Thời gian như dòng nước chảy qua kẽ lá, lặng lẽ nhưng đầy sức mạnh. Bé Tuệ đã được sáu tháng tuổi, cái tuổi bắt đầu biết lật, biết ngồi và bắt đầu có những biểu cảm phong phú khiến cả nhà đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Lâm Quân dạo này có thêm một thú vui mới: "khoe con". Trên vòng bạn bè (WeChat) của một vị tổng giám đốc vốn dĩ chỉ đăng những tin tức kinh tế vĩ mô, nay tràn ngập những tấm ảnh: "Tuệ Tuệ lần đầu ăn dặm", "Tuệ Tuệ lần đầu biết lẫy", "Tuệ Tuệ và anh trai".
Một buổi sáng Chủ nhật, gia đình họ Lâm quyết định đưa bé Tuệ đi công viên Di Hòa Viên chơi. Đây là lần đầu tiên bé được đi xa hơn khu khuôn viên chung cư.
Lâm Vũ chịu trách nhiệm chuẩn bị "hành trang" cho em gái. Cậu kiểm tra kỹ lưỡng: ba bình sữa, tã giấy, khăn ướt, áo khoác dự phòng và đặc biệt là con gấu bông nhỏ mà bé Tuệ rất thích. Sự chu đáo của cậu khiến Diệp Chi cũng phải ngạc nhiên.
"Tiểu Vũ, con nhớ kỹ mọi thứ thế à?"
Lâm Vũ vừa thắt dây giày vừa đáp, giọng điệu có phần cụ già: "Mẹ ơi, con mà không nhớ thì ba chắc chắn sẽ quên. Lần trước ba đưa em xuống sân chơi mà quên mang bình nước, em ấy khóc đến mức cả khu đều nghe thấy đấy."
Lâm Quân đang đứng gương soi, nghe thấy thế thì ho khan một tiếng, vờ như không nghe thấy. Anh chỉnh lại chiếc xe đẩy đắt tiền nhất, trang bị như một chiếc phi thuyền thu nhỏ cho con gái.
Công viên Di Hòa Viên ngày cuối tuần đông đúc người qua lại. Bé Tuệ ngồi trong xe đẩy, đôi mắt tròn xoe liếc nhìn khắp nơi. Với bé, thế giới này thật lớn và đầy màu sắc. Những cánh diều bay lượn trên trời, tiếng trẻ con nô đùa, mùi hoa quế thoang thoảng trong gió... tất cả đều mới lạ.
Khi cả nhà dừng chân bên hồ Côn Minh, một nhóm trẻ em đang chạy nhảy xung quanh. Một quả bóng vô tình lăn đến cạnh xe đẩy của bé Tuệ. Bé nhìn quả bóng màu đỏ rực rỡ, miệng nhỏ bỗng phát ra những tiếng "bập bập" đầy hào hứng.
Lâm Vũ nhanh chóng nhặt quả bóng lên, đưa lại cho nhóm bạn nhỏ rồi quay lại nhìn em gái. Cậu thấy em đang cố gắng vươn người ra khỏi xe, đôi tay nhỏ xíu quờ quạng như muốn bắt lấy cái gì đó.
"Ba, em ấy muốn đi bộ kìa!" Lâm Vũ reo lên.
Lâm Quân bế bé Tuệ ra khỏi xe, đặt đôi bàn chân nhỏ xíu của bé lên thảm cỏ xanh mướt. Đây là lần đầu tiên bé Tuệ chạm chân xuống đất. Cảm giác cỏ mềm mại, hơi nhồn nhột khiến bé rụt chân lại, rồi lại tò mò đạp xuống lần nữa.
"Cố lên Tuệ Tuệ, anh ở đây này!" Lâm Vũ lùi lại phía sau vài bước, mở rộng vòng tay chào đón em.
Lâm Quân giữ nách con gái, dìu bé từng bước nhỏ. Diệp Chi đứng bên cạnh, tay cầm máy quay phim để ghi lại khoảnh khắc lịch sử này. Bé Tuệ khấp khởi, đôi chân ngắn ngủn run rẩy nhưng đầy quyết tâm. Bé nhìn thấy anh trai đang đứng phía trước, nụ cười của anh như một thỏi nam châm hút bé lại.
"A... a..." Bé Tuệ phát ra những tiếng kêu phấn khích, rồi bất ngờ, bé buông tay ba ra (thực ra là Lâm Quân cố tình nới lỏng) và loạng choạng bước một bước, rồi hai bước về phía Lâm Vũ.
Dù chỉ là hai bước chập chững rồi ngã nhào vào lòng anh trai, nhưng cả gia đình đã vỡ òa trong niềm vui. Lâm Vũ ôm chầm lấy em gái, cười ha hả: "Mẹ thấy chưa? Em ấy chọn đi về phía con đầu tiên nhé!"
Lâm Quân đứng đó, nhìn hai đứa trẻ một lớn một nhỏ đang lăn lộn trên cỏ, cảm thấy lồng ngực mình tràn đầy một thứ cảm xúc ấm áp. Anh nhận ra rằng, những lần đầu tiên này của bé Tuệ cũng là lần đầu tiên của anh – lần đầu tiên anh hiểu thế nào là sự trưởng thành thực sự của một người cha. Không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, mà là chứng kiến con cái mình biết bước những bước đi độc lập đầu đời và có người anh trai luôn sẵn sàng đỡ lấy chúng khi ngã.
Buổi tối khi về nhà, bé Tuệ mệt lả và ngủ thiếp đi ngay trên xe. Lâm Vũ ngồi cạnh em, thỉnh thoảng lại chỉnh lại chiếc mũ nhỏ cho em. Cậu chợt nhận ra, từ khi có em gái, cậu không còn thức khuya để chơi điện tử nữa. Thay vào đó, cậu thích dành thời gian để quan sát từng sự thay đổi nhỏ của em.
Trong tâm trí của cậu bé mười tuổi, Lâm Tuệ đã không còn là "người lạ" nữa. Bé là một phần máu thịt, là người mà cậu sẽ phải dạy cách đi, dạy cách đọc sách, và sau này là dạy cách để không bị những gã trai khác bắt nạt.
Mười năm trước, Lâm Vũ là niềm hy vọng duy nhất của ba mẹ. Mười năm sau, cậu là người cùng ba mẹ gánh vác niềm hy vọng mới mang tên Lâm Tuệ.
Bắc Kinh đã lên đèn, những tòa nhà chọc trời lung linh trong đêm. Nhưng trong căn hộ nhỏ nồng đượm hương hoa quế, có một gia đình bốn người đang cùng nhau viết nên những chương đẹp nhất của cuốn sách mang tên "An Yên".