MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Tiểu Bảo BốiChương 2: BÉ TUỆ

Nhà Có Tiểu Bảo Bối

Chương 2: BÉ TUỆ

1,238 từ · ~7 phút đọc

Sau ba ngày nằm viện, Lâm Quân cuối cùng cũng đón được "hai mẹ con công chúa" về nhà. Ngôi nhà ở khu chung cư cao cấp quận Triều Dương vốn dĩ luôn ngăn nắp và yên tĩnh, nay bỗng chốc tràn ngập một thứ mùi đặc trưng: mùi sữa, mùi phấn rôm và mùi của sự bận rộn.

Lâm Quân vốn là người có thói quen kỷ luật sắt thép. Đúng 6 giờ sáng anh sẽ dậy chạy bộ, 7 giờ dùng bữa sáng cùng vợ con và 8 giờ có mặt ở công ty. Thế nhưng, sự xuất hiện của bé Tuệ đã đánh tan mọi quy tắc. 3 giờ sáng, khi cả thành phố còn đang chìm trong giấc ngủ, tiếng khóc ngằn ngặt từ phòng ngủ chính vang lên như tiếng còi báo động.

Lâm Quân bật dậy như một chiếc lò xo. Anh không kịp xỏ dép, chân trần chạy đến bên nôi. Trong bóng tối lờ mờ, anh thấy Diệp Chi đang loay hoay ngồi dậy với gương mặt mệt mỏi. Anh vội vàng đè vai vợ xuống: "Em ngủ đi, để anh."

Người đàn ông vốn chỉ quen cầm bút ký tên và điều hành họp hành, giờ đây lóng ngóng bế sinh linh nhỏ bé lên. Bé Tuệ không hề nể mặt ba, đôi chân nhỏ xíu đạp loạn xạ, tiếng khóc càng lúc càng to. Lâm Quân bắt đầu quy trình "tác chiến": kiểm tra tã, kiểm tra nhiệt độ, và cuối cùng là pha sữa.

Ở phòng bên cạnh, Lâm Vũ cũng bị đánh thức. Cậu nhóc mười tuổi trùm chăn kín đầu, cố gắng phớt lờ tiếng khóc nhưng không thành công. Cậu bực mình đẩy chăn ra, lẩm bẩm: "Đúng là đồ rắc rối."

Cậu rón rén đi ra phòng khách, thấy ba mình đang đứng trước máy pha sữa tự động, miệng không ngừng lẩm nhẩm: "Một thìa, hai thìa... nước 45 độ...". Ánh đèn bếp vàng nhạt đổ bóng người đàn ông cao lớn xuống sàn nhà, trông vừa vĩ đại lại vừa có chút... tội nghiệp.

"Ba, em ấy lại đói à?" Lâm Vũ lên tiếng khiến Lâm Quân giật mình suýt đánh rơi bình sữa.

"Vũ sao lại dậy rồi? Đi ngủ đi, mai còn đi học." Lâm Quân vừa lắc bình sữa vừa nói, động tác có phần vụng về nhưng cực kỳ cẩn thận.

Lâm Vũ tiến lại gần, nhìn em gái đang khóc đến mức mặt đỏ gay trong tay ba. Cậu bỗng thấy em gái thật đáng thương, bé xíu thế này mà chỉ biết dùng tiếng khóc để nói chuyện. Cậu đưa tay ra, khẽ chạm vào cái trán nóng hổi của bé Tuệ: "Nín đi, tí nữa là có sữa rồi mà. Em khóc to thế, cả khu chung cư dậy bây giờ."

Kỳ lạ thay, khi nghe thấy giọng của anh trai, bé Tuệ bỗng bớt gào thét. Đôi mắt đen láy, ướt nhòa nước mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Vũ. Cậu nhóc mười tuổi bị nhìn đến mức bối rối, vội vàng giục ba: "Ba nhanh lên, em ấy đang chờ kìa."

Đêm đó, ba người đàn ông và một đứa trẻ sơ sinh đã có một cuộc "hội quân" bất đắc dĩ giữa phòng khách. Khi bé Tuệ cuối cùng cũng chịu bú sữa và ngủ thiếp đi, Lâm Quân mới thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn con trai, khẽ cười: "Vất vả cho con rồi, anh cả."

Lâm Vũ quay đi, cố giấu một nụ cười: "Con chỉ sợ em ấy làm mẹ thức giấc thôi."

