MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNHÀNH LAN NGỌC VÀ TIỆM HỦ TIẾU KIM SAChương 3: NHÀNH LAN NGỌC ĐI XIN VIỆC

NHÀNH LAN NGỌC VÀ TIỆM HỦ TIẾU KIM SA

Chương 3: NHÀNH LAN NGỌC ĐI XIN VIỆC

1,713 từ · ~9 phút đọc

Cái nóng của khu xưởng may "Bình Minh" dường như còn kinh khủng hơn cả căn phòng trọ mười mét vuông của Hạ Lan. Đó là một thứ nhiệt độ hỗn hợp giữa hơi nóng tỏa ra từ hàng chục chiếc mô-tơ máy may đang chạy hết công suất, mùi vải vụn ngai ngái và mùi mồ hôi của con người. Lan đứng chôn chân ở bậc cửa, đôi bàn tay trắng muốt siết chặt quai chiếc túi Hermes cá sấu như thể nó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng giữ cô lại với mặt đất.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy nhiều vải đến thế. Vải chất thành từng đống cao lù lù như những ngọn núi nhỏ, che khuất cả tầm nhìn. Giữa những "ngọn núi" đó, bóng dáng của những người thợ may hiện lên mờ ảo sau làn bụi vải bay mù mịt trong ánh nắng xuyên qua mái tôn thủng lỗ chỗ.

"Nè! Đứng đó làm mẫu cho tụi tui may đồ hay gì em gái?"

Một giọng nói thanh mảnh, sắc sảo như tiếng kim đâm vang lên. Lan giật mình nhìn về phía phát ra âm thanh. Ngồi vắt vẻo trên một chiếc ghế gỗ cao, cạnh một đống vải ren trắng, là một người có vóc dáng kỳ lạ nhất mà Lan từng thấy. Người nọ cao nghêu, đôi chân dài khẳng khiu như hai cây sậy bọc trong chiếc quần bò mài rách tả tơi. Gương mặt người đó trắng bệch, trắng đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn tuýp, tương phản hoàn toàn với đôi môi tô son đỏ thẫm và hàng lông mày được tỉa tót sắc lẹm.

Đó là Gia Mẫn, hay còn gọi là Mẫn Cò. Mẫn đang cầm một điếu thuốc lá điện tử, nhả ra một làn khói thơm mùi dâu tây rồi bất chợt lên một tràng ho "khụ khụ" rung cả bả vai gầy guộc.

"Dạ... em đến xin việc ạ." Lan lí nhí, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.

Mẫn Cò ngừng ho, nheo đôi mắt dài nhìn Lan từ đầu đến chân. Ánh nhìn đó khiến Lan cảm thấy mình như một món hàng bị định giá sai vị trí.

"Xin việc? Ở đây tuyển thợ may, không tuyển người mẫu đi thảm đỏ, càng không tuyển tiểu thư đi vi hành. Nhìn cái bộ dạng này..." Mẫn chỉ vào chiếc váy lụa hiệu và đôi giày Louboutin của Lan "...em định vô đây ngồi máy may hay vô đây để tụi tui thờ?"

Lan đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa tức giận. Ngày xưa, chỉ cần cô nhíu mày một cái là có hàng tá người chạy tới dỗ dành. Bây giờ, cô lại bị một "người lạ" mỉa mai không thương tiếc.

"Tôi... tôi có thể học! Tôi không sợ khổ!" Lan cố gắng cãi lại, dù trong lòng đang gào thét vì mùi bụi vải quá nồng.

"Không sợ khổ? Nghe hay quá ta!" Một giọng nói khác, trầm hơn và có phần ấm áp hơn vang lên từ phía sau đống vải vụn màu hồng cánh sen.

