Sau màn "marathon" chạy trốn đội trật tự đô thị đêm khai trương, chiếc xe hủ tiếu Kim Sa lấp lánh kim tuyến đã tìm được bến đỗ mới an toàn hơn: một góc vỉa hè nằm khuất sau cây đa cổ thụ, nơi ánh đèn đường chỉ vừa đủ hắt xuống những vệt sáng vàng vọt, ấm áp. Hạ Lan đứng đó, nhìn những sợi khói trắng bốc lên nghi ngút từ nồi nước lèo khổng lồ, cảm thấy thế giới thượng lưu cũ kỹ của mình đang tan chảy ra như mỡ lợn gặp sức nóng than hồng.
"Nè Lan! Đứng đó hít khói cho đẹp da hay gì? Vô vị trí lẹ lên, khách tới rồi kìa!"
Tiếng của Mẫn Cò đanh lại giữa không gian đêm. Mẫn hôm nay diện một chiếc áo sơ mi hoa hòe mỏng dính, chiếc quần lửng lộ ra đôi chân gầy như hai thanh củi. Anh đứng cầm xấp tiền lẻ vò nát, đôi mắt sắc lẹm đảo quanh như radar dò tìm khách hàng. Bảo Béo thì ngược lại, cậu vắt chiếc khăn lông trắng lên vai, hai tay thoăn thoắt thái từng lát thịt xá xíu mỏng tang như tờ giấy, miệng vẫn không quên nhai tóp mỡ rôm rốp.
Nhiệm vụ của Hạ Lan hôm nay nặng nề hơn nhiều: bưng bê và "tiếp thị". Mẫn Cò đã ép cô mặc một chiếc áo thun ôm sát màu trắng giản dị, phối với chiếc tạp dề vải voan hồng "hàng lỗi" của xưởng may hôm trước. Mái tóc dài của nàng tiểu thư được búi gọn bằng một chiếc kẹp nhựa rẻ tiền mua ở chợ đồng giá, nhưng dù có che đậy thế nào, cái thần thái sang chảnh của một "nhành lan ngọc" vẫn tỏa sáng bần bật giữa cái góc phố lụp xụp này.
"Dạ... anh dùng hủ tiếu khô hay nước ạ?"
Lan tiến lại gần bàn của hai người khách nam vừa tấp xe vào. Giọng cô nhỏ nhẹ, có chút ngập ngừng. Cô vẫn chưa quen với việc phải cúi mình trước những người lạ, chưa quen với việc gọi một ai đó bằng "anh" hay "chú" một cách ngọt ngào để bán một bát hủ tiếu chưa tới ba mươi ngàn đồng.
"Trời ơi, hủ tiếu gõ mà có tiên nữ bưng bê sao tụi bây?" Một anh chàng thanh niên nhìn Lan đến ngây dại, suýt nữa thì húc đầu vào thành xe. "Cho anh một tô đặc biệt, nhiều thịt, nhiều hành, và quan trọng là cho anh nhìn em thêm chút nữa nha!"
Lan đỏ bừng mặt, đôi tay trắng muốt siết chặt khay nhựa. Trong lòng cô dâng lên một luồng phẫn nộ nhẹ, nhưng ngay lập tức, cái liếc mắt của Mẫn Cò từ xa bắn tới như một lời cảnh cáo: Nghèo thì không có quyền tự ái!
Cô hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể: "Dạ, anh đợi em một xíu ạ."
Lan quay lại phía xe, cầm lấy bát hủ tiếu từ tay Bảo Béo. Bát hủ tiếu nóng rực truyền qua lớp nhựa mỏng làm ngón tay cô bỏng rát. Cô cố gắng giữ thăng bằng trên đôi gót chân vốn đã mỏi nhừ. Việc bưng một bát nước dùng đầy ắp đi qua những mẩu gạch vỡ trên vỉa hè là một thử thách khó hơn cả việc thi lái xe bằng cấp quốc tế.
"Cẩn thận nha Lan, đổ một tô là trừ hai ngàn tiền công đó!" Bảo Béo nói đùa nhưng ánh mắt đầy lo lắng.
Lan thận trọng đặt bát hủ tiếu xuống bàn khách. Một giọt nước dùng nóng hổi bắn vào mu bàn tay, cô giật mình nhưng vẫn cố nhịn đau. Lúc này, cô chợt nhận ra đám đông đang tụ tập về phía xe Kim Sa mỗi lúc một đông hơn. Không chỉ vì mùi thơm nức mũi của nước lèo bí truyền, mà bởi vì cái tin "tiên nữ hạ phàm bán hủ tiếu" đang lan truyền nhanh chóng trong giới xe ôm và sinh viên khu này.
