Khi bé Tuệ tròn hai tháng tuổi, cuộc sống của gia đình họ Lâm đã dần đi vào quỹ đạo, nhưng đó là một quỹ đạo hoàn toàn mới. Lâm Quân bắt đầu biết thế nào là "áp lực kép": ban ngày đối mặt với những cổ đông khó tính, ban đêm đối mặt với tiếng khóc đòi bú của con gái.
Có một chiều thứ Bảy, Diệp Chi có việc phải ra ngoài gặp đối tác cũ, để lại ba "cha con nhà họ Lâm" tự xoay xở với nhau. Đây là lần đầu tiên Lâm Quân và Lâm Vũ thực sự "độc lập tác chiến" mà không có sự chỉ đạo của người phụ nữ quyền lực nhất nhà.
"Ba, con nghĩ là em ấy lại ị rồi." Lâm Vũ đứng cách nôi khoảng một mét, mũi chun lại đầy cảnh giác.
Lâm Quân đang dở tay xử lý một tệp tài liệu, anh ngẩng đầu lên, hít một hơi rồi nhăn mặt: "Đúng là mùi này rồi. Vũ, đi lấy túi tã và khăn ướt cho ba."
Hai cha con bắt đầu công cuộc thay tã đầy gian nan. Lâm Quân cầm hai chân bé Tuệ nhấc lên như cầm một món bảo vật dễ vỡ, còn Lâm Vũ thì phụ trách việc lau rửa. Cậu nhóc mười tuổi bịt khẩu trang kín mít, tay cầm khăn ướt run rẩy: "Ba, sao em ấy nhỏ thế này mà... nhiều 'sản phẩm' thế?"
Lâm Quân cười khổ: "Hỏi ba thì ba biết hỏi ai? Thao tác nhanh lên, em sắp khóc rồi."
Vừa dứt lời, bé Tuệ như nghe hiểu, bắt đầu mếu máo. Lâm Vũ vội vàng buông khăn, cuống quýt: "Đừng khóc, đừng khóc! Anh cho em xem cái này." Cậu vội vã lấy trong túi quần ra một món đồ chơi nhỏ mà cậu đã tự tay làm từ những mảnh Lego: một chiếc máy bay nhỏ xinh xíu.
Bé Tuệ bị thu hút bởi vật thể lạ, đôi mắt tròn xoe nhìn theo chiếc máy bay đang bay lượn trên không trung qua bàn tay của anh trai. Tiếng khóc bị chặn đứng lại, thay vào đó là những tiếng "a, ư" không rõ lời.
Lâm Quân nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng một cảm giác nhẹ nhõm. Anh chợt nhận ra, sự xuất hiện của Lâm Tuệ không hề làm Lâm Vũ trở nên bị bỏ rơi, ngược lại, nó đang đánh thức sự trách nhiệm và dịu dàng trong lòng cậu bé.
"Vũ, con làm tốt lắm. Sau này nếu ba bận, con có thể thay ba dỗ em được rồi." Lâm Quân khen ngợi.
Lâm Vũ hất cằm, vẻ mặt đầy tự hào: "Tất nhiên rồi, con là anh trai mà."
Thế nhưng, thử thách thực sự của ngày hôm đó là khi bé Tuệ bắt đầu gào khóc vì nhớ mẹ. Không phải vì đói, không phải vì bỉm bẩn, mà là tiếng khóc xót xa của một đứa trẻ cần hơi ấm của người mẹ. Dù Lâm Quân có bế, có rung, có hát ru bằng giọng nam trầm đầy uy quyền của mình, bé vẫn không ngừng khóc.
Lâm Vũ đứng bên cạnh, lòng nóng như lửa đốt. Cậu thấy ba mình mồ hôi nhễ nhại, gương mặt hiện rõ sự bất lực. Cậu bỗng nhớ lại những lúc mình buồn, mẹ thường ôm cậu vào lòng và vuốt ve mái tóc.
"Ba, hay là để con bế em thử xem?"
Lâm Quân hơi do dự vì Lâm Vũ vẫn còn nhỏ, nhưng tiếng khóc của con gái khiến anh không còn lựa chọn nào khác. Anh cẩn thận chuyển bé Tuệ sang vòng tay của con trai. Lâm Vũ ngồi xuống ghế sofa, vòng tay ôm trọn lấy đứa em bé bỏng. Cậu khẽ đung đưa, áp má mình vào cái má bánh bao của em, miệng lẩm nhẩm bài hát mà mẹ vẫn hay hát ru cậu ngày trước.
Kỳ diệu thay, bé Tuệ dần im lặng. Đôi bàn tay nhỏ xíu bám chặt vào áo khoác của anh trai, hơi thở dần trở nên ổn định. Bé cảm nhận được một loại hơi ấm khác với mẹ, không mềm mại bằng nhưng lại mang đến cảm giác vững chãi và tin cậy.
Lâm Quân lặng lẽ lấy điện thoại ra, chụp lại khoảnh khắc ấy. Trong khung hình, ánh nắng buổi chiều tà rọi qua cửa sổ, bao phủ lấy hai anh em. Một cậu bé mười tuổi đang cố gắng làm một "người lớn" và một đứa trẻ hai tháng tuổi đang tìm thấy sự bình yên đầu đời.
Khi Diệp Chi trở về, cô thấy một cảnh tượng khiến cô nghẹn ngào: Lâm Quân đang nằm ngủ gục trên bàn làm việc, còn trên ghế sofa, Lâm Vũ cũng đã ngủ thiếp đi, đôi tay vẫn ôm chặt lấy em gái đang ngủ ngon lành trong lòng.
Cô nhẹ nhàng bước tới, đắp thêm cho hai anh em một chiếc chăn mỏng. Trong không gian yên tĩnh của buổi chiều Bắc Kinh, cô hiểu rằng, ngôn ngữ tuyệt vời nhất không phải là lời nói, mà là sự hiện diện của người này đối với người kia.
Ngôi nhà này, mười năm trước chỉ có tình yêu đôi lứa. Mười năm sau, tình yêu ấy đã nảy mầm thành một cây đại thụ với những nhánh lá đan xen, bảo vệ lẫn nhau trước những giông bão của cuộc đời. Bé Tuệ không chỉ là em gái của Lâm Vũ, bé là sự khởi đầu của một loại cảm xúc sâu sắc mà chỉ những người có cùng huyết thống mới có thể thấu hiểu: Tình thân.