MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNHÀNH LAN NGỌC VÀ TIỆM HỦ TIẾU KIM SAChương 9: XE HỦ TIẾU "KIM SA" RA ĐỜI

NHÀNH LAN NGỌC VÀ TIỆM HỦ TIẾU KIM SA

Chương 9: XE HỦ TIẾU "KIM SA" RA ĐỜI

1,440 từ · ~8 phút đọc

Cái nắng gắt của buổi chiều Sài Gòn dội xuống bãi rác công nghiệp sau xưởng may không làm Hạ Lan thấy nóng bằng cái sự bẽ bàng khi cầm tờ quyết định thôi việc trên tay. Cô tiểu thư ngày nào giờ đây đứng giữa ngã ba đường, đôi giày Louboutin đã mòn gót, chiếc túi Hermes cá sấu lủng lẳng bên sườn như một món đồ giả lỗi thời. Thế nhưng, trong cái khoảnh khắc tuyệt vọng nhất ấy, cô không hề đơn độc. Bên cạnh cô, một gã gầy nhom đang ho khục khặc và một cậu béo đang nhai nốt chiếc kẹo cuối cùng vừa "chôm" được từ bàn ông Hùng.

"Nè, bộ tính đứng đây hóa thạch cho người ta tới dán niêm phong luôn hả con quỷ?" Mẫn Cò lên tiếng, phá tan bầu không khí đặc quánh sự u uất. "Mất việc này ta bày việc khác. Đời còn dài, dai thì còn thở, mà còn thở là còn gỡ được, hiểu không?"

Lan ngước nhìn Mẫn, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe: "Nhưng mình làm gì bây giờ? Tiền lương thì bị trừ hết sạch, tiền trọ tháng sau tui còn chưa biết đào đâu ra..."

Mẫn Cò không nói không rằng, ra hiệu cho Bảo Bảo đi theo mình. Họ dẫn Lan đến một con hẻm nhỏ nằm sâu trong khu lao động quận 4, nơi có một bãi tập kết xe cũ. Giữa những đống sắt vụn và những chiếc xe lôi gỉ sét, một chiếc xe hủ tiếu gõ cũ kỹ, lớp tôn đã xỉn màu, nằm cô độc dưới gốc cây bàng già.

"Đây là 'cơ nghiệp' của tụi mình đó." Mẫn Cò vỗ vào thành xe, bụi bay mù mịt làm anh ho một tràng dài. "Tui đã để dành được một ít tiền từ mấy năm đi may dạo. Định bụng sau này già yếu không ngồi máy được nữa thì ra đứng đường bán buôn, ai dè cái ngày đó tới sớm hơn tui tưởng."

Bảo Bảo hào hứng nhảy bổ vào: "Còn tui có bí kíp nước lèo gia truyền từ ông ngoại hồi xưa bán ở bến xe miền Tây. Đảm bảo ngọt từ xương, thơm từ thịt, khách ăn một lần là quên luôn lối về!"

Hạ Lan nhìn chiếc xe cũ nát, lòng băn khoăn: "Nhưng nhìn nó... thảm quá anh Mẫn. Ai mà dám ăn?"

Mẫn Cò nhếch môi, nụ cười đầy vẻ đanh đá và kiêu hãnh: "Đó là vì nó chưa qua tay 'mợ hai' này thôi. Lan, em có nhiệm vụ 'ngoại giao'. Còn việc trang trí, cứ để bà Kỳ lo!"

Ba ngày tiếp theo là một chuỗi những giờ lao động hăng say mà Lan chưa từng trải qua trong đời. Thay vì ngồi máy may, cô phải cầm bàn chải sắt, hì hục cọ sạch những lớp rỉ sét trên thành xe dưới sự chỉ đạo gắt gao của Mẫn Cò. Bảo Bảo phụ trách đi lùng mua những chiếc bát sứt sẹo nhưng sạch sẽ từ chợ đồ cũ. Còn Mẫn, anh lục lọi trong hòm đồ cũ của mình, lấy ra hàng xấp kim tuyến, những dải ruy băng xanh đỏ tím vàng và thậm chí là cả những miếng vải ren thừa từ xưởng may.

Đến tối ngày thứ tư, xe hủ tiếu "Kim Sa" chính thức lộ diện dưới ánh đèn đường vàng vọt của xóm trọ.

Lan đứng sững sờ. Nó không còn là một chiếc xe hủ tiếu gõ bình thường nữa. Dưới bàn tay "phù thủy" của thợ may Gia Mẫn, chiếc xe được phủ kín bằng một lớp đề-can kim tuyến lấp lánh như một sân khấu lô tô di động. Những dải ren được viền khéo léo quanh tủ kính, bên trong lắp một dải đèn LED đổi màu chạy pin. Trên nóc xe, một biển hiệu vẽ tay bằng màu nước rực rỡ ghi dòng chữ: "HỦ TIẾU KIM SA - ĂN LÀ SA VÀO LÒNG".

"Sao? Nhìn có giống tiệm hủ tiếu của một 'đế chế' chưa?" Mẫn Cò tự hào chống nạnh, dù mặt mày lấm lem vôi vữa.