Đàn ông xếp hàng dài. Có những người dù đã ăn tối rồi vẫn cố ghé vào gọi một bát chỉ để được tận mắt nhìn thấy cô gái xinh đẹp đứng trụng bánh hủ tiếu giữa làn khói mờ ảo. Mẫn Cò đắc thắng, đôi tay thu tiền nhanh thoăn thoắt, thỉnh thoảng lại ho khục khặc nhưng miệng thì cười không dứt.
"Khụ khụ... đó thấy chưa? Tui nói mà, nhan sắc là tài nguyên, không khai thác là phí phạm của trời!" Mẫn nói nhỏ với Lan khi cô quay về lấy thêm bát đĩa.
Tuy nhiên, bưng bê không chỉ là đứng cười. Những chiếc bát sau khi khách ăn xong đầy dầu mỡ, những mẩu giấy ăn vứt bừa bãi dưới chân bàn, và cả những tiếng thúc giục "Nhanh lên em ơi!" khiến Lan xoay như chong chóng. Đôi bàn tay vốn chỉ quen nâng ly rượu vang đắt tiền nay phải ngụp lặn trong chậu nước rửa bát đục ngầu. Mùi nước mắm, mùi hẹ, mùi tóp mỡ bám chặt vào da thịt, át đi hoàn toàn chút dư vị cuối cùng của mùi hương Chanel mà cô hằng gìn giữ.
Đến khoảng mười một giờ đêm, chân Lan dường như không còn cảm giác. Cô ngồi bệt xuống một chiếc ghế nhựa cũ ở góc khuất, nhìn xuống đôi bàn tay đỏ ửng vì nước nóng và nước rửa chén. Một nỗi tủi thân bất chợt ập đến. Tại sao cô phải ở đây? Tại sao cuộc đời lại xoay vần ác nghiệt đến thế?
"Nè, uống đi cho tỉnh táo."
Bảo Béo đưa cho cô một cốc trà đá mát lạnh, bên trong có một lát chanh nhỏ xíu. Cậu ngồi xuống cạnh cô, cái bụng tròn ủng rung rinh: "Hôm nay Lan giỏi lắm đó. Nhìn Lan bưng bê, tui tưởng Lan làm nghề này mười năm rồi không á. Đừng buồn nha, tụi mình là 'biệt đội Kim Sa' mà, có cực cũng có nhau."
Mẫn Cò cũng đi tới, quăng xấp tiền lẻ lên mặt bàn gỗ của xe hủ tiếu. Anh không mắng nhiếc như mọi khi, mà lặng lẽ lấy một lọ dầu xanh, nắm lấy bàn tay đang sưng đỏ của Lan rồi thoa nhẹ.
"Ráng đi con quỷ. Hôm nay mình bán được hơn một trăm tô đó. Trừ tiền vốn, mỗi đứa mình cũng kiếm được một khoản khá. Có tiền rồi, mai tui mua cho em đôi dép lào mới, chứ mang cái đôi giày này đi bưng hủ tiếu có ngày em té gãy cổ cho coi."
Lan nhìn Mẫn, nhìn Bảo, rồi nhìn xấp tiền lẻ lấm lem dầu mỡ nhưng rực rỡ dưới ánh đèn đường. Cô nhận ra rằng, dù cô có mất đi tất cả những xa hoa phù phiếm, cô vẫn còn một thứ giá trị hơn nhiều: sự hiện diện thực tâm của hai con người này. Cô mỉm cười, một nụ cười không còn mang tính "ngoại giao" nữa.
Đúng lúc ba đứa chuẩn bị dọn hàng để về, một chiếc xe hơi sang trọng bóng loáng bỗng nhiên chạy chậm lại rồi dừng hẳn ngay sát vỉa hè. Cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt một người phụ nữ trung niên quý phái đang nheo mắt nhìn về phía xe hủ tiếu Kim Sa với vẻ kinh ngạc tột độ. Lan cứng người, cô nhận ra gương mặt đó – đó là bà Phương, người bạn thân nhất của mẹ cô ngày trước, cũng là người từng khen Lan là "viên ngọc quý" của giới thượng lưu.
Bà Phương tháo kính mát, giọng đầy sự mỉa mai lẫn ngỡ ngàng vang lên giữa đêm vắng: "Trời đất ơi... Hạ Lan đó sao? Con làm cái trò gì ở cái xó xỉnh bẩn thỉu này vậy hả con?"
Lan thấy mặt mình nóng bừng như bị dội nước sôi, toàn thân cô đông cứng dưới ánh nhìn khinh miệt của người quen cũ. Sự tự tôn cuối cùng của một tiểu thư đang bị thử thách dữ dội trước sự chứng kiến của Mẫn Cò và Bảo Béo. Cô sẽ phải trả lời thế nào đây khi cái tạp dề hồng lấm lem kia chính là bằng chứng cho sự sa sút không phanh của gia tộc họ Hạ?