Nhưng thực tế, sự bận rộn chỉ mới bắt đầu. Sáng hôm sau, Lâm Vũ phát hiện ra chiếc ghế sofa yêu thích của mình đã bị chiếm đóng bởi những túi bỉm, khăn giấy và quần áo sơ sinh màu hồng. Những cuốn sách khoa học của cậu bị đẩy lùi vào góc để nhường chỗ cho máy tiệt trùng bình sữa.

Bữa sáng vốn là lúc cả nhà trò chuyện về việc học của Lâm Vũ, giờ đây chủ đề duy nhất là: "Hôm nay Tuệ Tuệ đi ngoài mấy lần?", "Em có bị hâm tã không?". Lâm Vũ thấy mình như bị ra rìa. Cậu lẳng lặng ăn bát cháo, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn mẹ đang vừa ăn vừa đưa tay đưa nôi cho em.

Thấy con trai im lặng, Diệp Chi hiểu ngay vấn đề. Cô là người phụ nữ tinh tế, cô biết mười năm làm "con một" đã tạo ra cho Lâm Vũ một vương quốc riêng, và giờ vương quốc ấy đang bị đe dọa.

"Tiểu Vũ, tối nay con có muốn cùng mẹ tắm cho em không?" Diệp Chi nhẹ nhàng hỏi.

Lâm Vũ khựng lại, cậu chưa từng nghĩ đến việc này. "Tắm cho em ạ? Con có làm em chìm xuống nước không?"

Lâm Quân vừa thắt cà vạt vừa xen vào: "Yên tâm, có ba và mẹ ở đó. Con là anh trai, phải học cách chăm sóc em chứ. Sau này ba mẹ già, em gái chỉ có con là chỗ dựa duy nhất thôi."

Câu nói "chỗ dựa duy nhất" chạm mạnh vào lòng tự trọng và sự kiêu hãnh của một cậu bé mười tuổi. Lâm Vũ gật đầu, vẻ mặt đầy nghiêm trọng như sắp thực hiện một nhiệm vụ quốc gia.

Buổi chiều, trong phòng tắm hơi nước bốc lên mờ mịt, "bi kịch" tắm bé chính thức bắt đầu. Bé Tuệ bình thường trông hiền lành là thế, nhưng vừa chạm nước là lại bắt đầu "trổ tài" thanh nhạc. Tiếng khóc vang dội cả căn nhà. Lâm Quân giữ đầu bé, mẹ Diệp Chi rửa người, còn Lâm Vũ phụ trách cầm khăn và đồ chơi sột soạt để dỗ dành.

"Cầm lấy cái vịt vàng này, Tuệ Tuệ!" Lâm Vũ vừa lắc con vịt nhựa vừa làm mặt xấu để em cười. Cậu nhảy nhót, hò hét, làm đủ trò mà trước đây cậu cho là "ngớ ngẩn". Kết quả là bé Tuệ không những không ngừng khóc mà còn dùng đôi chân nhỏ xíu đạp một phát, làm nước bắn tung tóe lên mặt và áo sơ mi của Lâm Vũ.

Lâm Vũ đứng hình, nước nhỏ tong tong từ mũi xuống. Lâm Quân và Diệp Chi nhìn nhau rồi phá lên cười. Lâm Vũ định giận, nhưng khi nhìn thấy em gái trong bồn nước đang vung vẩy tay chân, miệng nhỏ bỗng chốc mỉm cười một cái, cậu bỗng thấy... cũng đáng.

"Em ấy vừa cười với con đúng không mẹ?" Lâm Vũ hỏi, giọng đầy vẻ kinh ngạc.

"Đúng vậy, em cảm ơn anh Vũ đấy." Diệp Chi âu yếm nhìn hai con.

Tối hôm đó, sau khi cả nhà đã yên giấc, Lâm Vũ lại mở cuốn sổ tay ra. Cậu viết: "Ngày thứ 4 bé Tuệ về nhà. Em ấy rất nghịch, lại còn dám hắt nước vào mặt mình. Nhưng... khi em ấy cười, trông cũng không đến nỗi xấu xí như lúc mới sinh. Thôi thì, mình sẽ tạm thời chấp nhận người lạ này vậy."

Bắc Kinh ngoài kia vẫn ồn ào với tiếng còi xe, nhưng trong căn hộ này, chỉ còn tiếng thở đều đặn của những người yêu thương nhau. Một cuộc "đảo chính" đã diễn ra thành công, không có máu và nước mắt của sự đau khổ, chỉ có những nụ cười và sự gắn kết được thắt chặt bằng những điều nhỏ bé nhất.