MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Tiểu Bảo BốiChương 1: CHÀO ĐÓN THÀNH VIÊN MỚI

Nhà Có Tiểu Bảo Bối

Chương 1: CHÀO ĐÓN THÀNH VIÊN MỚI

1,458 từ · ~8 phút đọc

Bắc Kinh vào độ cuối thu, không khí bắt đầu mang theo cái lạnh khô khốc đặc trưng của phương Bắc. Những tán cây ngô đồng bên đường bắt đầu trút lá, để lại những cành khẳng khiu in bóng lên nền trời xám xịt. Trong dãy hành lang dài dằng dặc của bệnh viện Phụ sản Hiệp Hòa, mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến mức làm khứu giác người ta trở nên tê liệt.

Lâm Quân đứng tựa lưng vào bức tường trắng toát, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm vẫn không rời khỏi cánh cửa phòng sinh đang đóng chặt. Anh mặc một chiếc áo khoác măng tô màu xám tro, dáng người cao lớn nhưng lúc này lại hiện rõ sự bồn chồn khó tả. Ngón tay anh khẽ nhịp lên đùi theo một tiết tấu hỗn loạn, tiết lộ tâm trạng không hề điềm tĩnh như vẻ ngoài. Mười năm trước, khi đón Lâm Vũ chào đời, anh là một gã trai trẻ mới lập nghiệp, lòng đầy nhiệt huyết và cả sự ngông cuồng. Mười năm sau, khi tóc mai đã lốm đốm vài sợi bạc, anh lại một lần nữa đứng đây, cảm nhận cái gọi là “vạn tiễn xuyên tâm” vì lo lắng cho người phụ nữ bên trong.

Cách đó không xa, trên hàng ghế chờ bằng nhựa lạnh lẽo, Lâm Vũ ngồi bất động. Cậu bé mười tuổi mang nét mặt đúc từ một khuôn với Lâm Quân, nhưng đôi mắt lại thừa hưởng sự trong trẻo của mẹ. Trên đùi cậu là cuốn sách "Sử ký Tư Mã Thiên", nhưng đã mười lăm phút trôi qua, cậu chưa hề lật thêm một trang nào. Đối với Lâm Vũ, sự xuất hiện của đứa em này là một khái niệm vô cùng trừu tượng. Suốt mười năm qua, thế giới của cậu chỉ xoay quanh ba và mẹ, một vòng tròn khép kín và hoàn hảo. Giờ đây, vòng tròn ấy sắp bị phá vỡ bởi một "người lạ" mà theo lời ba nói, là người cậu phải bảo vệ cả đời.

"Cạch."

Tiếng chốt cửa khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Một nữ y tá bước ra, trên tay bế một bọc vải màu hồng phấn. Lâm Quân gần như lao đến, bước chân anh hơi loạng choạng vì đứng quá lâu.

"Chúc mừng gia đình, là một tiểu công chúa. Bé nặng 3,2 kg, mẹ tròn con vuông."

Lâm Quân đón lấy bọc vải từ tay y tá. Đôi bàn tay vốn quen điều hành những bản hợp đồng triệu đô giờ đây run rẩy dữ dội. Khi lớp khăn khẽ mở ra, anh nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ xíu, đỏ hỏn và nhăn nheo như một quả táo tàu khô. Đứa trẻ không khóc to, chỉ thỉnh thoảng khẽ cựa quậy, đôi môi nhỏ nhắn chúm chím như cánh hoa trà.

"Tuệ Tuệ... bé con của ba..."

Lâm Quân thì thầm, giọng anh nghẹn lại. Cái tên Lâm Tuệ đã được anh và Diệp Chi bàn bạc suốt nhiều tháng trời. Tuệ trong "trí tuệ", nhưng cũng là "tuệ" trong sự thanh cao, sáng suốt. Anh không mong con gái mình phải trở thành vĩ nhân, chỉ mong con một đời bình an, thấu hiểu nhân gian.

Lâm Vũ từ từ đứng dậy, bước lại gần. Cậu nhìn chằm chằm vào "sinh vật" nhỏ bé đang nằm gọn trong vòng tay ba mình. Trong mắt một đứa trẻ mười tuổi, Lâm Tuệ lúc này thực sự... không đẹp. Cậu nhóc khẽ chun mũi, lẩm bẩm:

"Ba, sao em ấy lại nhỏ như vậy? Trông cứ như một con mèo con ấy."

Lâm Quân bật cười, một nụ cười hiếm hoi giải tỏa mọi căng thẳng: "Con mười năm trước còn nhỏ hơn thế này nữa. Lại đây, nhìn em kỹ một chút. Từ nay con là anh trai rồi."

