MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNHÀNH LAN NGỌC VÀ TIỆM HỦ TIẾU KIM SAChương 7: BỮA CƠM "ĐOÀN KẾT": MỘT QUẢ TRỨNG CHIA BA

NHÀNH LAN NGỌC VÀ TIỆM HỦ TIẾU KIM SA

Chương 7: BỮA CƠM "ĐOÀN KẾT": MỘT QUẢ TRỨNG CHIA BA

1,158 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ lùm xùm về chiếc túi Hermes – thứ mà thực chất gã quản đốc Hùng đã lén giấu đi để hù dọa nhằm tìm cách "khám xét" tài sản của Hạ Lan, nhưng lại bị Mẫn Cò dùng miệng lưỡi sắc sảo vạch trần đến mức gã phải muối mặt trả lại – bầu không khí tại xưởng may trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Hạ Lan may mắn lấy lại được chiếc túi, nhưng số tiền mặt ít ỏi trong đó đã cạn sạch sau khi cô phải đóng thêm một khoản "phí an ninh" vô lý cho bà chủ trọ.

Cái bụng tiểu thư vốn chỉ biết đến bít tết và salad cá hồi giờ đây đang biểu tình bằng những thanh âm vang dội. Đến giờ nghỉ trưa, trong khi mọi người tản ra các quán cơm đầu hẻm, Hạ Lan chỉ lặng lẽ ngồi lại bàn đóng gói, vờ như đang bận rộn xếp lại đống vải vụn. Cô không dám ngước lên, vì cô biết chỉ cần nhìn thấy đồ ăn là nước mắt cô sẽ rơi trước cả khi nước dãi kịp ứa ra.

"Nè, bộ tính nhịn ăn để giảm cân cho nó 'sang' hay gì?"

Giọng nói khàn đặc quen thuộc của Mẫn Cò vang lên. Anh đứng đó, tay cầm một cặp lồng nhôm cũ kỹ, bóng dáng gầy nhom đổ dài trên mặt đất. Theo sau là Bảo Béo, tay bưng một tô canh to tướng mà theo như Bảo quảng cáo là "canh đại dương" (tức là canh chỉ có nước và muối, may mắn lắm mới thấy vài lát hành ngơ ngác).

Lan vội vàng xua tay, mặt đỏ bừng vì xấu hổ: "Tôi... tôi không đói. Sáng nay tôi ăn nhiều rồi."

"Ăn nhiều? Ăn không khí hả?" Mẫn Cò khịt mũi, đôi mắt trắng bệch liếc xéo qua cái túi Hermes trống rỗng. "Vô đây ngồi lẹ đi con quỷ, đừng để bà Kỳ này phải mời lần thứ hai, phổi tui không đủ hơi để diễn cảnh tình cảm đâu."

Bảo Béo hớn hở kéo Lan ngồi xuống sàn xưởng, ngay chỗ bóng mát của cái quạt công nghiệp. Cậu mở chiếc cặp lồng ra. Bên trong chẳng có sơn hào hải vị gì, chỉ có một bát cơm trắng đầy ắp và... một quả trứng vịt luộc duy nhất nằm lẻ loi.

"Hôm nay tiệm cơm đầu hẻm nó tăng giá, bà Kỳ với tui chỉ còn đủ tiền mua một quả trứng này thôi." Bảo Béo cười hì hì, lấy sợi chỉ dù thường dùng để may đồ, khéo léo đặt ngang quả trứng rồi kéo nhẹ một cái. Quả trứng tròn trĩnh được chia làm hai nửa hoàn hảo.

Nhưng vấn đề là ở đây có ba người.

Mẫn Cò nhìn hai nửa quả trứng, rồi nhìn cái mặt đang "ngơ ngác" của Lan, anh cầm chiếc thìa nhựa, xắn một miếng lòng đỏ ở nửa bên trái bỏ vào bát của Bảo Béo, rồi xắn nốt cái lòng trắng còn lại bỏ vào bát của Lan.

