MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhân Chứng Cuối CùngChương 13: Vết sẹo của thời gian

Nhân Chứng Cuối Cùng

Chương 13: Vết sẹo của thời gian

559 từ · ~3 phút đọc

Thành phố S vào đêm không bao giờ thực sự ngủ yên. Tiếng còi xe xa xăm hòa lẫn với tiếng gió rít qua những khe cửa kính của căn hộ cao cấp tạo nên một bản nhạc không tên đầy u uất. Trong phòng làm việc của Thẩm Ngôn Sơ, ánh đèn bàn vàng vọt hắt bóng hai người lên bức tường đầy những sơ đồ vụ án.

Tô Mộc đứng đó, đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng sau khi đọc dòng tin nhắn nặc danh trên điện thoại. "Búp bê đẹp nhất vẫn chưa được tìm thấy. Cô ấy đang ở trong tay tôi, Tô Mộc ạ." Từng chữ như những mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ cô. Sự bất lực không phải là khi cái chết cận kề, mà là khi nhận ra mình đã bị đưa vào tầm ngắm của một kẻ ác quỷ mà bản thân không hề hay biết.

Thẩm Ngôn Sơ lặng lẽ đi đến bên tủ tài liệu được khóa bằng mật mã kép. Anh lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương đã cũ, mùi hương trầm mặc tỏa ra át đi cái lạnh lẽo của căn phòng. Bên trong chiếc hộp là những kỷ vật cuối cùng của cha anh – vị cảnh sát trưởng đã qua đời trong một vụ "tự sát" đầy nghi vấn mười năm trước.

"Cha tôi là một người tôn thờ sự thật," Ngôn Sơ bắt đầu, giọng anh trầm và khàn đục như tiếng sỏi đá va vào nhau. "Nhưng mười năm trước, sau khi vụ án 'Búp bê tủ kính' bị đình chỉ một cách đột ngột, ông ấy đã chọn cách ra đi. Mọi người nói ông ấy trầm cảm, nhưng tôi biết, ông ấy chết để bảo vệ một nhân chứng. Một người mà hồ sơ cảnh sát đã xóa sổ hoàn toàn."

Ngôn Sơ bước lại gần Tô Mộc. Anh không đứng đối diện mà vòng ra phía sau, đôi bàn tay to lớn, thon dài đặt lên đôi vai đang run rẩy của cô. Anh cúi xuống, tựa cằm lên hõm vai cô, hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da cổ trắng ngần khiến Tô Mộc khẽ rùng mình.

"Tô Mộc, kẻ gửi tin nhắn này không chỉ muốn giết em. Hắn muốn dùng em để ép tôi phải mở lại cánh cửa địa ngục mười năm trước. Em không chỉ là một phóng viên, em chính là mắt xích cuối cùng mà hắn hằng tìm kiếm."

Bàn tay anh trượt xuống, siết chặt lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô. Một cái chạm "H nhẹ" nhưng đầy mãnh liệt về mặt cảm xúc. Ngôn Sơ xoay người cô lại, ép cô vào cạnh bàn làm việc. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, nơi có sự sợ hãi nhưng cũng đầy kiên định.

"Từ giây phút này, em là hơi thở của tôi. Nếu em biến mất, thế giới của Thẩm Ngôn Sơ sẽ chỉ còn là một đống tro tàn."

Anh cúi xuống, hôn lên trán cô thật lâu. Nụ hôn mang theo vị đắng của quá khứ và sự cam kết của hiện tại. Họ đứng đó, giữa căn phòng chứa đầy những tội ác, tìm kiếm một chút hơi ấm để chuẩn bị cho một cuộc chiến mà kẻ thù luôn ẩn nấp trong bóng tối.