MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?Chương 8: NGŨ ẤN DUNG THÂN, CHUẨN VƯƠNG KHÍ TƯỢNG

Nhà Có Năm Sư Phụ, Thiên Hạ Ai Dám Đụng?

Chương 8: NGŨ ẤN DUNG THÂN, CHUẨN VƯƠNG KHÍ TƯỢNG

946 từ · ~5 phút đọc

Để phù hợp với việc đột phá Vương Cảnh một cách hoành tráng ở chương 9, chương 8 cần đóng vai trò là "giai đoạn nén lò". Đây là lúc Lục Trần đạt tới giới hạn của nhân loại, tích lũy đủ độ "chín" về cả tâm tính lẫn sức mạnh để chuẩn bị cho cú nhảy vọt đại cảnh giới.

CHƯƠNG 8: LINH HỒN TINH KHÔI, CHẠM TỚI NGƯỠNG CỬA VƯƠNG GIẢ

Thần Tiên Đảo vào những ngày cuối cùng của năm thứ mười trở nên yên tĩnh lạ thường. Linh khí xung quanh hòn đảo không còn cuộn trào dữ dội như trước, mà dường như đang bị một lực hút vô hình kéo về phía đỉnh núi chính, nơi Lục Trần đang ngồi thiền định.

Lúc này, Lục Trần đã đạt tới Nguyên Thần Cảnh Viên Mãn từ lâu. Tuy nhiên, thay vì nôn nóng đột phá, hắn dành trọn ba tháng chỉ để ngồi yên, không ăn, không uống, không vận hành chân khí. Hắn đang thực hiện bài học khó nhất mà Đại sư phụ Lãnh Nguyệt Tâm truyền dạy: Thanh lọc tạp niệm.

Trong thức hải của hắn, năm đạo ấn ký của năm vị sư phụ vẫn rực sáng như năm vì tinh tú. Chúng không còn là những vật thể xa lạ, mà đã bắt đầu cộng hưởng với nhịp đập linh hồn của Lục Trần.

Đồ nhi, Nguyên Thần của ngươi đã đủ mạnh, nhưng muốn bước vào Vương Cảnh, ngươi phải biến Nguyên Thần thành 'Vương Linh'. – Nhị sư phụ Vân Phiêu Diệu hiện thân trong thức hải của hắn, tà áo xanh bay lất phất giữa không gian ý thức rộng lớn. – Vương không chỉ là sức mạnh, Vương là sự dung hòa. Ngươi có dám để năm đạo ấn ký này hoàn toàn hòa tan vào linh hồn mình không?

Đây chính là điểm mấu chốt. Thông thường, đệ tử chỉ nhận truyền thừa của một vị sư phụ. Lục Trần lại gánh vác trên vai năm loại ý chí đỉnh cấp. Nếu không thể dung hợp, khi đột phá Vương Cảnh, năm luồng sức mạnh này sẽ biến thành năm lưỡi dao xé nát cơ thể hắn từ bên trong.

Con đã chuẩn bị sẵn sàng. – Ý niệm của Lục Trần vang vọng.

Bên ngoài thực tại, năm vị sư phụ đứng vây quanh hắn. Tứ sư phụ Mộ Dung Tuyết ném ra hàng loạt bình ngọc, hàng vạn viên linh đan quý hiếm vỡ tan, hóa thành một biển dược lực bao bọc lấy Lục Trần. Ngũ sư phụ Hồng Lôi cũng không nhàn rỗi, nàng vận hành thần lực, tạo ra một từ trường lôi điện bao quanh để ép dược lực thấm sâu vào tận tế bào.

Bắt đầu thôi! – Đại sư phụ Lãnh Nguyệt Tâm ra lệnh.

Năm vị sư phụ đồng loạt kết ấn. Năm luồng ánh sáng: Trắng (Băng), Xanh lạt (Ảo), Đỏ (Vương), Xanh lá (Mộc), và Tím (Lôi) đồng loạt bắn vào cơ thể Lục Trần.

Cảm giác đau đớn ngay lập tức ập đến, nhưng không phải đau đớn thể xác mà là sự va chạm về mặt quy luật. Lục Trần cảm thấy mình như một mảnh sắt nguội đang bị năm người thợ rèn cùng lúc đập phá. Nguyên thần của hắn nứt ra, rồi lại được dược lực vá lại, rồi lại nứt ra.

Quá trình này lặp đi lặp lại hàng nghìn lần. Trong cơn mê man, Lục Trần nhìn thấy những mảnh ký ức mười năm qua: những lần bị ném vào vực sâu, những lúc bị lò lửa thiêu đốt, và cả những lúc các sư phụ lặng lẽ nhìn hắn tu luyện từ xa. Một sự thấu cảm kỳ lạ nảy sinh. Hắn không còn coi năm đạo ấn ký là sức mạnh bên ngoài, mà coi chúng là một phần máu thịt của mình.

Ta chính là kiếm, kiếm chính là ta. Ta chính là vương, vương chính là ta! – Lục Trần gầm nhẹ trong cổ họng.

Bất ngờ, một luồng khí tức vượt xa Nguyên Thần Cảnh bắt đầu chớm nở. Đó là Chuẩn Vương Khí. Luồng khí này màu xám bạc, mang theo sự tịch mịch của Đại sư phụ và sự cuồng bạo của Ngũ sư phụ. Nó bắt đầu chảy xuôi theo kinh mạch, biến chân khí lỏng của hắn cô đặc lại thành những tinh thể lấp lánh.

Chạm tới ngưỡng cửa rồi! – Tam sư phụ Diệp Thanh Thành đôi mắt sáng rực. – Hắn đang hình thành 'Vương Cơ'. Chỉ cần một cú hích cuối cùng, hắn sẽ chân chính xưng Vương.

Lục Trần lúc này như một cái kén tằm đang chờ ngày hóa bướm. Toàn thân hắn bị bao phủ bởi một lớp vỏ bọc bằng linh khí dày đặc. Mọi giác quan của hắn lúc này đã vượt ra khỏi Thần Tiên Đảo, hắn có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ cách đó hàng nghìn dặm, thấy được sự vận hành của các vì tinh tú trên cao.

Đây chính là Chuẩn Vương Cảnh Viên Mãn.

Hắn chỉ thiếu một mồi lửa để bùng nổ. Và mồi lửa đó chính là việc nghiền nát hoàn toàn cái "tôi" cũ để tiếp nhận sự dung hợp tuyệt đối của năm vị sư phụ.

Mười năm rèn giũa, chỉ đợi khắc này. – Lục Trần thầm nhủ.

Hắn đang ở trạng thái đỉnh cao nhất mà một người có thể đạt được trước khi bước vào hàng ngũ siêu phàm thoát tục. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy hắn, báo hiệu cho trận cuồng phong sắp diễn ra ở chương sau – chương của sự lột xác vĩ đại nhất.