Vụ án năm 2012 kể về những bé gái mất tích, khi tìm thấy đều được đặt trong những lồng kính trưng bày, ăn mặc như búp bê nhưng cơ thể đã không còn sự sống. Kẻ thủ ác không làm hại thân thể họ theo cách thông thường, hắn "ướp" họ trong một loại hóa chất để giữ cho vẻ ngoài luôn xinh đẹp.
Lần theo manh mối chiếc hài thêu, Ngôn Sơ và Tô Mộc tìm đến một ngôi làng cổ đang bị giải tỏa ở vùng ven thành phố S. Những ngôi nhà gạch xám nằm im lìm trong sương mù, như những ngôi mộ cổ đại.
Họ tìm thấy một căn hầm bên dưới một xưởng may cũ. Khi bước xuống, mùi ẩm mốc và mùi sáp nến nồng nặc khiến Tô Mộc phải lấy tay che mũi. Trong góc hầm, một bé gái khoảng 6 tuổi đang ngồi trên một chiếc ghế nhung đỏ, mặc chiếc váy ren trắng bồng bềnh. Cô bé bất động, đôi mắt mở to nhìn vào hư không.
"Tiểu Mỹ!" Tô Mộc lao đến, nhưng Ngôn Sơ giữ chặt vai cô lại.
"Đợi đã, cô bé bị đánh thuốc mê, đừng cử động mạnh, xung quanh có thể có bẫy," Ngôn Sơ quan sát tỉ mỉ.
Anh chậm rãi tiến lại gần, dùng kiến thức tâm lý để nhận diện môi trường xung quanh. Hung thủ là kẻ tôn thờ vẻ đẹp vĩnh cửu. Hắn coi nạn nhân là tác phẩm nghệ thuật chứ không phải con người. Sự bất lực của đứa trẻ này nằm ở chỗ nó bị tước đoạt quyền được lớn lên, bị ép phải trở thành một vật trang trí xinh đẹp nhưng không có linh hồn.
Ngôn Sơ nhẹ nhàng bế đứa trẻ lên. Cô bé khẽ rên rỉ, bàn tay nhỏ xíu níu lấy vạt áo măng tô của anh. Khoảnh khắc đó, ánh mắt Ngôn Sơ vỡ vụn. Một thiên tài lạnh lùng như anh lại đang run rẩy khi cảm nhận được hơi thở yếu ớt của sinh mạng nhỏ bé này.
Tô Mộc nhìn cảnh tượng đó, trái tim cô thắt lại. Cô bước tới, ôm lấy cả Ngôn Sơ và đứa trẻ vào lòng. Giữa căn hầm tối tăm và chết chóc, ba người họ tạo thành một khối liên kết chặt chẽ. Ngôn Sơ cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ Tô Mộc, tìm kiếm chút sức mạnh từ mùi hương thanh khiết của cô để trấn an bản thân.