả xung quanh nổi sóng dữ dội cao hàng chục trượng.
Lục Trần ngồi đó, trung tâm của cơn bão linh khí, toàn thân tỏa ra hào quang năm màu đan xen. Lúc này, hắn đã đạt tới giới hạn của Chuẩn Vương Cảnh. Chỉ cần một bước nữa thôi, hắn sẽ bước vào hàng ngũ những kẻ thống trị quy luật.
Đồ nhi, Vương giả là kẻ cô độc nhất, cũng là kẻ mạnh mẽ nhất. Hãy nghiền nát tâm ma, cô đọng Vương Tọa! – Tiếng của Đại sư phụ Lãnh Nguyệt Tâm vang lên, lạnh lùng nhưng đầy kỳ vọng.
Lục Trần gầm lên một tiếng, toàn bộ linh khí trong cơ thể hắn bùng nổ. Năm đạo ấn ký trong thức hải vốn đang quay cuồng bỗng chốc va chạm vào nhau, tạo ra một hố đen tâm linh khổng lồ. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang bị xé ra từng mảnh, rồi lại được hàn gắn bởi một luồng sức mạnh vàng kim rực rỡ.
Oanh!
Một cột sáng khổng lồ xuyên thủng tầng mây, nối liền trời và đất. Từ phía chân trời xa xôi, từng luồng tử khí (khí tím) bắt đầu hội tụ về phía hòn đảo, kéo dài vạn dặm không dứt. Đây chính là "Tử khí đông lai" – dị tượng chỉ xuất hiện khi một vị Vương giả nghịch thiên ra đời.
Khí tức của Lục Trần điên cuồng thăng tiến: Vương Cảnh Sơ Kỳ... Trung Kỳ... và dừng lại ở Vương Cảnh Viên Mãn.
Khi khí tím tan dần, Lục Trần đứng dậy, khí thế thu liễm hoàn toàn, nhưng mỗi bước đi của hắn đều khiến không gian xung quanh khẽ rạn nứt. Hắn đã chính thức vượt qua ranh giới phàm nhân.
Năm vị sư phụ nhìn đồ đệ đã thành tài, trong mắt mỗi người đều mang một cảm xúc khác nhau. Họ tiến lại gần, trên tay mỗi người đều cầm một túi đồ đã chuẩn bị sẵn từ lâu.
Đại sư phụ Lãnh Nguyệt Tâm bước tới đầu tiên, nàng đưa cho hắn một chiếc túi bằng lụa trắng lạnh lẽo:
Trong này là Vạn Niên Băng Tâm, nó sẽ giúp ngươi giữ được sự tỉnh táo giữa hồng trần đầy cám dỗ. Ngoài ra còn có một đạo Thái Băng Kiếm Ý, nếu gặp kẻ thù không thể địch lại, hãy bóp nát nó, nó có thể đóng băng một phương vương quốc.
Nhị sư phụ Vân Phiêu Diệu trao cho hắn một túi vải thêu hình mây trôi:
Ta cho ngươi một bộ Thiên Vân Trận Kỳ cấp bảy và mười vạn linh thạch cực phẩm. Ra ngoài kia, cái gì cũng có thể thiếu, nhưng tiền và trận pháp phòng thân thì không thể.
Tam sư phụ Diệp Thanh Thành đưa cho hắn một túi da hổ uy nghiêm:
Đây là Vương Ấn của ta năm xưa. Thấy ấn như thấy người, có thể điều động những thế lực ngầm mà ta từng gầy dựng. Ngoài ra, trong túi có một bộ y phục làm từ tơ tằm vàng, đao thương bất nhập, vương cấp khó phá.
Tứ sư phụ Mộ Dung Tuyết mỉm cười, đưa cho hắn một túi thuốc thơm nức:
Ta không có gì nhiều, chỉ có mười lọ Thánh Cấp Hoàn Đan. Một lọ hồi máu, một lọ hồi linh lực, và... một lọ độc dược có thể khiến một vị Vương Cảnh thối rữa trong ba nhịp thở. Nhớ dùng cẩn thận kẻo nhầm nhé!
Cuối cùng, Ngũ sư phụ Hồng Lôi ném cho hắn một cái túi da thô kệch, nặng trịch:
Lão nương không cầu kỳ như bọn họ. Trong này là một đống vật liệu rèn đúc cấp cao và một cái búa phụ. Thanh kiếm Cửu Ngã của ngươi tuy tốt, nhưng ra ngoài nếu cần đập nát cái gì đó cho bõ tức, cứ dùng búa của ta mà đập!
Lục Trần ôm năm túi đồ vào lòng, đôi mắt hắn hơi đỏ lên. Mười năm dạy dỗ, năm người phụ nữ này đã trở thành gia đình thực sự của hắn.
Đồ nhi... đa tạ năm vị sư phụ! – Hắn quỳ xuống dập đầu ba cái.
Xuống núi đi. – Lãnh Nguyệt Tâm quay lưng lại, giọng nói hơi run nhẹ. – Đừng để cái tên Lục Trần chết đi một cách vô danh. Hãy để cả thế giới này biết, đồ đệ của Thần Tiên Đảo đã trở lại.
Lục Trần đứng dậy, thu dọn hành trang, khoác lên mình bộ y phục vải thô đơn giản. Hắn giấu đi tu vi Vương Cảnh, biến mình thành một thanh niên bình thường với thanh kiếm sắt cũ kỹ bọc vải trên lưng.
Bước một bước chân vào hư không, bóng dáng Lục Trần biến mất giữa làn sương mù biển cả, hướng thẳng về phía đại lục. Màn kịch về một "đệ tử ngoại môn" bình phàm nhưng sở hữu năm túi bảo vật và tu vi nghịch thiên chính thức bắt đầu.