Sau màn "hùng hổ" đứng ra bảo vệ Hạ Lan trước gã quản đốc Hùng bụng phệ, Mẫn Cò trở thành tâm điểm của những ánh nhìn vừa nể phục vừa lo sợ trong xưởng may. Gã quản đốc tuy tức tối đến đỏ mặt tía tai, nhưng vì xưởng đang vào mùa hàng cao điểm, mà Mẫn Cò lại là tay thợ có đường kim "uốn lượn" nhất vùng, nên gã chỉ hậm hực vứt xấp vải xuống rồi bỏ đi kèm một tràng chửi thề thô thiển. Lan đứng đó, tim còn đập loạn nhịp trong lồng ngực, nhìn cái kéo vẫn còn cắm phập trên mặt bàn gỗ mà cảm thấy chân tay rụng rời.
"Nhìn cái gì? Chưa thấy ai chửi lộn hả con quỷ?" – Mẫn Cò quay sang Lan, tay vừa rút chiếc kéo ra vừa ho khụ khụ – "Tui không có giúp em đâu nha, tại ổng đổ thừa hàng tui may xấu là tui nhột. Lo mà làm cho đàng hoàng, lần sau tui mặc kệ cho ổng nhai đầu em đó!"
Lan định mở miệng nói lời cảm ơn nhưng cái tính ngang bướng của Mẫn đã chặn họng cô ngay lập tức. Bảo Béo ngồi bên cạnh lén thở phào, đẩy cho Lan một chiếc ghế nhựa thấp: "Ngồi xuống đi Lan, xanh mặt hết rồi kìa. Thôi, để tui dạy Lan may mấy đường cơ bản. Làm đóng gói mãi ông Hùng cũng kiếm chuyện, phải biết cầm kim mới sống sót được ở cái hang cọp này."
Bảo Béo lôi từ trong hộc bàn ra một chiếc máy may cũ kỹ, nước sơn đã bong tróc hết. Cậu bắt đầu kiên nhẫn chỉ cho Lan cách xỏ chỉ, cách đạp bàn đạp sao cho nhịp nhàng. Đối với Hạ Lan, chiếc máy này trông còn phức tạp hơn cả chiếc xe hơi thể thao cô từng lái. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm cọ trang điểm và lật những trang tạp chí thời trang, nay phải làm quen với những sợi chỉ thô kệch và chiếc kim nhọn hoắt lạnh lẽo.
"Lan đạp nhẹ thôi, đừng có nhấn ga như đua xe F1 nha bà nội!" – Bảo Béo nhắc nhở khi thấy chiếc máy bắt đầu kêu xình xịch như sấm dậy.
Hạ Lan cắn môi, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. Cô cố gắng giữ miếng vải thẳng hàng, nhưng dường như miếng vải có chân, nó cứ chạy vẹo sang một bên theo một cách không thể kiểm soát. "Xoẹt!" – một đường chỉ chạy dài, xéo xẹo, đâm nát bét miếng vải lanh mỏng manh. Lan hoảng hốt dừng lại, mặt cắt không còn giọt máu.
"Trời đất ơi! Lan may cái gì mà nhìn như con rết bò vậy?" – Bảo Béo kêu lên, nhưng rồi nhìn thấy gương mặt sắp khóc của Lan, cậu lại hạ giọng – "Thôi không sao, mới làm ai cũng vậy. Làm lại đi."
Suốt ba tiếng đồng hồ, Lan đánh vật với chiếc máy may. Bụi vải bay mù mịt bám vào lớp mồ hôi trên cổ, khiến cô ngứa ngáy đến phát điên. Nhưng điều kinh khủng nhất vẫn chưa đến. Trong một phút lơ đãng vì tiếng ho "khụ khụ" đặc trưng của Mẫn Cò ở bàn bên cạnh, Lan lỡ nhấn bàn đạp quá mạnh. Chiếc kim máy may sắc lẹm lao xuống như một mũi tên, đâm thẳng vào đầu ngón tay trỏ của cô.
"A!" – Lan hét lên một tiếng thất thanh, giật mạnh tay lại.
Máu đỏ tươi bắt đầu trào ra từ đầu ngón tay trắng muốt. Cơn đau buốt nhói xộc thẳng lên đại não khiến cô choáng váng. Đối với một người mà vết thương nặng nhất từ trước đến nay chỉ là bị giấy cắt trúng tay, thì đây thực sự là một cú sốc kinh hoàng. Lan nhìn ngón tay đầy máu, nước mắt không kìm được mà trào ra lã chã. Cô thấy mình thật thảm hại, thật vô dụng. Tại sao cô lại ở đây? Tại sao cô lại phải chịu đựng nỗi đau xác thịt này chỉ vì một miếng vải rẻ tiền?
Mẫn Cò đang ngồi may, nghe tiếng hét liền quăng ngay cái áo đang làm dở, lao tới. Nhìn thấy ngón tay Lan đang nhỏ máu ròng ròng xuống sàn, Mẫn không chửi như mọi khi mà lập tức vớ lấy chai nước suối bên cạnh, dội thẳng vào vết thương của Lan.
"Ngốc vừa thôi chứ! May vá mà tâm hồn treo ngược cành cây hả?" – Mẫn nói, giọng có chút run rẩy mà Lan không nhận ra.
