MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhân Chứng Cuối CùngChương 15: Phác họa chân dung ác quỷ

Nhân Chứng Cuối Cùng

Chương 15: Phác họa chân dung ác quỷ

422 từ · ~3 phút đọc

Tại Cục Cảnh sát, không khí đóng băng. Thẩm Ngôn Sơ đứng trong phòng giám định, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Anh không nói một lời nào suốt hai tiếng đồng hồ. Tất cả các camera an ninh đều bị nhiễu sóng đúng lúc Tô Mộc bị bắt đi.

"Giáo sư Thẩm, chúng tôi đang rà soát các trạm thu phí..." – Một viên cảnh sát lên tiếng nhưng im bặt khi gặp ánh mắt của Ngôn Sơ. Đó không phải là ánh mắt của con người, mà là ánh mắt của một con thú dữ đang bị dồn vào đường cùng.

Ngôn Sơ bước đến tấm bảng trắng, cầm cây bút lông đen. Anh bắt đầu vẽ. Những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng chính xác đến từng chi tiết. Anh đang phác họa lại kẻ đã bắt đi Tô Mộc dựa trên những gì anh kịp nhìn thấy trong 0.5 giây ở sân thượng.

"Hắn cao 1m82, sải vai rộng, di chuyển bằng mũi chân – đây là thói quen của kẻ từng tập luyện ballet hoặc kịch nghệ. Mùi sáp nến trên người hắn không phải là mùi nến thông thường, đó là sáp paraffin dùng trong việc bảo quản thi thể." Ngôn Sơ nói, giọng lạnh lẽo như băng. "Hắn không muốn giết Tô Mộc ngay. Hắn muốn tạo ra một tác phẩm nghệ thuật. Hắn đang ở xưởng đóng tàu bỏ hoang khu vực bến cảng cũ."

Sự bất lực của một thiên tài là khi anh ta biết rõ hung thủ là ai, ở đâu, nhưng lại lo sợ rằng tốc độ của mình không kịp với sự tàn nhẫn của đối phương.

Ngôn Sơ cầm lấy chiếc áo khoác của Tô Mộc vẫn còn vương lại ở hiện trường. Anh đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu mùi hương cam chanh thanh khiết của cô. Đó là liều thuốc an thần duy nhất giúp anh không phát điên lúc này. Một sự "H nhẹ" đầy xót xa, khi một người đàn ông vốn dĩ vô cảm giờ đây lại phải bám víu vào mùi hương của người phụ nữ mình yêu để giữ lại lý trí.

"Chuẩn bị xe. Nếu cô ấy có chuyện gì, tôi sẽ khiến cả thành phố này phải chôn cùng."

Chiếc Sedan đen lao đi trong màn đêm của thành phố S, hướng về phía biển cả mênh mông, nơi những bí mật mười năm trước đang chờ đợi được phơi bày bằng máu và nước mắt.