Một cái đầu tròn vo, đen nhẻm hiện ra. Đó là Bảo Bảo, biệt danh Béo Mầm. Bảo có gương mặt phúc hậu, đôi má bánh bao lúc nào cũng bóng loáng mỡ và đôi mắt híp lại mỗi khi cười. Trái ngược hoàn toàn với vẻ "tiên hạc" của Mẫn Cò, Bảo Bảo giống như một quả bóng tròn trịa, vững chãi. Trên tay Bảo là một bịch bánh tráng trộn đầy ắp, cậu vừa nhai tóp mỡ rôm rốp vừa tò mò nhìn Lan.

"Kỳ ơi, nhìn bả đẹp vậy mà vô đây phí quá ha?" Bảo quay sang nói với Mẫn Cò (người mà cậu hay gọi thân mật là Kỳ). "Hay để bả vô đóng gói với tui đi, nhìn tay bả trắng vậy chắc xếp đồ đẹp lắm đó."

Mẫn Cò khịt mũi, lại ho khụ khụ thêm một tràng dài rồi lấy tay vuốt ngực. "Đẹp có mài ra ăn được không? Ở đây làm khoán theo sản phẩm, chậm tay là đói nhăn răng. Mà thôi, gớm, nhìn cái túi bả cầm kìa, bán cái túi đó chắc mua được nửa cái xưởng này chứ đùa."

Lan bối rối cúi đầu, cô thầm ước giá như mình không mang chiếc túi này theo. Nhưng đây là tài sản cuối cùng, cô không dám để lại căn phòng trọ không có lấy một cái ổ khóa tử tế kia.

Đúng lúc đó, ông quản đốc tên Hùng bước ra. Ông ta là một người đàn ông bụng phệ, mặc chiếc áo ba lỗ vàng ố, miệng ngậm tăm. Hùng nhìn Lan, ánh mắt dừng lại hơi lâu ở vòng eo thon gọn và gương mặt xinh xắn của cô.

"Tên gì?" Hùng hỏi, giọng ồm ồm.

"Dạ... Hạ Lan ạ."

"Biết may không?"

"Dạ chưa, nhưng em học nhanh lắm ạ."

Hùng cười khẩy, liếc nhìn sang Mẫn Cò và Bảo Bảo đang hóng chuyện. "Được, xưởng đang thiếu người phân loại và đóng gói. Lương tính theo ngày, làm không xong chỉ tiêu thì trừ tiền. Qua kia ngồi cạnh thằng Bảo, nó chỉ cho làm. Còn cái túi đó, kiếm chỗ nào mà cất, mất không ai đền đâu."

Lan thở phào nhẹ nhõm, dù trong lòng vẫn tràn đầy lo sợ. Cô lếch thếch bước qua những dãy máy may đang chạy ầm ầm để đi về phía Bảo Bảo. Khi đi ngang qua chỗ Mẫn Cò, Mẫn bỗng nhiên vươn đôi chân dài ra cản đường, làm Lan suýt ngã nhào.

"Nè em gái," Mẫn nói nhỏ, giọng khàn khàn nhưng chứa đầy sự cảnh cáo, "vô đây thì bỏ cái mác tiểu thư đi. Ở đây chỉ có tình đồng chí, không có tình chị em cây khế đâu nha. Làm cho đàng hoàng, đừng để bà Kỳ này phải chửi, phổi tui yếu lắm, chửi nhiều là tui xỉu á!"

Lan nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu rồi đi nhanh đến chỗ Bảo Bảo. Bảo cười hì hì, dịch mông qua một bên nhường chỗ cho Lan trên cái băng ghế gỗ dài.

"Ngồi đi Lan. Đừng để ý bà Kỳ, bả bị lao phổi... ý lộn, bả bị viêm họng mãn tính nên tính bả hay gắt vậy đó, chứ bả tốt lắm. Nè, ăn tóp mỡ không?" Bảo chìa bịch bánh tráng ra trước mặt Lan.

Nhìn miếng tóp mỡ dính đầy ớt và dầu mỡ, Lan thấy dạ dày mình quặn lên. Cô chưa bao giờ ăn những thứ đồ ăn đường phố như thế này. Nhưng nhìn nụ cười chân thành của Bảo, cô không nỡ từ chối. Cô dùng hai ngón tay nhón lấy một miếng nhỏ, bỏ vào miệng. Vị béo ngậy, cay nồng hòa quyện cùng mùi tỏi phi sực nức khiến Lan ngẩn người. Hóa ra, cái thứ đồ ăn "kém sang" này lại có vị ngon đến lạ lùng.