Lan cười, lần đầu tiên sau chuỗi ngày u tối, cô cười một cách rạng rỡ và chân thật nhất. "Đẹp lắm anh Mẫn! Nhưng sao lại tên là Kim Sa?"

"Kim là kim tuyến cho nó lộng lẫy, còn Sa là... là vì tui thích ăn bánh bao kim sa, mà cũng vì cái tên đó nghe nó sang, nó giống tên mấy tiệm vàng trên quận 1, cho em đỡ nhớ nhà!" Mẫn nói rồi quay đi giấu một cơn ho khàn đặc.

Đêm đó, ba đứa bắt đầu chuẩn bị cho buổi bán đầu tiên. Bảo Bảo nhóm bếp than, tiếng lửa tí tách reo vui. Mùi nước dùng bắt đầu lan tỏa, thơm nức mũi với hương hồi, quế và mực nướng. Mẫn Cò lấy ra một chiếc tạp dề bằng vải voan hồng có đính đá (vốn định may váy dạ hội cho khách nhưng bị lỗi) và bắt Lan mặc vào.

"Nè, mặc vô. Nhiệm vụ của em là đứng ở phía trước, ai đi ngang qua cũng phải cười một cái. Cái mặt này của em mà không tận dụng làm 'ngoại giao' thì uổng của giời!"

Hạ Lan cầm hai thanh gỗ nhỏ, loại dùng để gõ báo hiệu hủ tiếu đêm. Cô ngượng ngùng đứng trước chiếc xe lấp lánh kim tuyến. Tiếng lốc cốc... lốc cốc... vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch của con hẻm nhỏ. Ban đầu tiếng gõ còn rụt rè, đứt quãng, nhưng khi nhìn thấy cái gật đầu khích lệ của Bảo Béo và ánh mắt sắc lẹm của Mẫn Cò, Lan bắt đầu gõ nhịp nhàng hơn, dứt khoát hơn.

Chiếc xe được đẩy ra đầu ngõ. Ánh đèn LED nhấp nháy thu hút sự chú ý của những người lao động đi làm về muộn, những bác xe ôm đang ngáp ngắn ngáp dài, và cả những đám thanh niên đang ngồi trà đá vỉa hè.

"Hủ tiếu đi! Hủ tiếu Kim Sa nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây!" Bảo Béo cất tiếng rao dõng dạc.

Một vài người khách tò mò tiến lại gần. Họ không chỉ bị thu hút bởi mùi thơm của nước lèo, mà còn bị choáng ngợp bởi vẻ ngoài "lồng lộn" của chiếc xe và nhan sắc thoát tục của cô gái đang đứng trụng bánh hủ tiếu. Hạ Lan, mặc dù tay chân còn lóng ngóng, nhưng khi đón lấy chiếc bát từ tay Bảo Béo, cô vẫn không quên nở một nụ cười chuẩn "hoa hậu" mà cô đã dày công tập luyện trước gương ngày xưa.

"Dạ, mời anh dùng hủ tiếu ạ. Chúc anh ngon miệng!"

Anh chàng công nhân bốc xếp nhận bát hủ tiếu mà tay run bần bật, mắt nhìn Lan không chớp: "Cảm... cảm ơn cô. Hủ tiếu gì mà đẹp dữ vậy trời?"

Mẫn Cò đứng ở góc xe, tay cầm xấp tiền lẻ vò nát, khẽ lầm bầm: "Lo ăn đi cha nội, ngắm người ta hoài là tui tính tiền công ngắm đó nha! Khụ khụ!"

Khách bắt đầu kéo đến đông hơn. Người ta tò mò về chiếc xe "lô tô", nhưng rồi họ bị chinh phục thực sự bởi vị ngọt thanh tao của bát hủ tiếu giá rẻ. Trong ánh sáng lung linh của kim tuyến và đèn LED, ba thân phận lạc loài đang cùng nhau viết nên những dòng đầu tiên của một hành trình mới. Lan cảm thấy những vết chai tay do may vá, những vết bỏng nhẹ vì hơi nước lèo không còn làm cô đau nữa. Cô thấy mình đang sống, thực sự sống, bằng từng đồng tiền lẻ thấm đẫm mùi khói than.

Thế nhưng, ngay khi bát hủ tiếu thứ năm mươi vừa được bưng ra, từ phía đầu phố, tiếng còi hú xé tan màn đêm vang lên. Những ánh đèn pin quét liên hồi và tiếng hô hoán của đội trật tự đô thị khiến đám đông khách hàng nhốn nháo.

Mẫn Cò hốt hoảng vứt xấp tiền vào túi, gào lên: "Chết rồi! Đô thị tới! Bảo! Lan! Đẩy xe chạy mau lên! Hướng hẻm cụt phía sau, lẹ lên không là nó hốt luôn cái 'đế chế' của tui bây giờ!"

Lan cuống cuồng vớ lấy chồng bát đĩa, đôi giày Louboutin vướng vào gầm xe suýt làm cô ngã nhào, trong khi phía sau, bóng những chiếc áo xanh đang tiến lại gần mỗi lúc một nhanh. Liệu "đế chế" vừa mới nhen nhóm ấy có kịp tồn tại qua đêm khai trương đầy sóng gió này không?