"Ăn đi! Lan tiểu thư ăn lòng trắng cho nó trắng da, thằng Bảo ăn lòng đỏ cho nó... béo đều. Còn tui, tui ăn cơm trắng với nước mắm là đủ 'đẳng cấp' rồi." Mẫn nói, kèm theo một tràng ho khụ khụ rồi thản nhiên và một miếng cơm to chỉ có chút nước mắm mặn chát.

Lan cầm bát cơm được Bảo Béo xới sẵn, nhìn miếng lòng trắng trứng bé xíu mà lòng quặn thắt. Ở nhà cũ, cô từng vứt bỏ cả một đĩa trứng cá tầm chỉ vì đầu bếp trang trí không hợp ý. Giờ đây, một mẩu trứng luộc của người thợ may nghèo lại khiến cô thấy nó nặng ngàn vàng.

"Mẫn... anh ăn đi. Tôi thực sự..."

"Ăn đi con điên!" Mẫn Cò gắt lên, nhưng ánh mắt lại nhìn ra cửa sổ để giấu đi sự xúc động. "Em không ăn lấy sức chiều nay ông Hùng ổng hành cho ra bã thì tui không có rảnh mà bế em đi bệnh viện đâu nha."

Lan run rẩy đưa miếng trứng vào miệng. Vị béo của trứng, vị ngọt của cơm trắng hòa quyện với vị mặn của những giọt nước mắt vô thức rơi xuống bát. Cô nhận ra một chân lý cay đắng: Khi giàu sang, người ta tặng nhau kim cương chưa chắc đã là chân tình, nhưng khi khốn khó, chia nhau một quả trứng luộc thì đó chắc chắn là mạng sống.

Bảo Béo thấy không khí có vẻ chùng xuống, liền húp một ngụm "canh đại dương" thật to rồi làm trò: "Lan ơi nhìn nè, canh này tui đặt tên là 'Canh Vô Hình'. Chỉ những người có tâm hồn đẹp như tui mới thấy được tôm hùm bên trong đó nha!"

Câu nói đùa ngây ngô của Bảo làm Lan bật cười giữa lúc nước mắt còn chưa kịp khô. Ba đứa trẻ lạc loài – một tiểu thư "rơi đài", một anh chàng gầy nhom bệnh tật và một cậu béo ham ăn – cùng ngồi quây quần bên bát canh không người lái, tiếng cười vang lên giòn giã át cả tiếng máy móc ngoài kia. Lần đầu tiên kể từ ngày phá sản, Lan thấy mình không còn cô độc. Cô thấy mình không phải là một "nhành lan" cô độc trong chậu sứ, mà là một nhánh cỏ dại đang bắt đầu bén rễ vào lòng đất mẹ cằn cỗi nhưng ấm áp tình người.

"Bữa cơm này... là bữa ngon nhất tôi từng được ăn." Lan nói nhỏ, đôi mắt lấp lánh sự kiên định.

Mẫn Cò không đáp, anh chỉ lặng lẽ lấy cái khăn mùi soa quấn lại cổ, đôi môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ hiếm hoi. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, khi bữa cơm vừa kết thúc, tiếng bước chân nặng nề và mùi thuốc lá rẻ tiền từ phía nhà kho lại sộc tới. Gã quản kho – một tên tay chân của ông Hùng, nổi tiếng với thói dê xồm – đang đứng ở cửa, đôi mắt ti hí của gã quét qua người Hạ Lan với một vẻ thèm khát lộ liễu.

"Ăn uống vui vẻ quá nhỉ? Hạ Lan, ông Hùng bảo cô vào kho kiểm tra lại xấp vải ren mới về. Một mình cô thôi nhé, việc này... cần sự riêng tư và tỉ mỉ."

Gã quản kho liếm môi, nụ cười gian xảo hiện rõ trên gương mặt đầy mụn thịt. Mẫn Cò bỗng khựng lại, đôi mắt trắng bệch nheo lại đầy nguy hiểm, tay anh âm thầm với lấy chiếc kéo cắt vải trên bàn may gần đó. Một dự cảm chẳng lành ập đến, và Hạ Lan biết rằng bữa cơm "đoàn kết" vừa rồi chính là liều thuốc tăng lực để cô chuẩn bị đối mặt với một cuộc chiến mà cô không thể lùi bước.