449 từ · ~3 phút đọc
Cánh cửa căn hộ bị đạp tung bởi một lực mạnh kinh người. Thẩm Ngôn Sơ lao vào như một cơn gió đen, ánh mắt anh đỏ ngầu – một vẻ mặt mà chưa một đồng nghiệp nào từng thấy ở vị giáo sư điềm tĩnh này.
Trương Vũ chưa kịp phản ứng đã bị Ngôn Sơ vật xuống sàn. Không có những chiêu thức võ thuật cầu kỳ, chỉ có sự phẫn nộ nguyên thủy. Ngôn Sơ bóp chặt cổ hắn, đầu gối thúc mạnh vào mạng sườn.
"Anh... anh là cảnh sát... anh không được..." Trương Vũ lắp bắp, gương mặt tím tái vì thiếu oxy.
"Tôi là bác sĩ tâm lý, tôi biết rõ bóp vào đâu sẽ đau nhất mà không để lại dấu vết." Giọng Ngôn Sơ thấp và lạnh như vọng ra từ địa ngục.
Tô Mộc lao đến, ôm lấy cánh tay đang nổi gân xanh của Ngôn Sơ: "Ngôn Sơ! Đừng! Anh sẽ giết hắn mất! Đừng vì loại người này mà hủy hoại bản thân!"
Tiếng gọi của cô như một gáo nước lạnh dội vào cơn điên cuồng của anh. Ngôn Sơ khựng lại, anh nhìn Tô Mộc – người lúc này đang run rẩy, tóc tai rối bời vì cuộc giằng co ngắn ngủi. Anh buông tay, để Trương Vũ nằm co quắp trên sàn, còn bản thân thì vội vàng ôm chầm lấy cô.
Đội trọng án ập vào, đưa Trương Vũ đi cùng chiếc điện thoại tang vật. Căn phòng vốn ồn ào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Ngôn Sơ kéo Tô Mộc ra ngoài hành lang, ép cô vào góc tường tối.
Hơi thở của cả hai đều dồn dập. Anh không nói một lời nào, trực tiếp cúi xuống hôn cô. Nụ hôn thô bạo, mang theo sự sợ hãi và cả sự trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào môi cô, vị máu rỉ ra mặn chát, khiến Tô Mộc khẽ kêu lên. Bàn tay anh luồn vào tóc cô, giữ chặt gáy cô như thể sợ cô sẽ tan biến.
Sự va chạm của hai cơ thể giữa bóng tối hành lang cũ kỹ mang theo hương vị của sự tái sinh sau thảm họa.
"Lần sau... nếu em còn tự ý hành động..." Ngôn Sơ dứt khỏi môi cô, trán tựa vào trán cô, hơi thở nóng rực, "Tôi sẽ xích em lại bên cạnh mình. Tôi không đùa đâu."
Tô Mộc vòng tay qua cổ anh, vùi đầu vào hõm vai thơm mùi tuyết tùng. Sự bất lực của Lâm Giai đã kết thúc bằng công lý, nhưng sự bất lực của cô trước tình cảm dành cho người đàn ông này mới chỉ bắt đầu.