Sáng hôm sau, sương mù bao phủ thành phố S dày đặc đến mức người ta không nhìn rõ quá 5 mét. Cục Cảnh sát thành phố chìm trong bầu không khí căng thẳng khi một vụ náo loạn xảy ra ngay tại sảnh chính.
Một người phụ nữ trung niên, tóc tai bù xù, gương mặt hốc hác đầy những vệt nước mắt khô dài, đang cầm một mảnh gương vỡ gào thét. "Trả lại con cho tôi! Thẩm Ngôn Sơ, mày là con của kẻ giết người! Các người đã giấu con tôi ở đâu?"
Đó là bà Lâm, mẹ của nạn nhân đầu tiên trong vụ án mười năm trước. Sự bất lực kéo dài một thập kỷ đã biến người đàn bà hiền lành trở thành một kẻ điên dại. Tô Mộc đứng trong đám đông, lòng thắt lại khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Cô định bước tới để dìu bà ấy lên, nhưng Ngôn Sơ đã nhanh chóng ngăn cô lại.
Gương mặt Ngôn Sơ lúc này lạnh lùng đến đáng sợ. Anh không nhìn bà Lâm với sự thương hại, mà nhìn bằng sự quan sát của một bác sĩ tâm lý học tội phạm. "Đừng lại gần. Bà ấy đang bị kích động bởi một loại chất gây ảo giác liều nhẹ. Có kẻ đã đưa bà ấy đến đây."
Giữa lúc hỗn loạn, một gã đàn ông mặc đồ giao hàng màu xanh xám lướt ngang qua Tô Mộc. Một mùi hương sáp nến thoang thoảng – cái mùi mà cô đã ngửi thấy trong căn hầm ở làng cổ Vân Nam – xộc vào mũi. Bản năng của một phóng viên điều tra trỗi dậy mãnh liệt hơn cả nỗi sợ hãi. Cô buông tay Ngôn Sơ, lặng lẽ bám theo gã đàn ông kia vào lối thoát hiểm.
Cầu thang bộ tối om và ẩm thấp. Tiếng bước chân của Tô Mộc vang vọng, nghe như tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực. Khi cô lên đến sân thượng, làn gió lạnh buốt tạt thẳng vào mặt. Gã đàn ông đứng đó, quay lưng lại với cô.
"Cô đến muộn hơn tôi tưởng đấy, Nhân Chứng Cuối Cùng."
Tô Mộc lùi lại, tay sờ vào túi áo tìm thiết bị định vị, nhưng gã đã nhanh hơn. Hắn xoay người, một gương mặt hoàn hảo đến mức giả tạo hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ. Hắn cầm một chiếc khăn tẩm thuốc, lao đến với tốc độ của một con báo.
Sự bất lực dâng trào khi Tô Mộc thấy bóng dáng Ngôn Sơ vừa chạy lên đến cửa sân thượng, gương mặt anh méo xệch vì lo lắng. Cô muốn gọi tên anh, muốn nói rằng cô xin lỗi vì đã không nghe lời, nhưng ý thức đã nhanh chóng lịm đi. Điều cuối cùng cô nhìn thấy là đôi mắt của Ngôn Sơ – đôi mắt của một thiên tài lần đầu tiên nếm trải cảm giác tuyệt vọng hoàn toàn.