MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNHÀNH LAN NGỌC VÀ TIỆM HỦ TIẾU KIM SAChương 8: ĐẠI CHIẾN GÃ QUẢN KHO DÊ XỒM

NHÀNH LAN NGỌC VÀ TIỆM HỦ TIẾU KIM SA

Chương 8: ĐẠI CHIẾN GÃ QUẢN KHO DÊ XỒM

1,603 từ · ~9 phút đọc

Hạ Lan bước đi theo sau gã quản kho tên Tòng, lòng nặng trĩu một nỗi bất an khó tả. Khu nhà kho của xưởng may nằm tách biệt ở phía cuối dãy hành lang tối tăm, nơi ánh sáng ban ngày chỉ lọt qua được vài khe hở hẹp của cửa sập. Mùi vải mới trộn lẫn với mùi ẩm mốc và mùi thuốc lá rẻ tiền từ người gã Tòng khiến Lan thấy ngộp thở. Cô vô thức siết chặt vạt áo sơ mi cũ, trong đầu vang lên lời dặn của Mẫn Cò: "Ở đây không có ai bảo vệ em tốt hơn chính em đâu".

"Vải ren nằm ở đâu vậy anh Tòng? Tôi kiểm nhanh rồi còn ra làm cho xong đống hàng đóng gói," Lan lên tiếng, cố giữ cho giọng mình bình thản nhưng sự run rẩy vẫn lộ rõ.

Tòng không đáp ngay. Gã dừng lại trước một kệ hàng cao ngất, quay lại nhìn Lan bằng đôi mắt ti hí đỏ vằn tia máu. Gã nở một nụ cười nham nhở, để lộ hàm răng ám khói thuốc vàng khè: "Làm gì mà vội thế tiểu thư? Trong này mát mẻ, yên tĩnh, không có tiếng máy may xình xịch, cũng không có cái miệng hôi sữa của thằng Bảo hay tiếng ho như sắp chết của con Mẫn Cò. Để anh chỉ cho em cách 'kiểm hàng' cho đúng kỹ thuật nhé."

Vừa dứt lời, gã tiến tới một bước, bàn tay thô ráp, bẩn thỉu định chạm vào vai Lan. Cô hoảng hốt lùi lại, lưng đập mạnh vào chồng vải lanh cứng ngắc.

"Anh tránh ra! Tôi sẽ gọi ông Hùng đó!" Lan quát lên, dùng hết can đảm để thực hành bài học "thiết lập ranh giới" của Mẫn Cò.

Gã Tòng cười sằng sặc, vẻ mặt càng trở nên biến thái: "Ông Hùng hả? Ổng đi nhậu với đối tác rồi. Giờ ở cái xưởng này, tiếng anh nói là lệnh, tiếng em la là... nhạc. Ngoan đi, anh thương, rồi anh nói ông Hùng tăng lương cho, chứ làm thợ phụ bao giờ mới mua lại được cái túi Hermes?"

Nói rồi, gã lao tới định ôm chầm lấy Lan. Cô hét lên một tiếng thất thanh, dùng hết sức bình sinh đẩy gã ra và vớ lấy một cuộn vải nặng trịch ném thẳng vào người gã. Gã Tòng bị bất ngờ, lảo đảo lùi lại nhưng ngay lập tức nổi điên, gương mặt gã trở nên hung dữ tột độ. Gã chộp lấy cổ tay Lan, bóp mạnh đến mức cô tưởng như xương mình sắp vỡ vụn.

"Con ranh! Đã nghèo còn bày đặt giữ giá hả?"

Đúng lúc Lan tưởng như mọi hy vọng vụt tắt, thì một tiếng "Rầm!" dữ dội vang lên. Cánh cửa kho bị đá văng ra, đập mạnh vào vách tường tôn kêu vang rền như sấm.

"Buông con nhỏ ra trước khi tui may cái bản mặt ông thành cái dẻ lau nhà!"

Mẫn Cò đứng đó, hơi thở dồn dập, đôi mắt trắng bệch trợn trừng lên đầy sát khí. Trên tay anh không phải là cây kim sợi chỉ, mà là một chiếc kéo cắt vải bản lớn, sáng loáng dưới ánh đèn tuýp lờ mờ. Ngay bên cạnh, Bảo Béo xuất hiện với gương mặt đỏ gay vì giận dữ, hai tay vác theo một chiếc bàn ủi hơi nước công nghiệp nặng trịch, dây điện còn lòng thòng dưới đất.

"Mấy đứa bây dám vô đây phá chuyện của tao?" Tòng hét lên, nhưng tay đã bắt đầu run.

"Phá cái đầu ông! Đồ dê xồm!" Bảo Béo gầm lên, không đợi gã kịp phản ứng, cậu nhấn nút xả hơi nước trên bàn ủi. Một luồng hơi nóng gắt phả thẳng vào mặt Tòng khiến gã kêu rú lên vì nóng và bất ngờ.

Nhân lúc gã nới lỏng tay, Mẫn Cò lao tới như một cơn lốc gầy. Anh không dùng kéo để đâm, mà dùng cán kéo nện thẳng vào khuỷu tay gã Tòng một cú chí mạng, đồng thời tung một cú đá bằng đôi chân dài khẳng khiu vào hạ bộ gã. Tòng đổ sụp xuống như một bao tải vải vụn, ôm lấy cơ thể đau đớn mà rên rỉ.

Mẫn Cò lôi Lan ra phía sau lưng mình, hơi thở anh vẫn khò khè, cơn ho khụ khụ lại ập đến nhưng anh cố kìm lại, chỉa thẳng mũi kéo về phía gã quản kho đang nằm dưới đất: "Ông nghe cho kỹ đây, con nhỏ này là người của bà Kỳ. Ông đụng vô nó là ông đụng vô bát cơm của tui. Mà tui thì không ngại liều mạng với cái loại cặn bã như ông đâu!"

