Sáng sớm hôm sau, Hạ Lan bước ra khỏi phòng trọ với một sự chuẩn bị không thể nào "lệch tông" hơn. Dù đã nếm mùi nắng nóng và bụi bặm của xưởng may hôm qua, nhưng lòng tự trọng của một nàng tiểu thư vẫn chưa cho phép cô xuất hiện với vẻ ngoài nhợt nhạt. Lan chọn một chiếc sơ mi lụa màu trắng kem, mặc dù nó đã hơi nhăn nheo vì thiếu bàn ủi, và quan trọng nhất, cô cầm chai nước hoa Chanel No.5 – kỷ vật xa xỉ còn sót lại – rồi xịt liên tiếp năm nhát lên cổ, cổ tay và cả mái tóc. Cô tin rằng, mùi hương sang trọng này sẽ là tấm khiên bảo vệ cô khỏi cái mùi vải vụn ngai ngái và sự khắc nghiệt của thực tại.
Thế nhưng, vừa bước chân vào cửa xưởng "Bình Minh", tấm khiên ấy đã ngay lập tức bị chọc thủng bởi một tràng ho kinh thiên động địa.
"Khụ... khụ khụ! Trời đất thiên địa ơi! Đứa nào? Đứa nào mới tẩm xăng vô người định đốt xưởng hả?!"
Gia Mẫn – hay còn gọi là Mẫn Cò – đang ngồi vắt vẻo trên bàn may, tay cầm cốc cà phê đen đá, bỗng dưng bật ngửa ra sau vì mùi hương nồng nặc đang xộc thẳng vào mũi. Gương mặt trắng bệch của Mẫn đỏ bừng lên vì sặc, đôi mắt dài liếc xéo về phía cửa như hai lưỡi dao lam.
Hạ Lan đứng sững lại, gương mặt vừa mới dặm phấn kỹ càng bỗng chốc cứng đờ. Cô siết chặt túi xách, cố giữ vẻ cao sang: "Là tôi xịt nước hoa. Ở đây không gian bí bách quá, tôi chỉ muốn tạo chút không khí dễ chịu thôi."
Mẫn Cò nhảy xuống khỏi bàn may, đôi chân khẳng khiu như hai cây sậy bước loạng choạng tới gần Lan. Mẫn lấy tay quạt quạt trước mũi, gương mặt biểu lộ một sự đau đớn tột cùng như thể vừa hít phải khí độc hóa học.
"Dễ chịu? Em gái ơi, em đi xin việc làm công nhân hay đi xin chân làm bình xịt phòng di động vậy? Cái mùi này... nó 'sang' tới mức phổi tui muốn đình công luôn rồi nè! Khụ khụ!" – Mẫn chỉ tay vào lồng ngực gầy trơ xương – "Xưởng may người ta kỵ nhất là mùi hương nồng, bụi vải nó bám vô nước hoa tạo thành một thứ hỗn hợp nhầy nhụa trên da, rồi nó ám vô vải của khách. Em định để khách mặc đồ vô rồi mơ thấy mình đang đứng giữa showroom Chanel hay sao?"
"Anh không cần phải quá đáng như vậy!" – Lan bắt đầu thấy nóng mặt, những giọt mồ hôi li ti làm lớp phấn nền bắt đầu bết lại. "Đây là nước hoa cao cấp, người ta phải bỏ hàng trăm đô ra mới có được mùi hương này đó!"
Mẫn Cò cười khẩy, đôi môi đỏ thẫm nhếch lên đầy mỉa mai: "Trăm đô hay ngàn đô vô đây cũng thành 'mùi nghèo' hết thôi em ơi. Ở đây, mùi thơm nhất là mùi tiền lương cuối tháng, còn mùi thật nhất là mùi mồ hôi trộn với cơm hộp. Em xức cái này vô, người ta không thấy em sang, người ta chỉ thấy em... hâm hấp thôi."
