Thành phố S vào những ngày cuối đông lạnh buốt, gió rít qua từng khe cửa của khu phố cũ nát như tiếng khóc than của những linh hồn bị lãng quên. Trong căn tiệm nhỏ nằm sâu trong con hẻm tối, tấm biển gỗ treo lủng lẳng ghi dòng chữ mờ nhạt: "Tiệm phục chế Lâm Ký".
Lâm Diệp ngồi bên chiếc bàn gỗ lim đã mục sờn, ánh đèn vàng hiu hắt đổ bóng người thanh niên gầy gò lên bức tường loang lổ. Đôi bàn tay anh thon dài, nhưng đầy những vết sẹo nhỏ do lửa rèn và mảnh sành để lại. Anh đang tập trung cao độ vào một chiếc bình gốm vỡ vụn – một món đồ tầm thường mà ngay cả những kẻ nhặt rác cũng chẳng buồn liếc mắt.
Ở cái thế giới này, nơi mà người ta tôn sùng Ngự Linh sư, nơi mà kẻ có linh căn mạnh mẽ được đứng trên đỉnh cao quyền lực, thì Lâm Diệp chỉ là một "phế vật" đúng nghĩa. Mười tám tuổi, buổi lễ thức tỉnh linh hồn năm ấy đã biến anh thành trò cười cho cả gia tộc Lâm thị. "Tàn Hồn" – đó là kết luận của đại tế sư. Một linh hồn vỡ vụn, không thể cảm nhận linh khí, không thể tu luyện, vĩnh viễn là kẻ đứng bên lề của sự tiến hóa.
Cánh cửa tiệm bất thình lình bị đẩy mạnh, hơi lạnh tràn vào kéo theo mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc. Một cô gái trẻ mặc áo lông sang trọng bước vào, ánh mắt khinh khỉnh đảo quanh căn phòng ẩm thấp.
"Lâm Diệp, đừng giả vờ bận rộn nữa. Đây là thư từ hôn của ông nội tôi."
Lâm Diệp không ngẩng đầu, thanh âm bình thản như mặt hồ lặng sóng: "Tô tiểu thư, thư cứ để trên bàn. Cửa không khóa, đi thong thả."
Tô Thanh Tuyết khựng lại, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt. Cô ta ghét cái thái độ này của anh. Đáng lẽ anh phải quỳ xuống van xin, hoặc ít nhất là lộ ra vẻ đau khổ tột cùng. Nhưng Lâm Diệp chỉ ngồi đó, tỉ mỉ gắn từng mảnh gốm, như thể món đồ chơi rẻ tiền kia còn quan trọng hơn cả vị hôn thê thiên tài của anh.
"Anh nên hiểu rõ vị trí của mình." Cô ta gằn giọng, đặt tờ giấy xuống bàn, che khuất một phần chiếc bình. "Tôi chuẩn bị gia nhập Linh Vân Tông, tương lai của tôi là mây trời. Còn anh... cả đời này chỉ có thể bấu víu vào đống rác rưởi này mà sống qua ngày thôi. Đừng hy vọng gì vào hôn ước năm xưa nữa."
Đến lúc này, Lâm Diệp mới từ từ ngẩng lên. Đôi mắt anh đen sâu thẳm, không có sự phẫn nộ, chỉ có một sự mệt mỏi thâm trầm.
"Rác rưởi hay báu vật, đôi khi không nằm ở bản chất, mà nằm ở người nhìn thấy nó." Anh đẩy tờ giấy sang một bên, lộ ra vết nứt cuối cùng trên chiếc bình vừa được vá lại. "Thứ cô vứt bỏ hôm nay, có lẽ ngày sau, cô dùng cả đời cũng không chạm vào được."
Tô Thanh Tuyết cười nhạt, coi đó là lời sáo rỗng của một kẻ thất thế. Cô quay lưng bước đi, gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ kêu lộc cộc đầy kiêu ngạo.
Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Lâm Diệp nhìn tờ thư từ hôn, khẽ thở dài. Anh không buồn vì bị từ hôn, anh chỉ cảm thấy thế thái nhân tình thật nực cười. Anh cúi xuống, với tay lấy một vật nằm sâu trong ngăn kéo bí mật dưới chân bàn.
Đó là một chiếc búa nhỏ bằng sắt gỉ sét, cán gỗ đã mòn vẹt. Đây là di vật duy nhất người cha mất tích để lại cho anh, kèm theo một lời dặn: "Đừng bao giờ từ bỏ những thứ đã vỡ vụn."
Bất chợt, một giọt máu từ vết cắt mới trên ngón tay Lâm Diệp vô tình rơi trúng đầu búa. Một luồng ánh sáng xám xịt, u uất bỗng chốc bùng lên, bao trùm lấy toàn bộ căn phòng. Tiếng ong ong vang lên trong đại não, và một giọng nói già nua, khàn đặc như từ cõi hư vô vọng về:
"Tàn hồn vá lại, nghịch chuyển thiên cơ... Kẻ thợ rèn linh hồn, ngươi đã sẵn sàng rèn lại định mệnh của mình chưa?"
Lâm Diệp bàng hoàng cảm thấy lồng ngực mình nóng rực. Linh hồn vốn vỡ vụn bấy lâu nay bỗng rung động mãnh liệt, như thể những mảnh vỡ đang bắt đầu tìm về với nhau dưới sức nóng của một lò rèn thần bí.
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi, nhưng trong lòng phế vật của Lâm gia, một ngọn lửa đen tối đã bắt đầu nhen nhóm.