Bảo Béo cũng tiến tới, giơ cao cái bàn ủi như thể sẵn sàng "áp" lên mặt gã bất cứ lúc nào: "Béo này tuy hiền nhưng nhìn ông là muốn nêm thêm muối cho vào nồi nước lèo rồi đó! Cút đi trước khi tui báo công an!"

Gã Tòng lồm cồm bò dậy, mặt cắt không còn giọt máu, vừa chạy vừa chửi bới om sòm: "Tụi bây đợi đó! Tao sẽ nói ông Hùng đuổi sạch tụi bây! Đồ lũ công nhân quèn!"

Khi bóng gã Tòng biến mất, Hạ Lan đổ quỵ xuống sàn, toàn thân run rẩy không ngừng. Nước mắt cô trào ra, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác được che chở – một thứ cảm giác mà cô tưởng đã mất đi cùng với sự biến mất của ba mẹ. Mẫn Cò quăng chiếc kéo xuống đất, ngồi thụp xuống cạnh Lan, tay run run lấy chiếc khăn mùi soa lau nước mắt cho cô.

"Khóc... khóc cái gì mà khóc? Bài học chửi lộn dạy cho để trưng bày bảo tàng hả con quỷ?" – Mẫn nói, giọng đã dịu đi nhiều dù vẫn cố tỏ ra đanh đá – "Nhưng mà... hôm nay em làm tốt lắm. Biết dùng cuộn vải chọi nó là có tiến bộ."

Bảo Béo đưa cho Lan một hộp sữa đậu nành còn ấm: "Uống đi Lan. Đừng sợ, có anh em tui ở đây, thằng Tòng đó tuổi tôm!"

Nhưng niềm vui chiến thắng ngắn chẳng tày gang. Chỉ chưa đầy mười phút sau, tiếng loa thông báo của xưởng vang lên chát chúa. Giọng ông Hùng quản đốc gầm lên qua loa: "Gia Mẫn, Bảo Bảo, Hạ Lan! Tất cả lên văn phòng ngay lập tức!"

Trong căn phòng văn phòng máy lạnh chạy phà phà, gã Tòng đang ngồi đó với một bên mặt đỏ lựng, vờ vịt rên rỉ bên cạnh ông Hùng. Ông Hùng đập tay xuống bàn, vứt ra ba tờ quyết định thôi việc đã in sẵn:

"Tụi bây giỏi lắm! Hành hung cán bộ quản lý, phá hoại tài sản xưởng. Không nói nhiều, ký vô rồi biến khuất mắt tao. Tiền lương tháng này coi như trừ vô tiền đền bù danh dự cho anh Tòng và hư hại nhà kho. Biến!"

Hạ Lan bàng hoàng nhìn tờ giấy. Mất việc? Mất cả số tiền lương ít ỏi mà cô đã đánh đổi bằng máu và nước mắt? Cô định lên tiếng thanh minh nhưng Mẫn Cò đã ngăn lại. Anh thản nhiên cầm bút ký một cái rẹt, rồi quay sang nhìn ông Hùng bằng nửa con mắt:

"Cái xưởng này tui cũng ngồi mòn mông rồi, cũng tới lúc đổi phong thủy. Ông giữ lại cái đống tiền lương đó mà mua thuốc trị cái nết cho anh em ông đi. Đi thôi Bảo, đi thôi Lan. Ở đây lâu tui sợ mình cũng biến thành dê giống tụi nó."

Bảo Béo cũng dứt khoát ký tên, cậu còn không quên "lượm" nốt mấy cái kẹo trên bàn ông Hùng bỏ vào túi. Ba người bước ra khỏi xưởng may trong ánh mắt bàng hoàng và cả thương cảm của những người công nhân khác.

Bước ra tới cổng xưởng, nắng chiều gay gắt dội xuống đầu. Lan đứng lặng im, chiếc túi Hermes trên vai giờ đây dường như nặng hơn gấp bội. Cô vừa mất đi công việc đầu tiên trong đời, mất đi chỗ dựa duy nhất để tồn tại.

"Giờ... mình đi đâu hả anh Mẫn?" Lan hỏi, giọng lạc đi.

Mẫn Cò dừng lại, lấy cái máy phun sương ra xịt một hơi vào họng, rồi nhìn về phía con đường đông đúc xe cộ phía trước. Anh nở một nụ cười, lần này là một nụ cười rạng rỡ, đầy vẻ ngang tàng:

"Đi đâu hả? Đi gầy dựng đế chế chứ đi đâu! Thằng Bảo có nghề nấu nước lèo gia truyền, tui có đôi tay vàng khéo léo, còn em... em có cái mặt tiền đẹp để lôi kéo khách nam. Ba đứa mình góp gạo thổi cơm chung, đi bán hủ tiếu gõ!"

Lan ngẩn người. Hủ tiếu gõ? Một tiểu thư như cô sẽ đi đứng vỉa hè, gõ lốc cốc giữa đêm khuya sao? Nhưng nhìn sang Bảo Béo đang gật đầu lia lịa và ánh mắt kiên định của Mẫn Cò, Lan chợt thấy một con đường mới đang mở ra, không lộng lẫy ánh đèn flash nhưng lại đầy ắp hơi người.

Cô không biết rằng, cái gật đầu của mình lúc đó chính là khởi đầu cho một huyền thoại mang tên "Hủ tiếu Kim Sa" – nơi mà những nhành lan ngọc sẽ thực sự nở hoa giữa lòng phố thị lấm bụi, và cũng là nơi cô bắt đầu nghe thấy những tiếng lốc cốc định mệnh vang lên từ phía cuối con hẻm tối.