Bé Tuệ đã lên hai tuổi, cái tuổi mà người ta hay gọi là "khủng hoảng tuổi lên hai", nhưng với bé Tuệ, đó là tuổi của sự tò mò và những câu hỏi "Tại sao" không hồi kết. Và người chịu trách nhiệm giải đáp những câu hỏi đó nhiều nhất, không ai khác, chính là Lâm Vũ.
Bối cảnh diễn ra vào một buổi chiều tại sân chơi chung của khu chung cư. Lâm Vũ được giao nhiệm vụ đưa em gái xuống sân chơi để mẹ chuẩn bị bữa tối. Bé Tuệ trong bộ váy yếm bò, hai bím tóc nhỏ vểnh lên trông cực kỳ đáng yêu.
Ở sân chơi, có một nhóm trẻ con lớn hơn đang chơi đá bóng. Một cậu nhóc khoảng sáu tuổi, trông khá nghịch ngợm, đang dẫn bóng và vô tình suýt va vào bé Tuệ đang ngồi nghịch cát.
"Này, em bé tránh ra chỗ khác chơi đi, chỗ này là của các anh!" Cậu nhóc kia hét lên, giọng điệu có phần hống hách.
Bé Tuệ bị tiếng hét làm giật mình, đôi mắt bỗng chốc rơm rớm nước. Bé nhìn về phía Lâm Vũ đang ngồi ở băng ghế gần đó. Không cần đợi đến giây thứ hai, Lâm Vũ đã đứng phắt dậy, sải bước đi tới.
Dù mới mười hai tuổi nhưng Lâm Vũ đã cao hơn bạn đồng lứa, cộng thêm khí chất trầm ổn thừa hưởng từ ba, trông cậu có phần khá đáng sợ khi lạnh mặt. Cậu đứng chắn trước mặt em gái, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu nhóc sáu tuổi kia:
"Cậu vừa nói gì với em gái tôi?"
Cậu nhóc kia thấy người lớn hơn can thiệp thì hơi chùn bước, nhưng vẫn cố cãi: "Em ấy cản đường đá bóng của bọn tôi!"
Lâm Vũ nhặt quả bóng lên, xoay xoay trên đầu ngón tay rồi nhẹ nhàng nói: "Sân chơi này là của chung. Em gái tôi ngồi ở khu vực bãi cát, không phải sân bóng. Cậu mới là người đang xâm phạm lãnh thổ. Nếu cậu muốn đá bóng, hãy sang khu vực sân cỏ đằng kia. Còn nếu cậu làm em tôi khóc một lần nữa, tôi sẽ báo với quản lý khu phố về việc cậu gây rối."
Giọng nói của Lâm Vũ không quá to nhưng đầy uy lực. Nhóm trẻ kia thấy không thể bắt nạt được "hai anh em nhà này", liền lủi thủi ôm bóng đi chỗ khác.
Lâm Vũ cúi xuống, phủi sạch cát trên tay cho bé Tuệ, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng: "Đừng sợ, có anh ở đây rồi. Em có muốn đi xích đu không?"
Bé Tuệ nín bặt, nhìn anh trai với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Bé ôm lấy cổ Lâm Vũ, thơm một cái thật kêu lên má cậu: "Vũ... anh hùng!"
Cụm từ "anh hùng" làm tai Lâm Vũ đỏ rực lên. Cậu bế em lên xích đu, vừa đẩy nhẹ vừa suy nghĩ về vai trò của mình. Mười hai năm qua, cậu chỉ nghĩ mình là con của ba mẹ. Nhưng từ khi có bé Tuệ, cậu nhận ra mình còn là một bức tường thành. Bức tường này phải đủ cao để che chắn gió mưa cho em, và đủ vững để em có thể tựa vào khi mệt mỏi.
Khi hai anh em về đến nhà, Lâm Tuệ ngay lập tức chạy lại chỗ ba mẹ, khua tay múa chân kể lại "chiến tích" của anh trai bằng thứ ngôn ngữ nửa hiểu nửa không của mình. Lâm Quân nghe xong, nhìn con trai với ánh mắt đầy tự hào. Anh vỗ vai Lâm Vũ:
"Làm tốt lắm. Đàn ông nhà họ Lâm là phải biết bảo vệ người phụ nữ của mình. Con đã trưởng thành thực sự rồi đấy."
Bữa cơm tối hôm đó tràn ngập tiếng cười. Diệp Chi gắp một miếng đùi gà thật to cho Lâm Vũ như một phần thưởng. Lâm Vũ ăn rất ngon lành, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bé Tuệ đang lóng ngóng tự xúc cơm. Cậu thầm nghĩ, bảo vệ em gái thực ra cũng là một công việc rất có "lời". Không chỉ được mẹ khen, ba tôn trọng, mà quan trọng nhất là được làm "anh hùng" duy nhất trong mắt bé Tuệ.
Năm tháng cứ thế trôi qua, nhẹ nhàng và sâu lắng như dòng sông êm đềm. Những va chạm nhỏ nhặt ở sân chơi, những tiếng gọi tên đầu đời, hay những lần tranh giành sự chú ý... tất cả đều là những hạt mầm tưới tắm cho tình thân lớn mạnh. Ở Bắc Kinh phồn hoa và hối hả, có một góc nhỏ luôn bình yên như thế, nơi tình yêu được kế thừa và nhân lên theo năm tháng.