Đúng lúc đó, Bảo Bảo – Béo Mầm – xuất hiện từ phía nhà kho với một khay bánh bao nóng hổi trên tay. Cậu chàng dừng lại, hít hà một hơi thật sâu rồi nhăn mặt: "Lan ơi, nay Lan xức dầu gió gì mà hắc quá vậy? Làm tui tưởng xưởng mình có ai bị trúng gió, định chạy đi tìm củ tỏi."
Câu nói ngây ngô của Bảo Bảo như giọt nước tràn ly. Hạ Lan thấy lòng tự ái của mình bị giẫm đạp không thương tiếc. Cô nhìn quanh, những người công nhân khác cũng đang nhìn cô với ánh mắt soi mói, có người còn che miệng cười khúc khích.
"Các người... các người đúng là không biết gì về đẳng cấp cả!" – Lan hét lên, nước mắt chực trào.
Mẫn Cò bỗng dưng nghiêm mặt lại. Cơn ho vừa dứt, giọng Mẫn trở nên lạnh lùng và khàn đặc: "Đẳng cấp? Đẳng cấp là khi em có thể tự mua cơm bằng chính sức lao động của mình, chứ không phải vác cái xác thơm lừng vô đây làm khổ phổi người khác. Em nhìn coi, ở đây ai cũng đầu tắt mặt tối, ai cũng có một gia đình phải lo. Cái mùi Chanel của em nó không giúp tụi tui may nhanh hơn, nó chỉ làm tụi tui chóng mặt thêm thôi. Muốn làm ở đây thì đi vô nhà vệ sinh, lấy xà bông cục chà cho hết cái mùi 'đẳng cấp' đó đi rồi ra đây làm việc. Không thì... mời tiểu thư biến về cái lâu đài đã bị dán niêm phong của mình mà xịt tiếp!"
Hạ Lan đứng chết trân. Câu nói trúng tim đen về ngôi biệt thự bị niêm phong khiến cô đau đớn như bị tạt nước lạnh vào mặt. Cô uất ức quay lưng chạy thẳng vào khu nhà vệ sinh chật hẹp, cũ kỹ ở góc xưởng.
Bên trong gian phòng bốc mùi ẩm mốc, Lan nhìn mình trong chiếc gương ố vàng. Cô lấy bánh xà bông rẻ tiền, chà lấy chà để lên cổ và tay mình. Nước mắt rơi lã chã hòa vào bọt xà bông. Cô ghét cái xưởng này, ghét cái tên Mẫn Cò gầy nhom đáng ghét đó, và ghét cả bản thân mình lúc này. Tại sao cô lại rơi vào hoàn cảnh này? Tại sao những thứ vốn là niềm tự hào của cô nay lại trở thành trò cười?
Sau gần mười phút "tẩy trần", Lan bước ra với gương mặt đỏ ửng và mùi xà bông diệt khuẩn nồng nặc thay thế cho hương nước hoa Pháp. Cô lầm lũi đi về phía bàn đóng gói của Bảo Bảo, không nói một lời nào.
Bảo Bảo nhìn Lan với vẻ ái ngại, cậu lén nhét một chiếc bánh bao nhỏ vào tay cô: "Ăn đi cho bớt giận Lan. Bà Kỳ bả nói vậy thôi chứ bả sợ Lan bị quản đốc mắng đó. Hồi nãy ông Hùng đi ngang qua, nghe mùi thơm là ổng định vô kiếm chuyện rồi, bà Kỳ bả la lên trước để đuổi Lan đi rửa đó."
Lan khựng lại, đôi mắt nhòe lệ nhìn về phía bàn may của Mẫn Cò. Người đàn ông gầy guộc ấy vẫn đang cúi gập người trên máy may, đôi tay thon dài thoăn thoắt đưa những đường chỉ tinh xảo, thi thoảng lại dừng lại để ho một tiếng khàn đặc vào chiếc khăn tay vắt trên vai. Mẫn chẳng thèm nhìn về phía Lan lấy một lần, nhưng hành động gay gắt lúc nãy dường như mang một ý nghĩa khác mà Lan chưa kịp hiểu hết.