Lâm Vũ hơi ngập ngừng, rồi cậu đưa một ngón tay ra, định chạm vào má em gái nhưng lại rụt về vì sợ mình quá tay làm em đau. Đúng lúc đó, bàn tay bé xíu của Lâm Tuệ bỗng quờ quạng trong không trung và tình cờ nắm lấy ngón tay trỏ của Lâm Vũ. Một cảm giác ấm nóng, mềm mại truyền từ đầu ngón tay thẳng vào tim cậu bé. Lâm Vũ đứng hình, đôi mắt mở to. Đó là một loại kết nối kỳ diệu mà không cuốn sách sử nào có thể diễn tả được. Cảm giác này không phải là sự chia sẻ tình cảm, mà là sự nảy mầm của một loại bản năng: bản năng bảo bọc.

Cửa phòng sinh lại mở, Diệp Chi được đẩy ra trên cáng. Gương mặt cô nhợt nhạt, mồ hôi bết vào tóc, đôi môi khô nẻ vì kiệt sức. Lâm Quân nhanh chóng trao con cho y tá rồi bước đến bên vợ. Anh nắm chặt lấy bàn tay gầy gộc của cô, đặt một nụ hôn lên trán cô thật lâu.

"Chi Chi, cảm ơn em. Em vất vả rồi."

Diệp Chi mỉm cười yếu ớt, ánh mắt cô lướt qua Lâm Quân rồi dừng lại nơi Lâm Vũ đang đứng cạnh nôi em gái. Cô thào thào: "Tiểu Vũ... em gái con... có xinh không?"

Lâm Vũ nhìn mẹ, rồi lại nhìn đứa bé đang ngủ khì trong nôi, cậu hắng giọng, cố tỏ ra chững chạc: "Cũng... cũng tạm được ạ. Nhưng con thấy em ấy hơi ngốc, cứ ngủ suốt thôi. Sau này để con dạy em học, chắc sẽ thông minh hơn một chút."

Diệp Chi cười, nước mắt bỗng trào ra vì hạnh phúc. Cô biết, sự xuất hiện của Lâm Tuệ không phải là một gánh nặng đối với Lâm Vũ, mà là một món quà dành cho sự trưởng thành của cậu.

Những ngày sau đó tại bệnh viện, Lâm Quân dường như biến thành một người khác. Anh không còn quan tâm đến những cuộc điện thoại từ đối tác, cũng chẳng màng đến doanh thu quý của công ty. Anh tự tay học cách pha sữa, học cách thay tã, dù những ngón tay thô ráp của anh nhiều lúc lúng túng làm đổ cả sữa lên áo. Diệp Chi nhìn chồng, rồi nhìn con trai đang ngồi cạnh giường tỉ mẩn gấp những con hạc giấy để treo lên nôi em gái, cô cảm thấy mười năm chờ đợi này hoàn toàn xứng đáng.

Hạnh phúc trong gia đình họ Lâm không phải là những gì đao to búa lớn. Nó là tiếng sột soạt của khăn giấy, là mùi sữa bột ấm nồng trong đêm khuya, là ánh mắt thâm trầm của Lâm Quân khi nhìn vợ ngủ say, và là bóng lưng nhỏ bé của Lâm Vũ khi cậu tự giác đi lấy nước ấm cho mẹ.

Đêm cuối cùng ở bệnh viện, trước khi cả nhà về nhà, Lâm Quân ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống đường phố Bắc Kinh rực rỡ ánh đèn. Anh nhớ lại mười năm trước, khi họ còn ở trong căn hộ thuê chật hẹp, mỗi bữa cơm đều phải tính toán kỹ lưỡng. Mười năm sau, họ đã có tất cả, nhưng điều quý giá nhất vẫn luôn là người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh và hai đứa trẻ kia.

Anh cầm lấy cuốn sổ tay của vợ, lật trang trắng và viết: "Thế gian này lại thêm một người để ta yêu thương, cũng thêm một người để ta có lý do để không bao giờ gục ngã. Tuệ Tuệ, chào mừng con đến với gia đình chúng ta."

Mười năm, một vòng tuần hoàn của thời gian đã khép lại và mở ra một chương mới. Trong căn phòng bệnh thơm mùi tinh dầu oải hương, hơi thở của bốn người hòa quyện vào nhau, đều đặn và bình yên. Ngoài kia, mùa thu Bắc Kinh vẫn lặng lẽ chuyển mình, nhưng bên trong căn phòng này, mùa xuân dường như đã bắt đầu nảy mầm từ trong lòng mỗi người.

Lâm Vũ nằm trên chiếc sofa nhỏ cạnh giường mẹ, trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu vẫn nhìn về phía chiếc nôi màu hồng. Cậu thầm nghĩ, có lẽ việc làm anh trai cũng không tệ đến thế. Ngày mai, khi nắng sớm lên, cậu sẽ là người đầu tiên bế em gái về nhà. Ngôi nhà có cây ngọc lan trắng, có ba, có mẹ, và bây giờ có thêm một "người lạ" tên Lâm Tuệ.

Năm tháng sau này, có lẽ sẽ có lúc mưa gió, có lúc thăng trầm, nhưng chỉ cần cái nắm tay của Lâm Tuệ vào đêm nay vẫn còn trong ký ức, Lâm Vũ biết mình sẽ luôn có một bến đỗ để quay về.