Hạ Lan đứng sững sờ trước một cánh cửa gỗ đã mục vệt ở góc dưới, lớp sơn xanh bong tróc như vảy rắn. Tiếng động cơ xe buýt vừa rời đi vẫn còn ám ảnh bên tai, cùng với đó là mùi của nước cống, mùi rác thải và mùi ẩm mốc đặc trưng của một khu lao động nghèo nằm sâu trong lòng thành phố. Cô siết chặt quai chiếc túi Hermes cá sấu – vật báu cuối cùng giúp cô bấu víu vào danh phận tiểu thư – rồi nhìn xuống tờ giấy địa chỉ nát bươm trên tay.
"Phòng số 4... Đây mà là phòng ở sao?" Lan thốt lên, giọng cô lạc đi vì kinh hãi.
Bà chủ trọ, một người đàn bà trung niên mặc bộ đồ bộ sặc sỡ, miệng nhai trầu nhóp nhép, nhìn Lan một lượt từ đầu đến chân bằng ánh mắt dò xét. Bà ta quét mắt qua đôi giày Louboutin lấm lem bùn đất và cái váy lụa mỏng manh của Lan rồi khịt mũi:
"Ở được thì ở, không thì đi chỗ khác cho rảnh nợ. Phòng tui tuy nhỏ nhưng có cửa sổ nhìn ra... bãi rác, thoáng mát lắm. Giá một triệu rưỡi, đưa tiền trước thì giao chìa khóa."
Hạ Lan nghiến răng. Trong ví cô chỉ còn vài triệu bạc mặt – số tiền mà trước đây cô chỉ dùng để trả tiền boa cho một bữa tối tại nhà hàng cao cấp. Cô đành ngậm ngùi rút tiền đưa cho bà ta. Khi tiếng chìa khóa kim loại kêu "lạch cạch" mở cửa, một luồng khí nóng hầm hập phả thẳng vào mặt Lan.
Bên trong "cung điện" mới của cô chỉ vỏn vẹn 10 mét vuông. Một cái gác lửng bằng gỗ ọp ẹp, một cái nhà vệ sinh rộng chưa bằng cái tủ quần áo cũ của cô, và tuyệt nhiên không có máy lạnh. Chỉ có một chiếc quạt trần cũ kỹ, bụi bám dày đặc, mỗi khi quay lại phát ra tiếng kêu "két... két..." như tiếng rên rỉ của một kẻ sắp kiệt sức.
Bà chủ trọ bỏ đi sau khi ném lại một câu: "Nước dùng bao nhiêu tính bấy nhiêu, điện thì bốn ngàn một ký. Đừng có xài hao nghe chưa cô em đỏng đảnh!"
Hạ Lan đóng sầm cửa lại, rồi ngay lập tức ngồi bệt xuống sàn gạch men nứt nẻ. Cô đưa tay lên mặt, chợt nhận ra những mảng tinh thể mặt nạ vàng vẫn còn sót lại, cứng đơ và nhột nhạt. Cô lao vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước. Nước chảy ra đục ngầu, mùi clo nồng nặc khiến Lan muốn nôn mửa. Nhưng cô buộc phải rửa mặt. Cô kỳ cọ như thể muốn lột bỏ luôn cả lớp da của mình, muốn rửa sạch cái thực tại tàn khốc này.
Khi gương mặt đã sạch bóng vàng kim, hiện ra trong gương là một Hạ Lan với đôi mắt sưng múp và làn da nhợt nhạt vì đói và lạnh. Cô bước ra ngoài, định bụng nằm xuống giường nghỉ ngơi thì nhận ra... phòng chẳng có giường. Chỉ có một tấm chiếu cói đã cũ và một cái gối mỏng dính đầy mùi của người thuê trước.
Lan ngồi bó gối ở góc phòng. Cái nóng của buổi đêm Sài Gòn bắt đầu hành hạ cô. Không khí đứng im lìm, đặc quánh. Cô bật quạt, nhưng chiếc quạt chỉ biết chém vào không trung những luồng gió nóng như lò nung. Mồ hôi bắt đầu tuôn ra, thấm đẫm chiếc váy lụa đắt tiền, biến nó thành một miếng dẻ lau dính dấp trên cơ thể.
"Ba ơi... Mẹ ơi... Sao mọi người lại bỏ con ở đây?" Lan nấc lên, nhưng âm thanh của cô bị lấp liếm bởi tiếng karaoke "đập chậu tan bình" từ nhà hàng xóm và tiếng trẻ con khóc thét ở phòng bên cạnh.
Cô lấy chiếc túi hiệu ra, ngắm nhìn nó dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy. Đây là thứ duy nhất gợi nhắc cô rằng mình từng là một công chúa. Cô áp mặt vào lớp da cá sấu lành lạnh, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm của quá khứ. Trong lúc tuyệt vọng nhất, Lan chợt nhớ ra chiếc điện thoại. Cô lục tìm ổ cắm điện nhưng cái ổ cắm bị lỏng, cứ mỗi lần cắm sạc vào là lại xẹt lửa đỏ lừ khiến cô hoảng hồn lùi lại.
