Ánh đèn từ chiếc ring-light rọi thẳng vào gương mặt thanh tú của Hạ Lan, làm lớp mặt nạ tinh thể vàng 24K cô đang đắp trên mặt lấp lánh như một pho tượng cổ quý hiếm. Hạ Lan khẽ điều chỉnh lại góc camera trên chiếc iPhone 15 Pro Max đời mới nhất, mỉm cười điệu đà với hàng ngàn người đang theo dõi phiên livestream buổi tối.
"Hi mọi người! Hôm nay Lan sẽ đập hộp 'sương sương' bộ sưu tập túi hiệu mà ba Lan vừa đặt xách tay từ Paris về nhé. Toàn là bản giới hạn, có tiền cũng chưa chắc sờ vào được đâu ạ!"
Giọng nói của Lan ngọt như mía lùi, nhưng ẩn sau đó là cái sự kiêu kỳ của một tiểu thư chưa từng biết đến vị mặn của mồ hôi. Cô cầm chiếc túi xách bằng da cá sấu lên, nhẹ nhàng vuốt ve như đang vuốt ve một sinh vật thần thoại. Những dòng bình luận tung hô nhảy liên tục trên màn hình: “Chị Lan đúng là hình mẫu con nhà người ta!”, “Ước được một lần chạm vào cái túi đó quá chị ơi!”. Lan nheo mắt cười, cảm giác cả thế giới này đều nằm gọn dưới gót giày Louboutin của mình.
Đúng lúc Lan đang say sưa kể về quy trình thuộc da của nghệ nhân Pháp, thì từ phía ngoài hành lang biệt thự vang lên những tiếng rầm rập khô khốc. Cánh cửa phòng ngủ bỗng nhiên bị đẩy tung ra mà không cần một tiếng gõ. Hạ Lan giật mình, chiếc túi hiệu suýt rơi xuống sàn thảm lông cừu.
"Này! Ai cho phép mấy người vào đây?" – Lan quát lên, mắt vẫn không quên liếc qua màn hình livestream để giữ kẽ.
Nhưng đứng trước mặt cô không phải là người quản gia già hiền hậu, mà là một nhóm đàn ông mặc đồ vest đen, gương mặt lạnh như tiền. Theo sau họ là một người phụ nữ trung niên với xấp hồ sơ dày cộm trên tay.
"Cô Hạ Lan phải không? Chúng tôi là đại diện của ngân hàng và cơ quan thi hành án. Kể từ thời điểm này, toàn bộ bất động sản và tài sản thuộc sở hữu của ông bà Hạ sẽ bị niêm phong để xử lý nợ. Đề nghị cô rời khỏi đây ngay lập tức."
Hạ Lan như bị dội một gáo nước đá giữa mùa đông. Cô cười khẩy, lớp mặt nạ vàng trên mặt bắt đầu nứt ra vì cử động mạnh: "Mấy người đùa gì vậy? Ba tôi là chủ tịch tập đoàn dệt may lớn nhất thành phố này! Mấy người có tin chỉ cần một cú điện thoại, tôi sẽ khiến mấy người mất việc không?"
Người phụ nữ kia không đáp, chỉ lặng lẽ đưa ra một tờ lệnh có dấu đỏ chót. Phía sau cô, những nhân viên bắt đầu dán những tờ giấy trắng có chữ "NIÊM PHONG" lên tủ kính đựng túi hiệu, lên bàn trang điểm, và thậm chí là lên cả cái giường ngủ khổng lồ của cô.
Màn hình điện thoại vẫn đang phát trực tiếp. Hàng ngàn người theo dõi chứng kiến cảnh tượng "đại công chúa" bị đuổi ra khỏi lâu đài của mình. Những dòng bình luận thay đổi chóng mặt từ ngưỡng mộ sang mỉa mai, châm chọc: “Ủa gì vậy? Phá sản thiệt hả?”, “Livestream tiếp đi chị ơi, cảnh này hot hơn đập hộp túi nhiều!”. Hạ Lan hoảng loạn tắt phụt điện thoại. Cô run rẩy nhấn số gọi cho ba, rồi gọi cho mẹ, nhưng tất cả chỉ là những tiếng tút tít vô vọng.
Cô lao xuống lầu, đôi dép lông trong nhà vẫn còn xỏ trên chân. Phòng khách rộng lớn giờ đây nháo nhào. Những vật dụng sang trọng bị kê biên, và tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của ba mẹ cô đâu cả. Trên bàn trà giữa phòng khách, có một mảnh giấy nhỏ bị chặn dưới bình hoa pha lê:
"Lan con, ba mẹ đã cố gắng hết sức nhưng thị trường dệt may sụp đổ quá nhanh. Hiện tại ba mẹ phải lánh đi một thời gian để giải quyết nợ nần. Con hãy cầm theo cái túi xách Hermes trong tủ kính và ít tiền mặt trong két sắt nhỏ sau bức tranh. Coi như đây là bài thi tốt nghiệp làm người của con. Đừng tìm ba mẹ, khi nào ổn định ba mẹ sẽ liên lạc. Mạnh mẽ lên, con gái!"
