488 từ · ~3 phút đọc
Sau vụ án Lâm Giai, thành phố S vẫn quay cuồng trong nhịp sống hối hả, như thể một mạng người biến mất chỉ là một giọt nước rơi vào đại dương. Thẩm Ngôn Sơ ngồi trong phòng làm việc riêng, ánh đèn vàng nhạt hắt lên những tập hồ sơ dày cộp. Trên bàn anh là bức ảnh hiện trường của Lâm Giai.
Tô Mộc gõ cửa. Cô mang đến cho anh một ly cà phê nóng và một tập tài liệu về gia cảnh của nạn nhân.
"Tôi đã tìm hiểu. Lâm Giai bị bạo lực mạng suốt ba tháng qua chỉ vì một hiểu lầm nhỏ trên giảng đường. Những người chửi bới cô ấy... họ đều là những người bình thường, có công việc, có gia đình," Tô Mộc nói, giọng cô run rẩy vì tức giận. "Sự im lặng và sự hùa theo của đám đông đã đẩy cô ấy vào ngõ cụt."
Ngôn Sơ nhận lấy ly cà phê, hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền vào đôi bàn tay lạnh lẽo của anh. Anh nhìn Tô Mộc, lần đầu tiên anh không nhìn cô bằng ánh mắt soi xét của một kẻ phác họa tội phạm.
"Trong tâm lý học, đó là hiệu ứng người đứng xem. Càng nhiều người biết, người ta càng ít có trách nhiệm. Sự bất lực của nạn nhân tỉ lệ thuận với số lượng người chứng kiến nhưng không ra tay giúp đỡ," Anh giải thích một cách từ từ, phong thái nhã nhặn nhưng lời lẽ sắc bén.
Tô Mộc ngồi xuống ghế đối diện, cảm giác khoảng cách giữa cô và "vị thần" lạnh lùng này dường như thu hẹp lại một chút. "Anh cũng từng bất lực bao giờ chưa, Giáo sư Thẩm?"
Cánh tay đang cầm bút của Ngôn Sơ khẽ khựng lại trong tích tắc. Một ký ức xa xăm về căn phòng đầy mùi máu và tiếng còi cảnh sát xẹt qua đại não anh.
"Có chứ," Anh trả lời, ánh mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào Tô Mộc, "Và đó là lý do tôi không bao giờ cho phép mình cảm tính như cô."
Anh đứng dậy, bước vòng qua bàn và dừng lại phía sau ghế của Tô Mộc. Anh cúi xuống, một tay chống lên thành ghế, tay kia chạm nhẹ vào lọn tóc hơi rối của cô. Khoảng cách quá gần khiến Tô Mộc nín thở. Cô ngửi thấy mùi cà phê đắng và mùi nam tính thanh sạch từ anh.
"Ngày mai, đi cùng tôi đến trường học của Lâm Giai. Đừng khóc nữa, đôi mắt sưng húp của cô sẽ làm hỏng cuộc thẩm vấn của tôi."
Ngón tay anh lướt nhẹ qua vành tai cô, một cái chạm nhẹ nhưng khiến cả người Tô Mộc như có luồng điện chạy qua. Anh không hôn cô, nhưng sự chiếm hữu trong không gian lúc đó còn ám muội hơn cả một cái hôn.