MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhân Chứng Cuối CùngChương 1: Tiếng kêu cứu trong căn phòng trống

Nhân Chứng Cuối Cùng

Chương 1: Tiếng kêu cứu trong căn phòng trống

562 từ · ~3 phút đọc

Thành phố S vào những ngày cuối thu luôn khoác lên mình một lớp áo xám xịt của những cơn mưa phùn dai dẳng. Không khí đặc quánh mùi khói bụi và hơi ẩm, khiến người ta có cảm giác như lá phổi đang bị bóp nghẹt.

Tại một căn hộ cao cấp thuộc khu chung cư Minh Châu, cô gái trẻ tên Lâm Giai đang ngồi co quắp trong góc tủ quần áo. Đây là chương cuối cùng của cuộc đời cô, nhưng cô lại chẳng có lấy một khán giả. Lâm Giai 20 tuổi, xinh đẹp, là sinh viên ưu tú, nhưng lúc này, đôi mắt cô chỉ còn sự trống rỗng đến tận cùng. Cô không sợ hãi kẻ đang đứng ngoài cửa kia, cô chỉ cảm thấy bất lực. Sự bất lực nảy sinh khi cô nhận ra rằng, dù mình có gào thét đến rách toạc cuống họng, những người hàng xóm sau bức tường kia cũng sẽ chỉ vặn to tiếng tivi để át đi "tiếng ồn phiền phức".

Cạch. Cánh cửa tủ mở ra. Ánh sáng le lói rọi vào gương mặt nhợt nhạt. Cô không cầu xin. Cô chỉ nhìn vào hư không, thầm nghĩ: “Hóa ra, cái chết lại yên tĩnh đến thế.”

...

Sáng hôm sau, Thẩm Ngôn Sơ xuất hiện tại hiện trường. Anh mặc một chiếc măng tô đen dài, dáng người cao gầy, gương mặt như tạc từ một khối băng không bao giờ tan. Là bác sĩ tâm lý học tội phạm hàng đầu, anh không bao giờ nhìn vào vết thương trên cơ thể. Anh nhìn vào cách nạn nhân sắp xếp tư thế trước khi chết.

"Nạn nhân không chống trả," Ngôn Sơ lạnh lùng lên tiếng, giọng anh trầm thấp nhưng vang vọng trong căn phòng kín. "Cô ấy đã chết về mặt tâm lý từ hai tiếng trước khi tim ngừng đập."

Đúng lúc đó, một cô gái trẻ với chiếc máy ảnh trên cổ và cuốn sổ nhỏ trên tay chen qua hàng rào cảnh sát. Đó là Tô Mộc, phóng viên mới của tòa soạn Sự Thật. Gương mặt cô đỏ bừng vì chạy bộ, đôi mắt sáng rực sự kiên định nhưng cũng đầy xót xa khi nhìn thấy thi thể Lâm Giai.

"Giáo sư Thẩm, anh không thấy cô ấy đang rất đau đớn sao? Tại sao anh có thể nói về một mạng người bằng giọng điệu như đang đọc bảng báo cáo tài chính vậy?" - Tô Mộc không kìm được mà lên tiếng.

Thẩm Ngôn Sơ dừng lại, đôi mắt sau lớp kính gọng bạc khẽ nheo lại. Anh nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, cảm nhận được nhịp tim đang đập loạn xạ của cô vì phẫn nộ.

"Đau đớn là cảm xúc của cô, không phải của người chết," Anh tiến lại gần, mùi hương gỗ tuyết tùng lành lạnh bao phủ lấy Tô Mộc. "Nếu cô muốn làm phóng viên thực thụ, hãy học cách dùng não để phân tích thay vì dùng tim để khóc thuê."

Tô Mộc sững sờ. Người đàn ông này... thật sự không có trái tim. Nhưng khi cô nhìn vào đôi tay anh đang đeo găng, cô thấy anh nhẹ nhàng nhặt một mảnh giấy nhỏ bị vò nát dưới gầm giường nạn nhân. Một hành động nhỏ, nhưng chứa đựng sự tỉ mỉ đến đáng sợ.