"Bả... bả giúp tôi thật sao?" – Lan hỏi khẽ, tay siết chặt chiếc bánh bao còn ấm.
"Chứ sao nữa! Ở đây ai mà chả sợ bà Kỳ chửi, nhưng ai bị bắt nạt bà cũng nhảy vô che hết. Béo Mầm tui hồi mới vô cũng bị bả chửi cho vuốt mặt không kịp vì tội ăn vụng trong giờ làm đó thôi." – Bảo Bảo cười hì hì, để lộ hai cái má lúm đồng tiền duyên dáng.
Lan ngồi xuống, bắt đầu phân loại đống áo thun lỗi. Cơn giận dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng. Cô bắt đầu nhận ra, ở thế giới này, những quy tắc cũ của cô hoàn toàn vô dụng. Mùi Chanel không bảo vệ được cô, nhưng một lời chửi mắng thô lỗ từ một người xa lạ lại có thể là một sự bao bọc vụng về.
Trưa hôm đó, khi mọi người nghỉ ăn cơm, Lan ngồi lặng lẽ một góc với hộp cơm trắng và vài miếng đậu hũ kho. Mẫn Cò đi ngang qua, không thèm liếc nhìn hộp cơm của cô, chỉ ném xuống bàn một vỉ thuốc ngậm đau họng.
"Ngậm đi, hít bụi vải vô là chiều nay em tắc tiếng luôn đó. Đã nghèo còn đòi xài sang, tới lúc bệnh không có tiền mua thuốc rồi đừng có nằm đó mà khóc kêu ba gọi mẹ."
Nói xong, Mẫn lại ho "khụ khụ" rồi bước đi vắt vẻo như một con cò thực thụ. Lan nhìn vỉ thuốc, rồi nhìn bóng lưng gầy gò của Mẫn. Cô bỗng cảm thấy cái xưởng may nóng nực này dường như bắt đầu có một thứ "mùi" khác – không phải mùi nước hoa, cũng không hẳn là mùi mồ hôi, mà là mùi vị của sự sinh tồn đầy khắc nghiệt nhưng cũng rất thật.
Chiều hôm đó, một sự cố không ngờ tới xảy ra. Ông Hùng quản đốc hùng hổ bước vào, tay cầm một xấp vải bị may sai đường chỉ, mặt đỏ phừng phừng như bao công. Ông ta ném xấp vải xuống bàn của Lan, lớn tiếng quát:
"Đứa nào đóng gói cái đống này? Đường kim mũi chỉ nát bét thế này mà cũng cho vô bao được hả? Muốn trừ lương cả lũ đúng không?!"
Hạ Lan tái mặt, đôi bàn tay run rẩy không biết phải trả lời sao. Cô là người đã đóng gói số hàng đó, nhưng cô thực sự không biết thế nào là một đường chỉ đạt chuẩn. Trong lúc ông Hùng đang giơ tay định đập xuống bàn để thị uy, một chiếc kéo cắt chỉ bỗng nhiên cắm phập xuống mặt bàn gỗ ngay sát tay ông ta.
Mẫn Cò đứng đó, đôi mắt trắng bệch nhìn thẳng vào gã quản đốc, giọng lạnh lùng như băng: "Nè ông Hùng, hàng đó là tui may, có giỏi thì trừ lương tui nè. Con nhỏ mới vô nó biết cái gì mà ông hù nó?"
Cả xưởng may bỗng chốc im lặng như tờ, chỉ còn tiếng quạt trần quay "két... két" đầy căng thẳng. Lan nhìn Mẫn, rồi nhìn gã quản đốc đang sôi máu, cô biết rằng một cơn bão lớn hơn sắp sửa ập đến đầu mình.