Đói. Cái bụng của một tiểu thư vốn chỉ quen với gan ngỗng và nấm Truffle giờ đây bắt đầu biểu tình dữ dội bằng những tiếng sôi sùng sục. Lan nhìn ra cửa sổ bám đầy bụi. Phía dưới con hẻm, tiếng rao của người bán bánh chưng bánh giò vang lên đều đặn. Cô chần chừ một lúc lâu, rồi quyết định mở cửa bước ra ngoài.
Khu trọ về đêm không yên tĩnh như khu biệt thự của cô. Những người đàn ông cởi trần ngồi uống rượu bên hè, những người phụ nữ vừa giặt đồ vừa to tiếng kể chuyện đời. Lan lách qua họ, cố gắng không để ai chạm vào mình. Cô mua một gói xôi vò từ một bà lão đầu ngõ. Cầm gói xôi nóng hổi bằng lá chuối trên tay, Lan thấy cay đắng vô cùng.
Quay lại phòng, cô mở gói xôi ra định ăn nhưng lại không có thìa. Lan nhìn đôi bàn tay được làm móng kỹ lưỡng với những viên đá swarovski lấp lánh, rồi nhìn gói xôi. Cuối cùng, vì quá đói, cô phải dùng tay bốc. Từng hạt xôi khô khốc trôi xuống cổ họng Lan đắng ngắt. Cô vừa ăn vừa khóc, những giọt nước mắt mặn chát rơi xuống lá chuối.
Đêm đó, Lan không tài nào chợp mắt nổi. Tiếng muỗi vo ve bên tai, tiếng chuột chạy rần rần trên gác lửng và cái nóng hầm hập khiến cô cảm thấy mình như đang bị giam cầm trong một hầm ngục. Cô sợ hãi mọi thứ xung quanh: sợ bóng tối, sợ bẩn, sợ những con côn trùng lạ, và sợ nhất là... ngày mai.
Ngày mai cô sẽ làm gì? Tiền mặt rồi cũng sẽ hết. Chiếc túi này rồi cũng sẽ không thể ăn được. Ba mẹ nói đây là "bài thi tốt nghiệp làm người", nhưng Lan thấy đây là một bản án tử hình cho tâm hồn cô. Cô chợt nhớ đến những người công nhân trong nhà máy của ba mình. Ngày xưa, cô đi lướt qua họ với vẻ kiêu ngạo, bịt mũi vì mùi dầu máy và mồ hôi. Bây giờ, cô đang hít thở cùng một bầu không khí với họ, sống trong cùng một sự chật chội mà cô từng coi là "dưới đáy xã hội".
Gần sáng, Lan thiếp đi vì kiệt sức. Trong cơn mơ chập chờn, cô thấy mình đang đứng giữa một sàn diễn thời trang lớn, nhưng khi cô bước ra, tất cả khán giả bỗng biến thành những người chủ nợ với những tờ giấy niêm phong dán kín mặt. Cô giật mình tỉnh dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Ánh nắng gắt gỏng của buổi sớm xuyên qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào mặt cô.
Lan nhìn lại mình trong gương. Đầu tóc rối bù, váy lụa nhăn nhúm, gương mặt lấm lem. Cô biết mình không thể ngồi đây đợi ba mẹ đến cứu được nữa. Cô phải tìm việc làm. Nhưng một người chưa từng cầm cây chổi, chưa từng biết nấu một bữa cơm như cô thì có thể làm được gì?
Lan khoác chiếc túi hiệu lên vai, bước ra khỏi phòng trọ với đôi chân run rẩy. Cô lang thang qua những con phố, mắt dán vào những tờ giấy dán trên cột điện hay trước cửa các cửa hàng: "Tuyển người rửa bát", "Tuyển phụ hồ", "Tuyển thợ may"... Cô dừng lại trước một cái bảng hiệu bằng tôn đã rỉ sét, nằm sâu trong một con hẻm khác: Xưởng may thời trang Bình Minh – Tuyển thợ may phụ và nhân viên đóng gói.
Lan nhìn lại đôi bàn tay mình, rồi nhìn chiếc túi xách đắt tiền. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước vào bên trong. Một luồng bụi vải bay mù mịt khiến cô ho sặc sụa. Giữa những tiếng máy may chạy xình xịch, một bóng người gầy nhom, trắng bệch như ma cà rồng đang ngồi vắt vẻo trên đống vải vụn, tay cầm một cái máy phun sương cầm tay, mắt liếc nhìn Lan đầy vẻ kỳ quái.
"Cái xưởng này tuyển thợ may, không phải tuyển người mẫu đi thảm đỏ nha em gái!"
Câu nói mỉa mai kèm theo một tràng ho "khụ khụ" rung cả lồng ngực gầy guộc của người nọ khiến Lan đứng sững lại ngay cửa. Cô không biết rằng, phía sau lớp bụi vải dày đặc kia, một chương mới đầy "máu và nước mắt" nhưng cũng không thiếu những tiếng cười điên rồ đang chờ đợi cô phía trước.