MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Tiểu Bảo BốiChương 5: TIẾNG GỌI ĐẦU ĐỜI

Nhà Có Tiểu Bảo Bối

Chương 5: TIẾNG GỌI ĐẦU ĐỜI

881 từ · ~5 phút đọc

Mùa đông ở Bắc Kinh thường mang theo những cơn gió rít qua khe cửa, nhưng bên trong căn hộ nhà họ Lâm, không khí lại nóng hổi như một lò sưởi vĩnh cửu. Bé Tuệ giờ đã mười tháng tuổi, cái tuổi mà theo lời Lâm Quân là "giai đoạn thám hiểm không giới hạn". Bé không còn chịu ngồi yên một chỗ mà bắt đầu bò khắp nhà như một chú rùa nhỏ tốc độ cao, mục tiêu yêu thích nhất chính là phòng đọc sách của Lâm Vũ.

Lâm Vũ dạo này đang bận rộn ôn thi cuối học kỳ. Cậu nhóc mười tuổi, giờ đã ra dáng một thiếu niên, đang ngồi nghiêm túc bên bàn học với đống bài tập toán nâng cao. Thế nhưng, cứ khoảng mười lăm phút, một "vật thể lạ" lại xuất hiện dưới chân ghế của cậu. Bé Tuệ với đôi mắt to tròn, hai má bánh bao phúng phính, tay cầm một con vịt cao su, miệng không ngừng phát ra những âm thanh "a, ba, ma" vô nghĩa.

"Tuệ Tuệ, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, đây là khu vực cấm địa mà." Lâm Vũ cúi xuống, cố tỏ ra nghiêm nghị nhưng đôi tay lại không tự chủ được mà nhéo nhẹ vào cái má mềm mại của em gái.

Bé Tuệ không hề sợ hãi, ngược lại còn tỏ ra khoái chí. Bé bám vào chân ghế của anh trai, cố gắng đứng thẳng dậy. Đôi chân ngắn ngủn run rẩy, bé nhìn chằm chằm vào cây bút máy trong tay Lâm Vũ, dường như đang ấp ủ một âm mưu "đánh cắp" vĩ đại.

Diệp Chi đứng ở cửa phòng nhìn vào, khẽ cười. Cô biết, trong ngôi nhà này, người có quyền lực nhất không phải là Lâm Quân, mà chính là cô công chúa nhỏ đang làm nũng anh trai kia. Cô bước vào, bế bé Tuệ lên: "Tiểu Vũ, con cứ học đi, mẹ đưa em đi tắm. Hôm nay ba con về sớm, nói là có quà cho hai anh em đấy."

Lâm Vũ thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi cánh cửa phòng khép lại, cậu lại thấy căn phòng bỗng chốc yên lặng đến mức khó chịu. Cậu vô thức nhìn xuống sàn nhà, nơi vẫn còn vương lại một chiếc tất màu hồng nhỏ xíu của em gái, lòng bỗng thấy mềm đi.

Bữa tối hôm đó, Lâm Quân về nhà với gương mặt rạng rỡ. Anh đặt lên bàn một chiếc bánh kem nhỏ và một bộ mô hình robot cho Lâm Vũ. Nhưng tâm điểm của sự chú ý vẫn là bé Tuệ. Bé đang ngồi trên chiếc ghế ăn cao dành riêng cho trẻ em, tay cầm thìa gỗ gõ "boong boong" lên mặt bàn như một nhạc công thực thụ.

"Nào, Tuệ Tuệ, gọi 'ba' đi con." Lâm Quân quỳ hẳn xuống sàn, gương mặt vốn lạnh lùng trên thương trường nay lại lộ rõ vẻ nịnh nọt. "Ba... ba... ba..."

Bé Tuệ nhìn ba mình một hồi lâu, nghiêng đầu suy nghĩ. Cả nhà nín thở chờ đợi. Diệp Chi hy vọng con sẽ gọi "mẹ", Lâm Quân hy vọng con gọi "ba". Thế nhưng, bé Tuệ lại quay ngoắt sang phía Lâm Vũ đang ngồi ăn cơm, đôi tay nhỏ xíu vươn ra, miệng thốt ra một âm thanh rõ mồn một:

"Vũ... Vũ!"

Cả gian phòng bỗng chốc im bặt. Đũa trên tay Lâm Vũ suýt rơi xuống đất. Cậu tròn mắt nhìn em gái, tim đập nhanh như đánh trống.

"Em... em vừa gọi con à?" Lâm Vũ lắp bắp.

Lâm Quân ôm ngực, làm bộ tịch đau khổ: "Ba dạy con cả tháng trời, vậy mà từ đầu tiên con nói lại là tên của cái thằng nhóc hay bắt nạt con này sao?"

Diệp Chi thì cười đến không thở nổi: "Xem ra trong lòng Tuệ Tuệ, anh trai là người quan trọng nhất rồi."

Bé Tuệ thấy mọi người cười nói thì càng phấn khích, bé lại hét lên lần nữa: "Vũ! Vũ!" rồi vỗ tay đồm bộp. Lâm Vũ lúc này không thể giữ vẻ "ông cụ non" được nữa, cậu chạy đến bên em, bế thốc bé lên và xoay một vòng: "Đúng rồi, anh Vũ đây! Tuệ Tuệ giỏi quá, sau này anh sẽ mua cả thế giới cho em!"

Đêm đó, Lâm Vũ không tài nào ngủ được. Cậu mở sổ tay ra, nét chữ hôm nay có phần bay bổng hơn mọi ngày: "Ngày... tháng... năm... Hôm nay là ngày lịch sử. Bé Tuệ đã biết gọi tên mình. Mặc dù em ấy phát âm còn chưa chuẩn, nhưng đó là âm thanh hay nhất mà mình từng nghe. Ba có vẻ hơi ghen tị, nhưng không sao, ai bảo mình đẹp trai và thương em hơn ba chứ?"

Tiếng gọi đầu đời của bé Tuệ như một mồi lửa nhỏ, thắp lên niềm vui rực rỡ trong lòng mỗi thành viên. Nó đánh dấu một bước ngoặt mới: từ nay, bé không chỉ là một đứa trẻ được bảo bọc, mà đã bắt đầu biết thể hiện tình yêu thương của mình bằng lời nói. Và người đầu tiên nhận được đặc ân đó, không ai khác chính là người anh trai luôn miệng chê em "phiền phức".