"Cảm ơn Bảo..." Lan lí nhí.

Công việc của Lan bắt đầu ngay lập tức. Cô phải phân loại hàng ngàn cái áo thun lỗi từ đống vải vụn, cắt chỉ thừa và xếp chúng lại ngay ngắn. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại cực kỳ mệt nhọc đối với một người chưa từng làm việc tay chân. Bụi vải li ti bám đầy vào mái tóc bồng bềnh của cô, chui vào mũi, vào họng làm Lan muốn hắt hơi liên tục. Đôi bàn tay vốn chỉ dùng để nâng ly vang nay bắt đầu xước xát vì những sợi chỉ cứng và mép vải thô.

Mẫn Cò thỉnh thoảng lại đi ngang qua, vừa cầm cái thước gỗ gõ gõ xuống bàn vừa ho "khụ khụ" rồi phán một câu xanh rờn: "Xếp cái áo mà như xếp hình vậy đó hả? Coi chừng khách nó trả hàng là tui trừ cơm hai đứa bây!"

Bảo Bảo thì vừa làm vừa kể cho Lan nghe đủ thứ chuyện trên đời, từ chuyện bà chủ trọ hay ăn quỵt tiền điện đến chuyện Mẫn Cò thực ra là một thợ may giỏi nhất vùng này nhưng vì tính tình "mẹ thiên hạ" nên không xưởng nào chịu chứa lâu. Lan lắng nghe, cảm giác như mình đang bước vào một hành tinh hoàn toàn khác, nơi con người ta sống bằng bản năng và những lời chửi bới nhưng lại chứa đựng một sự liên kết kỳ lạ.

Buổi chiều, khi nắng tắt hẳn trên mái tôn, Lan thấy toàn thân rã rời. Lưng cô đau nhức, mười đầu ngón tay tê dại. Cô nhìn sang Bảo Bảo vẫn đang hì hục làm, rồi nhìn sang Mẫn Cò đang đứng hút thuốc bên cửa sổ, bóng người gầy guộc ấy in hằn lên nền trời tối sẫm trông cô độc đến lạ thường.

Lan thọc tay vào túi xách, chạm vào chiếc ví mỏng manh của mình. Cô tự hỏi ba mẹ giờ này đang ở đâu, có biết con gái rượu của mình đang ngồi giữa đống rẻ lau và ăn tóp mỡ hay không. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào lớp bụi vải xám xịt. Cô vội vàng lau đi vì sợ Bảo Bảo thấy.

Tiếng chuông báo hết giờ làm vang lên khô khốc. Lan đứng dậy, cảm giác đôi chân mình không còn thuộc về mình nữa. Cô bước ra khỏi xưởng, định tìm đường về phòng trọ thì bỗng nhiên thấy Mẫn Cò đang đứng đợi ở đầu hẻm, tay cầm một chai nước suối lạnh.

Mẫn ném chai nước về phía Lan, vẫn cái giọng mỉa mai đó: "Uống đi cho bớt bụi trong họng. Mai mà còn xịt cái mùi Chanel đó đi làm là tui quăng em ra chuồng gà thiệt đó nha Lan tiểu thư!"

Nói xong, Mẫn xoay người đi thẳng, để lại Lan đứng ngẩn ngơ với chai nước lạnh trên tay. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Lan chợt nhận ra mùi mồ hôi và bụi vải trên người mình dường như không còn đáng sợ như cô nghĩ. Nhưng ngay lúc cô định mỉm cười, một mùi hương khác nồng nặc và khó chịu hơn bắt đầu lan tỏa từ phía sau... cô quay lại và nhận ra rằng "mùi nghèo" thực sự mới chỉ là bắt đầu.