459 từ · ~3 phút đọc
Căn hộ của Trương Vũ nằm trong một khu tập thể cũ của giáo viên, nơi những mảng tường rêu phong và tiếng quạt trần quay kẽo kẹt tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó tả. Tô Mộc đứng trước cửa, hơi thở cô run rẩy. Cô biết Thẩm Ngôn Sơ đang nghe mọi thứ qua chiếc cúc áo gắn thiết bị định vị, nhưng cái lạnh lẽo của hành lang tối tăm vẫn khiến sống lưng cô lạnh toát.
"Vào đi, tiểu thư Tô. Tôi đã pha trà." Giọng Trương Vũ vang lên, vẫn nhã nhặn nhưng trong không gian hẹp này, nó nghe như tiếng rắn trườn trên cỏ.
Tô Mộc bước vào. Căn phòng đầy sách, nhưng chúng được sắp xếp thẳng tắp đến mức cực đoan. Cô ngồi xuống, cố gắng giữ đôi tay không run khi cầm cuốn sổ ghi chép.
"Thầy Trương, tôi muốn viết về sự thực sự của Lâm Giai. Cô ấy đã từng nhắc đến thầy trong những trang viết cuối cùng như một người cứu rỗi." Tô Mộc bắt đầu, mắt cô quan sát chiếc điện thoại đời cũ đặt trên giá sách – mục tiêu của cô.
Trương Vũ mỉm cười, một nụ cười không hề có nhiệt độ. Hắn bắt đầu nói về sự cao thượng, về việc hắn đã cố gắng cứu vớt những linh hồn tội nghiệp như thế nào. Nhưng qua lớp vỏ bọc đó, Tô Mộc nhìn thấy sự khinh miệt. Hắn tận hưởng cảm giác được nhìn thấy nạn nhân quỳ lạy mình trước khi bị hắn gián tiếp bóp nát.
Ở đầu dây bên kia, tại trụ sở cảnh sát, Thẩm Ngôn Sơ đeo tai nghe, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Anh nghe ra sự thay đổi trong nhịp thở của Trương Vũ.
"Tô Mộc, rời đi ngay. Hắn đang hưng phấn một cách bất thường. Hắn không còn diễn nữa." Ngôn Sơ ra lệnh qua bộ đàm cực nhỏ gắn trong tai cô.
Nhưng Tô Mộc không thể đi. Cô nhìn thấy Trương Vũ đứng dậy, hắn không đi lấy trà mà đi về phía cửa chính, chậm rãi khóa trái lại.
"Tiểu thư Tô, cô biết không, Lâm Giai cũng từng ngồi đúng chỗ đó. Cô ấy cũng có đôi mắt đầy chính nghĩa như cô." Trương Vũ tiến lại gần, bàn tay hắn lướt trên mặt bàn, tiến dần về phía tay cô. "Sự bất lực nhất trên đời này không phải là cái chết, mà là khi cô nhận ra người mình tin tưởng nhất lại là kẻ muốn cô chết nhất."
Tô Mộc lùi lại, lưng cô chạm vào tường đá lạnh ngắt. Trong khoảnh khắc sinh tử, cô không gọi cảnh sát, cô gọi thầm tên anh: Ngôn Sơ, cứu em.