Mẫn lôi từ trong túi quần ra một cái khăn mùi soa nhăn nhúm nhưng sạch sẽ, quấn chặt lấy ngón tay cho cô. "Bảo! Lấy cho bả miếng băng cá nhân với chai thuốc đỏ nhanh lên!"
Bảo Béo lật đật chạy đi tìm đồ sơ cứu. Lúc này, gã quản đốc Hùng lại xuất hiện từ văn phòng. Thấy cảnh tượng hỗn loạn, gã lại bắt đầu bài ca quen thuộc: "Lại chuyện gì nữa đây? May không xong mà còn làm đổ máu ra vải hả? Có biết xấp vải đó bao nhiêu tiền không?"
Hạ Lan ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn gã, cơn đau thể xác cộng với sự uất ức dồn nén bấy lâu nay khiến cô muốn hét vào mặt gã. Nhưng Mẫn Cò đã nhanh hơn. Mẫn đứng chắn trước mặt Lan, tay vẫn còn dính chút máu của cô, đôi mắt trắng bệch trợn ngược lên nhìn Hùng.
"Ông im cái miệng lại được không? Người ta đau muốn chết mà ông còn lo mấy cái dẻ rách đó hả? Có tin tui may luôn cái miệng ông lại không?"
Gã Hùng cứng họng trước sự hung dữ của "mợ hai" xưởng may, hậm hực bỏ đi kèm theo một câu hù dọa sẽ trừ tiền thưởng cuối tháng của cả nhóm. Lan ngồi bệt xuống ghế, ôm lấy ngón tay đã được băng bó. Nỗi đau thể xác bắt đầu dịu đi, nhưng nỗi đau trong lòng thì vẫn còn âm ỉ.
Bảo Béo lén lút từ đâu chạy tới, nhét vào tay Lan một chiếc bánh gấu nhỏ xíu bọc trong túi nilon. "Ăn đi Lan, cho nó bớt đau. Hồi xưa tui mới vô nghề cũng may trúng tay hoài à, giờ sẹo đầy đây nè." – Bảo chìa bàn tay mập mạp với mấy vết sẹo cũ ra cho Lan xem – "Lao động mà, ai chả có thương tích. Lan làm tốt lắm, ít ra Lan đã dám cầm kim."
Hạ Lan nhìn chiếc bánh gấu trong lòng bàn tay, rồi nhìn hai người bạn "lệch chuẩn" đang vây quanh mình. Một người thì miệng mồm cay độc nhưng hành động lại ấm áp, một người thì luôn dùng đồ ăn để vỗ về nỗi đau của người khác. Lần đầu tiên, cô thấy cái xưởng may nóng nực và đầy bụi bặm này không còn đáng sợ như lúc đầu. Cô nhận ra, cái kim đâm vào tay tuy đau, nhưng nó đã đâm thủng lớp vỏ bọc tiểu thư cuối cùng của cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự thật: cô không còn ai để dựa dẫm ngoại trừ chính mình và những người bạn nghèo khổ này.
Lan đưa chiếc bánh gấu lên miệng, vị ngọt của nhân kem hòa quyện với vị mặn của nước mắt tạo nên một mùi vị kỳ lạ. Cô khẽ mỉm cười qua làn nước mắt, nhìn về phía Mẫn Cò đang quay lại bàn làm việc, bóng lưng gầy gò của anh vẫn thỉnh thoảng rung lên vì những cơn ho khụ khụ.
Chiều hôm đó, Lan không may nữa, cô quay lại đóng gói hàng. Nhưng đôi mắt cô giờ đây không còn nhìn đống vải như những vật vô tri vô giác, mà cô bắt đầu quan sát cách mọi người làm việc, cách họ nói cười giữa những khốn khó. Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, Lan thu dọn đồ đạc định ra về thì thấy một nhóm công nhân nữ ở chuyền bên cạnh đang đứng tụm năm tụm ba, nhìn về phía cô với ánh mắt không mấy thiện cảm.
"Nhìn kìa, tiểu thư đụng tí là khóc nhè, lại còn được bà Kỳ bảo kê nữa chứ. Để xem trụ được bao lâu." – Một người trong nhóm nói lớn đủ để Lan nghe thấy.
Hạ Lan định cúi đầu đi thẳng, nhưng Mẫn Cò từ phía sau bỗng vỗ mạnh vào vai cô một cái làm cô giật mình. Mẫn nhìn đám người kia, rồi nhìn Lan, đôi môi đỏ thẫm nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Nè Lan, chiều nay đừng về vội. Qua đây bà Kỳ dạy cho chiêu này, đảm bảo ngày mai không đứa nào dám ho he với em nữa. Có muốn học cách tồn tại ở cái chợ búa này không?"
Lan ngơ ngác nhìn Mẫn, rồi nhìn thấy Bảo Béo cũng đang nháy mắt ra hiệu. Cô không biết rằng, đằng sau lời đề nghị đó là một "khóa học đặc biệt" về ngôn ngữ đường phố mà một tiểu thư học trường quốc tế như cô chưa bao giờ được nghe qua trong sách giáo khoa. Những ngày tháng yên bình (theo kiểu chịu đựng) đã kết thúc, và một Hạ Lan mới sắp sửa được "khai mở" bởi một tay thợ may gầy nhom ho khụ khụ suốt ngày.