MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhân Chứng Cuối CùngChương 3: Mặt trái của sự thật

Nhân Chứng Cuối Cùng

Chương 3: Mặt trái của sự thật

457 từ · ~3 phút đọc

Chuyến đi đến trường đại học mở ra những mảng tối kinh hoàng. Những người bạn cùng phòng của Lâm Giai, những người từng cười nói với cô, lúc này đều mang gương mặt lo sợ nhưng đầy sự thoái thác.

"Chúng tôi không biết... Chúng tôi cứ tưởng cô ấy ổn," Một nữ sinh lí nhí.

Thẩm Ngôn Sơ ngồi đó, đôi chân dài vắt chéo, tay gõ đều đặn xuống mặt bàn gỗ. Mỗi nhịp gõ như đánh vào tâm lý của những kẻ đang nói dối. Anh không cần quát tháo, chỉ cần sự hiện diện của anh cũng đủ làm không khí trở nên nặng nề.

"Các bạn không tưởng cô ấy ổn. Các bạn chỉ cảm thấy nhẹ nhõm vì mục tiêu của những lời chửi bới đó không phải là mình," Ngôn Sơ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Sự tàn nhẫn nhất không phải là cầm dao, mà là đứng nhìn người khác cầm dao rồi vỗ tay."

Tô Mộc đứng bên cạnh, cô lặng lẽ ghi lại những biểu cảm trên gương mặt những sinh viên kia. Cô chợt nhận ra, Thẩm Ngôn Sơ không hề vô cảm. Anh dùng sự lạnh lùng của mình để bóc trần sự thật, buộc những kẻ liên quan phải đối diện với lương tâm của chính họ.

Buổi tối, khi hai người trở về trên chiếc xe sedan màu đen, trời lại đổ mưa. Tô Mộc vì mệt mỏi mà ngủ thiếp đi bên ghế phụ. Ngôn Sơ tấp xe vào lề đường, anh không đánh thức cô.

Anh nhìn cô gái đang ngủ say, gương mặt thanh tú lộ ra vẻ yếu đuối mà ban ngày cô cố che giấu. Anh chậm rãi đưa tay lên, mu bàn tay vuốt ve gò má mịn màng của cô. Một hành động đầy dịu dàng, hoàn toàn khác hẳn với vẻ sắc sảo thường ngày.

Tô Mộc khẽ cử động, môi cô hơi mấp máy. Ngôn Sơ nhìn sâu vào đôi môi ấy, ánh mắt tối sầm lại. Anh cúi xuống, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau trong không gian chật hẹp của khoang xe. Mùi mưa bên ngoài và mùi hương của cô bên trong tạo nên một sự cám dỗ chết người.

Môi anh chạm nhẹ vào khóe môi cô, chỉ là một cái chạm thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước, nhưng đôi bàn tay anh đã siết chặt lấy vô lăng đến mức nổi gân xanh. Anh biết, mình đang lún sâu vào một loại cảm xúc mà một bác sĩ tâm lý học tội phạm như anh không được phép có.

"Tô Mộc, cô là vụ án khó giải nhất mà tôi từng gặp," Anh thì thầm vào bóng tối.