375 từ · ~2 phút đọc
Buổi sáng tại tòa soạn Sự Thật luôn bắt đầu bằng tiếng gõ bàn phím lạch cạch và mùi cà phê rẻ tiền hòa lẫn trong không khí. Nhưng sáng nay, trên bàn làm việc của Tô Mộc xuất hiện một hộp quà thắt nơ đỏ cầu kỳ, không ghi người gửi.
Khi lớp giấy gói được gỡ ra, một luồng khí lạnh như sộc thẳng vào sống lưng cô. Bên trong là một chiếc hài thêu hoa văn cổ truyền Trung Hoa, kích thước chỉ bằng lòng bàn tay đứa trẻ, được làm tỉ mỉ nhưng cũ kỹ. Điều đáng sợ nhất là bên trong chiếc hài có một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ viết tay nắn nót: "Cô ấy đang ngủ, đừng làm ồn."
Tô Mộc lập tức gọi cho Thẩm Ngôn Sơ.
Mười lăm phút sau, chiếc xe đen quen thuộc đỗ xịch trước cổng tòa soạn. Ngôn Sơ bước xuống, gương mặt anh trầm tư hơn thường lệ. Anh cầm chiếc hài lên, dùng kính lúp quan sát kỹ từng đường kim mũi chỉ.
"Đây là loại giày thêu ở vùng Giang Nam, nhưng cách khâu này là của hơn mười năm trước," Ngôn Sơ nói, giọng anh thấp xuống, "Tô Mộc, chúng ta phải đến Cục Cảnh sát ngay. Hồ sơ vụ án 'Búp bê tủ kính' năm 2012 cần được lật lại."
Trên đường đi, không khí trong xe vô cùng yên tĩnh. Tô Mộc nhìn nghiêng sườn mặt thanh tú của anh, thấy đôi lông mày anh khẽ nhíu lại. Cô vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay đang cầm vô lăng của anh.
"Anh đang sợ điều gì sao?" cô khẽ hỏi.
Ngôn Sơ không rút tay lại, anh để yên cho sự ấm áp từ lòng bàn tay cô xoa dịu mình. "Hắn là kẻ mà mười năm trước tôi đã để tuột mất. Lúc đó, tôi chỉ là một thực tập sinh. Sự bất lực của gia đình nạn nhân năm ấy vẫn luôn là nỗi ám ảnh đối với tôi."
Anh siết nhẹ tay cô, một sự tương tác đầy tình cảm. Sự đan xen của những ngón tay như một lời hứa rằng lần này, anh sẽ không để bóng tối nuốt chửng bất cứ ai, kể cả cô.