455 từ · ~3 phút đọc
Vụ án kết thúc với bản án chung thân cho Trương Vũ. Nhưng đối với Thẩm Ngôn Sơ và Tô Mộc, nỗi đau của các nạn nhân vẫn để lại những vết sẹo âm ỉ.
Họ cùng nhau đi đến nghĩa trang thành phố S vào một chiều mưa buồn. Trước mộ của Lâm Giai là một bó hoa bách hợp trắng tinh khôi mà Tô Mộc đã chuẩn bị.
"Lâm Giai, sự im lặng đã kết thúc rồi." Tô Mộc thì thầm.
Thẩm Ngôn Sơ đứng che ô cho cô, gương mặt anh lấy lại vẻ thanh lãnh thường ngày, nhưng ánh mắt nhìn Tô Mộc đã có thêm một tầng ấm áp. Anh nhận ra rằng, làm bác sĩ tâm lý không chỉ là tìm ra kẻ sát nhân, mà còn là học cách chữa lành cho những người ở lại.
Tối hôm đó, Ngôn Sơ đưa Tô Mộc về căn hộ của mình. Đây là lần đầu tiên cô bước vào không gian riêng tư của anh. Căn nhà tối giản, tông màu xám trắng chủ đạo, sạch sẽ đến mức không một hạt bụi.
Ngôn Sơ pha cho cô một ly sữa nóng, còn mình thì đứng bên cửa sổ nhìn ra ánh đèn thành phố.
"Tô Mộc, tại sao em lại chọn làm phóng viên điều tra?" Anh bất ngờ hỏi.
Tô Mộc cầm ly sữa, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay: "Vì em từng chứng kiến sự bất lực của mẹ mình khi bị cha em bạo hành. Lúc đó, không ai nghe tiếng khóc của bà. Em muốn trở thành cái loa phóng thanh cho những người không có tiếng nói."
Ngôn Sơ quay lại, nhìn cô gái nhỏ bé đang ngồi trên sofa. Anh bước tới, ngồi xuống bên cạnh và đặt tay lên đầu gối cô. Một cử chỉ giản đơn nhưng đầy sự thấu cảm.
"Từ nay về sau, tiếng nói của em, tôi sẽ nghe."
Đêm đó, họ không làm gì đi quá giới hạn. Tô Mộc ngủ quên trên sofa, Ngôn Sơ nhẹ nhàng bế cô vào giường. Anh nằm bên cạnh, chỉ đơn giản là ôm cô từ phía sau, cảm nhận nhịp tim của cô đập đều đặn. Sự tiếp xúc da thịt qua lớp áo ngủ mỏng manh khiến cả hai đều có chút rạo rực, nhưng Ngôn Sơ đã kiềm chế lại. Anh hôn nhẹ lên vai cô, một nụ hôn của sự trân trọng và bảo vệ.
Vụ án thứ nhất đã khép lại, nhưng bóng tối của thành phố S vẫn còn đó. Một vụ án mới – "Búp bê trong tủ kính" – đang dần lộ diện qua một cuộc điện thoại nặc danh gửi đến tòa soạn của Tô Mộc vào sáng hôm sau.