MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Tiểu Bảo BốiChương 6: CHIẾN CHIẾN TRANG GIÀNH TÌNH CẢM

Nhà Có Tiểu Bảo Bối

Chương 6: CHIẾN CHIẾN TRANG GIÀNH TÌNH CẢM

767 từ · ~4 phút đọc

Khi bé Tuệ bắt đầu biết nói nhiều hơn, cũng là lúc ngôi nhà họ Lâm xuất hiện những tình huống "dở khóc dở cười" về việc tranh giành sự chú ý.

Lâm Quân dạo này rất chăm chỉ về nhà sớm. Anh nhận ra rằng nếu mình không nỗ lực, vị thế trong lòng con gái sẽ bị Lâm Vũ chiếm trọn. Một buổi chiều thứ Sáu, anh mang về một con búp bê vải rất xinh xắn, hy vọng sẽ lấy lòng được "bình rượu mơ" nhỏ.

"Tuệ Tuệ, lại đây ba cho xem cái này đẹp lắm." Lâm Quân vẫy tay gọi con.

Bé Tuệ đang ngồi chơi xếp gỗ cùng Lâm Vũ, thấy ba gọi thì cũng lạch bạch chạy lại. Nhưng vừa nhìn thấy con búp bê, bé không ôm lấy ngay mà lại quay đầu nhìn anh trai: "Vũ... chơi?"

Lâm Vũ đang cầm cuốn sách, thấy em hỏi thì hất hàm: "Em cứ chơi đi, anh không chơi đồ con gái."

Bé Tuệ nghe vậy, liền đẩy con búp bê sang một bên, lại bò về phía Lâm Vũ, cố gắng leo lên lòng cậu ngồi. Lâm Quân đứng hình, cảm thấy trái tim mình như bị một mũi tên xuyên qua. Anh nhìn Diệp Chi đang ngồi khâu áo ở sofa, cầu cứu: "Bà xã, em xem, con gái chúng ta bị Tiểu Vũ bỏ bùa mê rồi sao?"

Diệp Chi mỉm cười, không ngẩng đầu lên: "Anh đừng có mà ghen tị với con trai. Lúc anh đi làm, Tiểu Vũ là người chơi với em nhiều nhất đấy. Có lần em ấy khóc vì mọc răng, cũng chỉ có Tiểu Vũ bế đi quanh nhà mới chịu nín."

Sự thật đúng là như vậy. Lâm Vũ dù đôi lúc miệng lưỡi có phần lạnh lùng, nhưng hành động lại cực kỳ ấm áp. Cậu bắt đầu học cách chọn những bộ phim hoạt hình phù hợp cho em xem, học cách làm những món đồ chơi bằng giấy thủ công để em không nghịch vào đống sách vở của mình.

Tuy nhiên, "chiến tranh" thực sự nổ ra vào một buổi tối Chủ nhật, khi cả nhà cùng nhau xem tivi. Bé Tuệ ngồi giữa ba và anh trai. Lâm Quân muốn bế con gái để "hâm nóng tình cảm", còn Lâm Vũ thì muốn em gái tựa đầu vào vai mình.

"Tuệ Tuệ, sang đây ba bế cho ấm này, ba to khỏe hơn anh Vũ." Lâm Quân đưa tay ra.

"Không, Tuệ Tuệ thích ngồi với con, con đang kể chuyện cổ tích cho em mà." Lâm Vũ không vừa, kéo nhẹ tay em gái về phía mình.

Bé Tuệ nhìn trái, nhìn phải, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ phân vân. Bé nhìn ba – người thường mua cho bé những bộ váy xinh đẹp, rồi lại nhìn anh trai – người luôn kiên nhẫn giải thích cho bé tại sao bầu trời lại màu xanh. Cuối cùng, bé Tuệ làm một hành động khiến cả hai người đàn ông đều sững sờ: bé đứng dậy, đi thẳng về phía Diệp Chi đang ngồi đọc báo ở chiếc ghế bành đối diện, leo lên đùi mẹ và nói:

"Mẹ... yêu!"

Lâm Quân và Lâm Vũ nhìn nhau, rồi cùng thở dài một tiếng. Hóa ra, sau bao cuộc tranh giành, người chiến thắng cuối cùng vẫn luôn là mẹ. Diệp Chi cười đắc thắng, ôm chặt lấy con gái: "Hai cha con các người cứ tiếp tục tranh giành đi nhé, Tuệ Tuệ là của em."

Cuộc chiến giành tình cảm này dù có chút hài hước và ngớ ngẩn, nhưng nó phản ánh một thực tế ấm lòng: trong căn nhà này, tình yêu không bao giờ là thiếu thốn. Họ tranh giành nhau không phải vì ích kỷ, mà vì ai cũng muốn dành cho đối phương những gì tốt đẹp nhất.

Đêm đó, khi Lâm Vũ đi ngủ, cậu thấy ba mình đang lén lút vào phòng em gái, đắp lại chăn cho bé và khẽ hôn lên trán con. Lâm Vũ mỉm cười, cậu hiểu rằng ba cũng yêu em chẳng kém gì mình, chỉ là cách thể hiện của người đàn ông trưởng thành đôi khi có phần... vụng về và trẻ con hơn mà thôi.

Cậu nhóc mười tuổi thầm nghĩ: "Thôi thì, sau này mình sẽ nhường ba bế em nhiều hơn một chút. Dù sao mình vẫn là người đầu tiên em gọi tên mà." Với ý nghĩ đắc thắng đó, Lâm Vũ chìm vào giấc ngủ sâu, trong mơ còn thấy bé Tuệ chạy theo gọi "Vũ, Vũ" không ngừng.