MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Tiểu Bảo BốiChương 15: KHOẢNG CÁCH

Nhà Có Tiểu Bảo Bối

Chương 15: KHOẢNG CÁCH

685 từ · ~4 phút đọc

Sau chiến thắng Cao Khảo, một nỗi buồn khác lại bao trùm lấy nhà họ Lâm: Lâm Vũ phải chuyển vào ký túc xá đại học. Mặc dù Đại học Thanh Hoa cũng nằm ở Bắc Kinh, nhưng nội quy khắt khe và lịch học dày đặc khiến cậu chỉ có thể về nhà vào cuối tuần.

Ngày Lâm Vũ dọn đồ đi, bé Tuệ khóc đến mức mắt sưng húp như hai quả đào. Bé bám chặt vào chân anh trai, không cho cậu bước ra khỏi cửa: "Vũ đi... rồi ai chơi với Tuệ? Ai dắt Tuệ đi mua kẹo?"

Lâm Vũ quỳ xuống, dùng khăn giấy lau nước mắt cho em, lòng đau như cắt. Mười tám năm qua, đây là lần đầu tiên cậu thực sự rời xa tổ ấm này. Cậu đưa cho em một chiếc máy tính bảng cũ của mình: "Ngoan, anh không đi mãi đâu. Tối nào anh cũng sẽ gọi video cho em. Nếu em không ngoan, không làm bài tập, anh sẽ không bắt máy đâu đấy."

Những tuần đầu tiên, cuộc sống của bé Tuệ quay ngoắt 180 độ. Căn phòng của Lâm Vũ luôn đóng kín, không còn tiếng nhạc rock, không còn mùi hương nam tính nhàn nhạt. Bé Tuệ thường xuyên thơ thẩn đứng trước cửa phòng anh, thỉnh thoảng lại gõ cửa theo thói quen rồi sực nhớ ra là anh không có ở nhà.

Đúng 8 giờ tối mỗi ngày, "cuộc họp gia đình trực tuyến" bắt đầu.

"Anh Vũ! Anh nhìn xem, hôm nay em được điểm 10 môn Toán!" Bé Tuệ dí sát mặt vào camera, khoe tờ giấy kiểm tra nhăn nheo.

Đầu dây bên kia, Lâm Vũ đang ngồi trong thư viện, đeo tai nghe, gương mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng nụ cười lại vô cùng ấm áp: "Giỏi lắm. Cuối tuần anh về sẽ có quà. Thế ba mẹ đâu?"

Cứ thế, qua màn hình nhỏ, Lâm Vũ vẫn tham gia vào mọi ngóc ngách cuộc sống của em gái. Cậu dạy em làm văn qua video, xem em biểu diễn múa ở trường qua những đoạn clip mẹ gửi. Ngược lại, bé Tuệ cũng trở thành "tai mắt" của anh ở nhà.

"Anh Vũ ơi, hôm nay ba lén mẹ đi hút thuốc ở ban công đấy!" Bé Tuệ thì thầm vào máy tính bảng như đang truyền tin tình báo.

Lâm Quân ngồi đằng sau nghe thấy, giật mình đánh rơi cả chén trà, chỉ biết cười khổ: "Cái con bé này, sao lại đi mách lẻo anh trai thế hả?"

Nhưng cũng có những lúc, khoảng cách làm người ta chạnh lòng. Một tối thứ Sáu, Bắc Kinh đổ mưa lớn, Lâm Vũ phải ở lại trường hoàn thành dự án nghiên cứu nên không về được. Bé Tuệ ngồi bên cửa sổ nhìn mưa, không chịu ăn cơm. Bé nhớ cái cảm giác được anh trai cõng trên lưng đi dạo dưới tán ô, nhớ tiếng mắng "đồ ngốc" đầy yêu thương của cậu.

Bất ngờ, chuông cửa vang lên. Diệp Chi ra mở cửa và ngạc nhiên thấy Lâm Vũ đang đứng đó, người ướt sũng, trên tay ôm một túi bánh bao nóng hổi – món bé Tuệ thích nhất ở gần cổng trường đại học.

"Sao con bảo không về được?" Lâm Quân hốt hoảng lấy khăn lau cho con.

Lâm Vũ hắt hơi một tiếng, nhìn về phía bé Tuệ đang chạy lại: "Con nhớ... à không, con sợ bé Tuệ khóc nhè làm phiền ba mẹ thôi."

Bé Tuệ ôm chầm lấy anh, cảm nhận hơi lạnh của nước mưa trên áo anh nhưng lòng thì ấm áp lạ thường. Hóa ra, khoảng cách hàng chục cây số hay những bức tường ký túc xá cũng chẳng thể ngăn được trái tim của người anh trai hướng về phía em mình.

Đêm đó, cả nhà lại quây quần bên mâm cơm nóng hổi. Lâm Vũ nhận ra, dù cậu có bay cao bay xa đến đâu, thì "tọa độ" duy nhất khiến cậu muốn hạ cánh chính là nơi có tiếng gọi "Anh Vũ ơi" của bé Tuệ.