Hạ Lan khụy xuống sàn nhà lát đá hoa cương lạnh lẽo. Tờ giấy trên tay cô nhăn nhúm lại. Đây là một trò đùa? Một kịch bản chương trình thực tế? Không, cái cảm giác bị một người đàn ông lạ mặt mời ra khỏi cửa bằng sự cứng rắn đến tàn nhẫn là thật. Cô bị đẩy ra khỏi cổng biệt thự chỉ với một chiếc túi xách, một bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, và lớp mặt nạ vàng vẫn còn bám chặt trên mặt như một chiếc mặt nạ tang lễ cho cuộc đời thượng lưu vừa mới khai tử.
Bên ngoài cổng, trời bỗng đổ mưa lâm thâm. Hạ Lan đứng ngơ ngác giữa con phố vắng, nơi mà trước đây cô chỉ lướt qua bằng siêu xe với cửa kính dán kín. Cô chưa bao giờ đứng ở lề đường này lâu đến thế. Cái lạnh của nước mưa thấm qua lớp lụa, khiến cô rùng mình. Cô nhìn vào mặt gương của một chiếc ô tô đậu gần đó. Trong gương là một cô gái với gương mặt loang lổ những vệt vàng vỡ vụn, đôi mắt đỏ hoe vì sốc và đôi môi run rẩy không nói nên lời.
Trong cái túi Hermes đắt đỏ mà cô kịp mang theo, ngoài chiếc điện thoại đã cạn pin, chỉ có vài tờ tiền mệnh giá lớn và cái ví nhỏ. Cô lục lọi trong ví, tìm thấy danh sách những "người bạn thân" thường xuyên cùng cô đi shopping và uống trà chiều. Lan hít một hơi thật sâu, gọi cho Minh Thư – đứa bạn vừa mới hôm qua còn thề thốt sẽ ở bên cô mãi mãi.
"Thư hả, nhà Lan gặp chuyện rồi, Thư cho Lan qua ở nhờ vài hôm..."
"Ủa Lan hả? Xin lỗi nha, Thư đang đi du lịch với người yêu ở Singapore rồi, chắc một tháng nữa mới về. Mà Lan ơi, vụ nhà Lan rần rần trên mạng nãy giờ rồi đó, Thư khuyên thật lòng là Lan nên kiếm cái phòng trọ nào rẻ rẻ mà ở, chứ bạn bè giờ ai cũng sợ liên lụy lắm. Thôi Thư bận rồi nha, bye Lan!"
Tiếng tút dài vô tình vang lên bên tai. Lan gọi tiếp người thứ hai, thứ ba... kết quả đều nhận được những lời từ chối khéo léo hoặc thậm chí là không bắt máy. Những kẻ từng nịnh nọt cô để được tặng quà, được đi ké siêu xe, nay biến mất nhanh hơn cả một làn khói thuốc.
Cô đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhận ra rằng cái "lâu đài" mà cô tự hào bấy lâu nay được xây trên cát, và sóng biển vừa mới cuốn trôi tất cả. Hạ Lan nhìn lại ngôi biệt thự nguy nga đang chìm trong bóng tối với những dải băng niêm phong vắt chéo qua cổng chính như những vết sẹo. Cô không còn là "Lan Lan tiểu thư" nữa.
Lan lững thững bước đi trên vỉa hè, đôi dép lông đã thấm nước bùn trở nên nặng trịch. Cô không biết mình sẽ đi đâu, nhưng cô biết mình không thể đứng đây để làm trò cười cho thiên hạ. Trong đầu cô lúc này chỉ lẩn quẩn câu nói của ba: "Bài thi tốt nghiệp làm người".
Bất chợt, một chiếc xe buýt dừng lại trước mặt cô, phả ra một làn khói đen kịt. Hạ Lan nhìn vào dòng người đông đúc, mệt mỏi bên trong xe buýt – cái thế giới mà cô từng coi thường và gọi là "tầng lớp dưới". Cô chần chừ, rồi bước lên, bỏ lại sau lưng ánh đèn lộng lẫy của khu biệt thự giàu có.
Đó là chuyến xe đầu tiên trong đời cô mà không có tài xế riêng, và cũng là chuyến xe đưa cô đến một nơi mà một tiểu thư như cô chưa từng dám tưởng tượng trong những cơn ác mộng tệ nhất của mình. Ngồi trên ghế nhựa cứng ngắc, Lan nhìn xuống bàn tay run rẩy, chợt thấy lớp mặt nạ vàng trên da mình đang bắt đầu bong tróc từng mảng, rơi rụng xuống sàn xe buýt bẩn thỉu.
Cô đâu biết rằng, ở cuối trạm dừng của chuyến xe này, định mệnh đã sắp đặt sẵn cho cô những cuộc gặp gỡ sẽ thay đổi hoàn toàn định nghĩa về "giá trị" trong lòng cô, bắt đầu từ một khu trọ ổ chuột nằm sâu trong hẻm nhỏ và một gã cao ròm đang ngồi ho khụ khụ bên đống vải vụn.