MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhân Chứng Cuối CùngChương 4: Những con chữ nhuốm máu

Nhân Chứng Cuối Cùng

Chương 4: Những con chữ nhuốm máu

460 từ · ~3 phút đọc

Mưa ở thành phố S dường như chưa bao giờ có ý định dừng lại. Tiếng nước rỉ rả trên những mái tôn cũ kỹ của khu phố lao động nghèo tạo nên một bản nhạc tang tóc. Thẩm Ngôn Sơ và Tô Mộc đang đứng trong căn phòng trọ cũ kỹ của Lâm Giai — nơi cô đã sống trước khi chuyển đến căn hộ cao cấp.

Tô Mộc cẩn thận lật giở những cuốn sổ ghi chép của Lâm Giai. Cô gái ấy có thói quen viết nhật ký. Nhưng càng đọc, đôi tay Tô Mộc càng run rẩy. Trong đó không phải là những dòng tâm sự tuổi hồng, mà là những dòng chữ nguệch ngoạc, đè lên nhau, tràn đầy sự tuyệt vọng.

"Ngày... tháng... năm... Hôm nay họ nói tôi là loại con gái rẻ tiền. Tôi không giải thích được. Tại sao sự thật lại không bằng một tấm ảnh đã qua cắt ghép? Tôi thấy mình như đang chìm dưới nước, nhìn mọi người trên bờ cười nói, nhưng không ai đưa tay ra."

Tô Mộc nghẹn ngào: "Giáo sư Thẩm, anh nhìn xem. Cô ấy đã cố gắng cầu cứu. Những dòng chữ này... chúng đang khóc."

Thẩm Ngôn Sơ đứng bên cửa sổ, bóng lưng anh cao lớn và cô độc. Anh không nhìn cuốn sổ, mà nhìn vào những vết cào xước trên mặt bàn gỗ.

"Nỗi đau của cô ấy đã vượt qua giới hạn của ngôn từ," Ngôn Sơ trầm giọng. Anh bước lại gần Tô Mộc, từ phía sau, anh vươn tay cầm lấy góc cuốn sổ. Lồng ngực anh gần như chạm vào lưng cô, hơi ấm từ cơ thể anh bao bọc lấy sự run rẩy của Tô Mộc. "Kẻ giết người không dùng dao. Hắn dùng sự cô lập. Hắn hiểu rằng đối với một cô gái trẻ, việc bị cả thế giới quay lưng còn đáng sợ hơn cái chết."

Ngôn Sơ lật đến trang cuối cùng. Ở đó chỉ có một dãy số kỳ lạ: 04:14.

"Đó là gì?" Tô Mộc ngước lên hỏi. Khoảng cách quá gần khiến chóp mũi cô suýt chạm vào cằm anh.

Ngôn Sơ cúi xuống, ánh mắt anh dừng lại trên đôi môi đang mím chặt của cô. Trong căn phòng tối tăm, ẩm thấp này, sự sống duy nhất mà anh cảm nhận được chính là nhịp thở phập phồng của người con gái trước mặt. Anh đưa ngón tay cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay đang siết chặt cuốn sổ của cô, một cử động xoa dịu đầy tính bản năng.

"Đó là thời điểm cô ấy nhận được cuộc gọi cuối cùng. Kẻ thủ ác không ở đâu xa. Hắn là người duy nhất cô ấy tin tưởng vào phút cuối."