523 từ · ~3 phút đọc
Manh mối về dãy số 04:14 dẫn họ đến một nhân vật bất ngờ: Trương Vũ, người thầy giáo trẻ luôn được ca ngợi là tận tâm tại trường đại học.
Thẩm Ngôn Sơ quyết định thực hiện một buổi thẩm vấn không chính thức tại một quán trà yên tĩnh bên bờ sông Hoàng Phố. Tô Mộc đi cùng với vai trò thư ký. Không khí của quán trà thanh tịnh, tiếng nước chảy róc rách đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng ngầm giữa hai người đàn ông.
Trương Vũ có vẻ ngoài thư sinh, lịch lãm. Hắn nói về Lâm Giai với vẻ tiếc thương vô hạn. "Cô ấy là học trò xuất sắc nhất của tôi. Thật đáng tiếc khi dư luận lại độc ác đến vậy."
Thẩm Ngôn Sơ nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã nhưng ánh mắt lại như một lưỡi dao phẫu thuật, bóc tách từng lớp mặt nạ của đối phương.
"Trình độ diễn xuất của anh rất tốt," Ngôn Sơ bình thản nói. "Nhưng anh quên mất một điều. Những người mắc chứng trầm cảm nặng như Lâm Giai thường có xu hướng tìm kiếm một chỗ dựa thần thánh. Anh đã đóng vai 'người hùng' duy nhất đứng về phía cô ấy, để rồi khi cô ấy hoàn toàn phụ thuộc vào anh, anh mới là người đẩy cô ấy xuống vực sâu."
Gương mặt Trương Vũ cứng đờ trong một giây.
Tô Mộc ngồi bên cạnh, tim đập thình thịch. Cô nhìn thấy sự bất lực của Lâm Giai thông qua câu chuyện của Ngôn Sơ. Lâm Giai đã tin rằng thầy giáo là người duy nhất hiểu mình, nhưng thực chất, chính Trương Vũ là kẻ đứng sau những tài khoản ảo bôi nhọ cô, để rồi sau đó lại xuất hiện như một vị cứu tinh. Một vòng lặp thao túng tâm lý (Gaslighting) tàn nhẫn.
Khi buổi thẩm vấn kết thúc, Trương Vũ rời đi với nụ cười gượng gạo. Tô Mộc cảm thấy ghê tởm đến mức buồn nôn. Cô chạy ra ban công quán trà, hít lấy hít để bầu không khí lạnh lẽo.
Một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô. Thẩm Ngôn Sơ đứng đó, kéo cô xoay lại đối diện với mình.
"Đừng để sự thối nát của người khác làm vẩn đục tâm hồn cô," giọng anh dịu đi nhiều so với lúc nãy.
Tô Mộc ngước nhìn anh, nước mắt trực trào: "Tại sao con người có thể độc ác đến thế? Cô ấy đã coi hắn là ánh sáng duy nhất..."
Ngôn Sơ không nói gì. Anh kéo cô vào lòng, một cái ôm thật chặt. Đây không phải là sự chiếm hữu, mà là sự che chở. Tô Mộc vùi mặt vào lồng ngực anh, cảm nhận được nhịp tim bình ổn của anh. Trong giây phút ấy, giữa thế giới đầy rẫy những lời nói dối, cô cảm thấy chỉ có vòng tay này là thật. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc cô, môi anh nán lại đó thật lâu, như thể đang cố gắng xua đi những u ám trong tâm trí cô.