MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Tiểu Bảo BốiChương 14: KỲ THI CAO KHẢO

Nhà Có Tiểu Bảo Bối

Chương 14: KỲ THI CAO KHẢO

864 từ · ~5 phút đọc

Mùa hè ở Bắc Kinh năm ấy nóng như đổ lửa, nhưng không khí trong căn hộ nhà họ Lâm còn căng thẳng hơn cả thời tiết bên ngoài. Lâm Vũ đã bước vào năm cuối cấp ba, kỳ thi Cao Khảo – cuộc chiến sinh tử của hàng triệu học sinh Trung Quốc – chỉ còn cách vài tháng.

Căn phòng của Lâm Vũ vốn dĩ luôn ngăn nắp, giờ đây ngập tràn trong những chồng đề thi thử cao ngất ngưởng và những cuốn sách ôn luyện dày cộp. Cậu thiếu niên mười tám tuổi, gương mặt đã góc cạnh và chững chạc hơn, thường xuyên thức đến hai ba giờ sáng, dưới ánh đèn bàn vàng vọt, bóng lưng cậu đổ dài lên tường đầy đơn độc.

Lâm Quân và Diệp Chi dạo này đi nhẹ nói khẽ như những cái bóng. Lâm Quân thậm chí còn không dám bật tivi xem tin tức thể thao như mọi khi, còn Diệp Chi thì suốt ngày nghiên cứu các món canh bổ não, an thần. Nhưng người cảm thấy "bất bình" nhất trước sự thay đổi này lại chính là bé Tuệ.

Bé Tuệ giờ đã bảy tuổi, đang học lớp hai. Đối với bé, việc anh Vũ bị "giam lỏng" trong phòng là một tổn thất to lớn. Bé không còn được anh đưa đi ăn kem mỗi chiều thứ Sáu, không được anh giảng cho những bài toán đố hóc búa.

"Mẹ ơi, anh Vũ sắp biến thành người tàng hình rồi ạ?" Bé Tuệ vừa gặm táo vừa hỏi mẹ khi thấy Lâm Vũ lướt qua phòng khách như một bóng ma để đi lấy nước.

Diệp Chi suỵt một tiếng, xoa đầu con gái: "Anh đang chuẩn bị cho một trận chiến rất quan trọng. Con đừng làm phiền anh nhé."

Bé Tuệ im lặng, nhưng đôi mắt đen láy lại xoay chuyển liên tục. Với bé, nếu là "trận chiến", thì anh trai chắc chắn cần có vũ khí.

Tối hôm đó, khi Lâm Vũ đang gục đầu bên đống công thức tích phân phức tạp, có tiếng gõ cửa rất nhẹ, nhịp điệu quen thuộc đến mức cậu không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.

"Anh đã nói là không ăn đêm mà..." Lâm Vũ lầm bầm, nhưng vẫn đứng dậy mở cửa.

Bé Tuệ đứng đó, hai tay giấu sau lưng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Bé bước vào phòng, nhìn đống sách vở rồi thở dài một tiếng như bà cụ non: "Anh Vũ, anh học thế này thì đầu anh sẽ nổ tung mất thôi."

Lâm Vũ phì cười, cơn buồn ngủ tan biến phần nào: "Thế em muốn anh làm sao? Không học thì lấy đâu ra đại học mà học?"

Bé Tuệ trịnh trọng lôi từ sau lưng ra một chiếc túi vải nhỏ màu đỏ, bên trên thêu một chữ "Cát" (Cát tường) méo mó – sản phẩm từ tiết thủ công ở trường của bé. Bé đưa cho Lâm Vũ: "Đây là bùa may mắn Tuệ Tuệ tự làm. Bên trong có tóc của Tuệ Tuệ, một viên đá màu xanh em nhặt ở công viên và... một cái răng sữa của em vừa rụng tuần trước."

Lâm Vũ sững sờ, nhận lấy chiếc túi nhỏ tỏa ra mùi phấn rôm quen thuộc. Cậu dở khóc dở cười: "Răng sữa? Em cho răng vào đây làm gì?"

Bé Tuệ nghiêm túc giải thích: "Cô giáo nói răng sữa rụng là dấu hiệu của sự trưởng thành. Em cho anh sự trưởng thành của em, để anh mạnh mẽ hơn!"

Lâm Vũ cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cậu kéo em gái lại, ôm lấy bờ vai nhỏ bé của bé. Bao nhiêu áp lực về điểm số, về kỳ vọng của thầy cô, dường như đều nhẹ đi trước cái "bùa may mắn" kỳ quặc này. Cậu nhận ra, dù ngoài kia thế giới có khốc liệt đến đâu, chỉ cần trở về nhà, cậu vẫn có một đứa em sẵn sàng trao cho cậu những gì quý giá nhất của nó (dù đó là một cái răng sún).

"Cảm ơn Tuệ Tuệ. Anh sẽ mang nó vào phòng thi."

Kể từ đêm đó, mỗi khi mệt mỏi, Lâm Vũ lại sờ vào chiếc túi vải đỏ trong túi áo. Cậu bắt đầu học cách điều tiết lại, dành ra mười phút mỗi ngày để nghe bé Tuệ kể chuyện ở trường. Đó là mười phút cậu thực sự được sống, thoát khỏi những con số vô hồn.

Và có lẽ cái "bùa may mắn" ấy có tác dụng thật. Lâm Vũ đi thi với tâm thế bình thản nhất từ trước đến nay. Ngày có kết quả, cả nhà họ Lâm vỡ òa khi cậu lọt vào top những thí sinh có điểm cao nhất thành phố, đỗ thẳng vào Đại học Thanh Hoa – ngôi trường danh giá bậc nhất.

Tối hôm liên hoan, Lâm Quân nâng ly rượu, nhìn hai đứa con của mình mà mắt đỏ hoe. Lâm Vũ thì lén gắp cho bé Tuệ một cái đùi gà thật to, thầm thì: "Sau này anh đi học xa, răng rụng thì phải giữ lại chờ anh về đấy nhé."